Hoại đạo – Chương 91

Chương 91

Edit: Dâu

img_4949

Khương Hồ là bị tiếng chuông điện thoại đánh thức lúc nửa đêm.

Vài hôm hỗn loạn, bắt người, thẩm vấn người, xem đi xem lại những cái video kinh tởm kia, nghiên cứu hình thức gây án, cân nhắc con đường liên lạc của bọn chúng. Cuối cùng vụ án này dù xong hay chưa xong, hung thủ và hung thủ tiềm ẩn đều đã bị bắt, các cảnh sát từ nơi khác cũng đã trở về địa bàn làm việc của mình, nhưng lại vẫn có chút gì đó đáng ngờ, như hình với bóng làm lòng người không yên.

Khương Hồ ngủ không sâu, điện thoại đặt trên tủ đầu giường mới kêu một tiếng đầu tiên, cậu đã tỉnh dậy rồi, Thẩm Dạ Hi nhíu nhíu mày, trở mình, một tay ôm eo cậu, tựa như đang làm nũng mà quấn lấy thật chặt, vùi đầu vào hõm vai cậu, rầu rĩ nói, “Ai đó?”

Khương Hồ lười nhác chả buồn mở mắt, cũng không bật đèn, sờ soạng cầm lấy điện thoại, “A lô, xin chào.”

Đối phương không trả lời, trong bóng tối chỉ có tiếng hít thở tinh tế truyền đến từ đầu kia điện thoại, Khương Hồ mở to mắt, hơi nhíu mày, “Ai thế?”

Đối phương cười khẽ một tiếng, “Đánh thức con à, ngại quá.”

Cơn buồn ngủ của Khương Hồ nháy mắt tiêu biến, “Kha Như Hối.”

“Đừng giương cung bạt kiếm vậy chứ.” Kha Như Hối ung dung nói, “Lâu rồi không gặp con, sắp sang đông rồi, nhớ chú ý thân thể nhé.”

Thẩm Dạ Hi cảm thấy người cậu cứng ngắc, mở to mắt, nghe được hai câu liền biết tình huống, xoay tay mở đèn đầu giường, cũng không nói gì, chỉ ôm lấy thân thể cậu, như có như không vuốt ve lưng cậu, như là đang vuốt lông con con vật nhỏ vậy.

Khương Hồ lúc này mới chậm rãi thả lỏng, “Ông làm sao?”

Kha Như Hối lại có vẻ kinh ngạc “Ồ” một tiếng, “Tần suất hô hấp của con thay đổi ư, xem ra vị đội trưởng Thẩm kia chăm sóc con khá tốt nhỉ?” Ông ta cười cười, “Nhưng mà con phải cẩn thận đấy, cái thứ như người yêu này, giống như lửa vậy, lúc lạnh có thể sưởi ấm, nhưng có đôi khi sẽ trở nên vô cùng, vô cùng nguy hiểm.”

Khương Hồ lạnh lùng nói, “Đừng có khoa tay múa chân với chuyện ông không rõ, không hiểu mà cứ giả vờ hiểu.”

Kha Như Hối cười cười, cứ như đang đối diện với một đứa bé không lễ phép, trong giọng nói còn mang theo sự dung túng, “Đã đến nước này rồi, sao con còn chưa chịu thừa nhận ta mới đúng chứ? J, tinh thần học tập luôn biết nghi ngờ là tốt, nhưng con không thể ở trước mặt sự thật mở to mắt làm như không phát hiện được.”

“Ông đúng á?” Khương Hồ hơi chau mày, cậu nhất thời không kịp phản ứng, cái “đúng” của Kha Như Hối là chỉ cái gì.

Kha Như Hối thở dài, “Đứa nhỏ này… Ta đã bảo con rồi, đối với học giả mà nói, cả đời này không có điểm cuối của vấn đề, con không được ngừng việc học tập và nghiên cứu lại, không phải cứ cầm được cái học vị là coi như xong đâu. Lúc con đi học vẫn luôn thích làm mấy việc không liên quan đến chuyên ngành chính, giờ vẫn cứ thế, ngàn dặm xa xôi về nước, thế mà lại chịu thiệt trong một cái cục cảnh sát nho nhỏ thế này.”

Thẩm Dạ Hi ôm Khương Hồ, dán rất sát vào cậu, mỗi câu mỗi chữ Kha Như Hối nói đều nghe được, tuy biết rằng không phải lúc, nhưng cũng nhịn không được mà “phụt” cười một tiếng, vươn ngón tay ra khẽ chọt Khương Hồ —— Tên cuồng sát nhân này nói lời cũng rất thấm thía à nha.

Khương Hồ phủi tay anh xuống, trừng mắt nhìn anh một cái, nghiến răng nghiến lợi, “Tôi không phải học giả, tôi là bác sĩ tâm lý của cục cảnh sát sáng đi chiều về, đương nhiên ông cũng chả phải học giả, ông chỉ là một tên biến thái nhân cách rối loạn cuồng ngược đãi thôi.”

“Cái con gọi là tâm lý biến thái và học giả không có mâu thuẫn với nhau về mặt khái niệm logic.” Kha Như Hối nghe như là sắp sửa tiến vào trạng thái thầy giáo giảng bài, còn rất có kiên nhẫn mà nói, “Hơn nữa năm đó không phải là hướng dẫn con làm cái luận văn sao, cái gọi là tâm lý biến thái, cũng không phải là một khái niệm tuyệt đối, kỳ thật có quan hệ với hoàn cảnh xã hội và văn hóa nữa, ví dụ như…”

“Hơn nửa đêm ông gọi qua, là để thảo luận định nghĩa tâm lý biến thái với tôi sao?” Khương Hồ lạnh lùng ngắt lời ông ta.

Kha Như Hối nhẹ nhàng nói, “Cũng không hẳn, muốn nghe giọng con thôi.”

Thẩm Dạ Hi lập tức xù lông, nâng cổ Khương Hồ, kéo điện thoại trong tay cậu ra xa, mũi chân quấn lấy chân cậu, hầu như quá nửa thân mình đè lên người cậu, hình thành động tác mười phần chiếm hữu, tức giận trừng mắt nhìn Khương Hồ —— Không được nói chuyện với ông ta nữa!

Kha Như Hối lại cứ như thấy được tình trạng bên này của họ, cười rộ lên, “Sao không nói nữa, đội trưởng Thẩm có phải tức giận rồi không?”

Khương Hồ trợn trắng mắt, vươn tay nâng cằm Thẩm Dạ Hi lên, xốc anh qua một bên, người sau lại dai như đỉa quấn trở lại, Khương Hồ đành phải để một bàn tay ra, xoa xoa mặt anh như đang trấn an, giọng nói với Kha Như Hối lại chẳng kiên nhẫn tẹo nào, “Đừng có vờ thần bí để nâng giá trị con người của mình lên nữa, chẳng phải là một tên tội phạm giết người không lên được mặt bàn sao, có cái gì thì nói nhanh lên, chờ đến ngày bắt được ông, chỉ e chẳng còn cơ hội cho ông lắm lời.”

“Ô, con không tò mò động cơ của những người đó sao?” Kha Như Hối đối với chuyện mình không thể nắm được tiến độ cuộc trò chuyện có vẻ hơi chút khó chịu.

“Tôi đương nhiên biết động cơ của đám tạp chủng được chó mẹ nuôi kia.” Khương Hồ nói.

Thẩm Dạ Hi tròn mắt, làm khẩu hình với cậu: Bảo bối, em mắng người thật là dễ nghe.

Khương Hồ làm lơ anh.

Kha Như Hối lại nói, “Vậy… còn động cơ của ta thì sao?”

Khương Hồ cười lạnh, “Đương nhiên là kế thừa từ ông bố cặn bã kia của ông rồi.”

Thẩm Dạ Hi giơ ngón cái lên với cậu.

Tiếng hô hấp của Kha Như Hối dừng lại một cách vi diệu, Khương Hồ ở bên này cũng nhạy bén nhận ra.

Cha mẹ của Kha Như Hối chính là tử huyệt của ông ta, người này tự cho mình rất vĩ đại, không chấp nhận được một chút chống đối và nghi ngờ từ người khác, cha mẹ và xuất thân, lại cố tình là vết nhơ ông ta không cách nào tẩy sạch được.

Nhưng mà nhiều năm dưỡng tính làm ông ta nhịn xuống, một lát sau, Kha Như Hối mới ổn định lại tần suất hô hấp, chậm rãi nói, “J, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy rồi, thế mà con vẫn dám chọc giận ta không chút nể nang, không sợ ta… gửi cho con món quà không dễ thương nào đó sao? Ví dụ như bộ phận nào đó trên cơ thể người chẳng hạn?”

“Tôi sợ thật đấy.” Khương Hồ không bước vào tròng của ông ta, “Ông chẳng phải là tên súc sinh chém người giết người tra tấn người sao, ngoại trừ bán thịt ra, còn cái gì mới có thể đem ra dọa người đây?”

“Ối chà, dạo này lợi hại hơn nhiều nhỉ.” Kha Như Hối cười rộ lên, “Chẳng lẽ là bởi vì lúc người kia ôm con, làm con tương đối có cảm giác an toàn sao?”

Thẩm Dạ Hi thò đầu qua, chờ xem cậu gật đầu, lại bị một cái tát đẩy ra.

Không đợi Khương Hồ nói, Kha Như Hối đã tiếp tục, “Xem ra con vẫn còn chưa rõ nhỉ, J, những người đó sở dĩ chết đi, và trái lại những người kia sở dĩ đi giết người, kì thật là đều vì con.”

“Đánh rắm.” Đây là tiếng của Thẩm Dạ Hi.

Khương Hồ nhìn nhìn anh, phát hiện lời mình muốn nói đã bị anh giành trước, đành nuốt về.

Kha Như Hối cười lạnh, “Ta đã nói rồi, phạm tội chính là bản năng của con người, mỗi một người đều có một bộ trình tự có thể kích phát động cơ giết người, hành vi của hắn có thể được đoán trước, khống chế, chỉ đạo, nhưng trí tưởng tượng của hắn lúc phạm tội, cùng một tình huống, con không thể nào tưởng tượng hết được đâu, chúng ta đều có gien này, mỗi người đều là một tội phạm trời sinh…”

Khương Hồ mấp máy môi, những lời này cậu vẫn còn nhớ rõ, lúc trước khi Kha Như Hối mời cậu tham gia kế hoạch nghiên cứu của ông ta, đã dùng những câu này để giới thiệu luận văn của mình.

“Thầy Kha, thầy phát sốt à?” —— Lúc đó cậu nói như vậy, hiện tại, cậu vẫn trả lại những chữ y nguyên.

Kha Như Hối thở dài, “Để chứng minh kết luận này, mấy năm trước ta đã bắt đầu hạng mục trong kế hoạch, bây giờ chứng cứ đều bày trước mặt con, con lại vẫn cứ không tin —— Cố chấp là không đúng đâu.”

Khương Hồ cứng họng mất một lúc lâu, Thẩm Dạ Hi phát hiện thân mình cậu thế nhưng lại hơi run rẩy.

Kha Như Hối không nghe thấy Khương Hồ đáp lại, cũng không nhụt chí, tiếp tục nói, “Con tuy rằng rất có tài, nhưng lại quá mức lý tưởng hóa, ngây thơ đến gần như cố chấp, có cái tinh thần trọng nghĩa và lòng đồng tình tự cho là đúng cổ lỗ sĩ —— Đương nhiên, ta không nói thế là sai, chỉ là khoa học cần phải khách quan. J, nếu đại diện cho hệ thống chấp pháp của đất nước và người có quy tắc đều có thể làm ra chuyện… vượt quá cực hạn như thế này, nếu bản thân của quy tắc là không hợp lý, có khiếm khuyết, vậy thế giới này đang vận chuyển quanh điều gì? Nhân loại đã sớm thoát khỏi chuỗi thức ăn, nhưng những thứ tổ tiên để lại vẫn luôn nằm trong xương cốt, con nói ta là biến thái, con nói ta không cảm giác được bất cứ tình cảm nào của người bình thường, không thể thành lập mối ràng buộc tình cảm với người khác, nhưng mà con à cái gọi là tình cảm có thật sự tồn tại không? J, con phải biết rằng, chủ đề trong tự nhiên, từ đầu đến cuối cũng chỉ có một cái, ấy là sinh tồn và giết chóc mà thôi.”

“… Là để chứng minh với tôi, ông mới là đúng?” Một lúc lâu sau, Khương Hồ mới nặng nề hỏi.

“Ta làm được.” Kha Như Hối bình tĩnh trả lời.

Môi Khương Hồ hầu như không thấy cử động, nhưng có thể nói từng chữ từng chữ một, “Tôi sẽ tự tay bắt lấy ông, tự tay tiễn ông lên đường Kha Như Hối.”

“Ta chờ con 24 tiếng, con yêu.”

Điện thoại vang lên tiếng tút tút.

Sáng sớm hôm sau, lúc tia nắng ban mai còn chưa kịp xé mở màn đêm tĩnh lặng, chuông điện thoại đã lại vang lên điếc tai, lúc này Thẩm Dạ Hi xoay người dậy trước, nhận điện thoại, chỉ nghe xong một câu, sắc mặt đã trầm xuống, quay đầu lại nói với Khương Hồ, “Trong cục xảy ra chuyện rồi.”

Lúc hai người vội vàng tới, trước cửa cục cảnh sát đã vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài, vất vả lắm mới chen vào được, liền thấy Mạc Thông đứng ở một bên, sắc mặc hơi tiều tụy quay đầu lại, “Tới rồi?”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, “Đây… Đây chẳng phải là…”

Ngay trước cửa cục cảnh sát, một thi thể trần truồng to béo ngồi tựa lên tường, miệng vết thương xuyên qua ngực bụng lòi cả thịt ra, lộ ra một lớp mỡ trắng bóng, ôm lấy đầu của mình, đằng sau là chữ bằng máu thật lớn chảy xuống dưới —— Xét xử.

Người chết là cục trưởng phân cục Nam Thành trước đây, Vệ Ứng Hiền.

“Không phải lão ta đã bị bắt rồi sao?” Thẩm Dạ Hi thất thanh hỏi.

“Có quan hệ với cấp trên, tuy không giữ được vị trí, nhưng lấy danh nghĩa ‘không đủ chứng cứ’, tạm thả ra.” Mạc Thông lau mặt, lấy một điếu thuốc từ trong ngực ra châm lên, “Hôm qua mới ra, hôm nay đã…”

“Mạc cục, đội trưởng Thẩm, trong tay thi thể nắm chặt một thứ gì đó.” Nghiệm thi kêu lên một tiếng, lấy cái nhíp kẹp ra một mẩu giấy nhỏ, cẩn thận đặt vào túi vật chứng, mang qua đây.

Bên trên rất đơn giản, chỉ có một hàng chữ —— Chờ con 24 tiếng.

Những người khác trong đội lúc này cũng chạy tới, Thịnh Diêu chưa kịp ăn sáng vẫn còn đang ngậm bánh bao trong miệng, vừa nhìn thấy mặt trận này, liền yên lặng nhổ bánh bao ra ném vào thùng rác, mặt xanh mày xám hỏi, “24 tiếng làm gì?”

“24 tiếng bắt được ông ta.” Khương Hồ đáp một cách ngắn gọn.

“Liệu có thể là bẫy không?” Dương Mạn nhìn chằm chằm bằng vành mắt đen thui hỏi, sau đó thấy ánh mắt mọi người nhìn chị, lập tức hết sức tự giác bổ sung một câu, “Được rồi, tôi biết tôi đang nói nhảm mà.”

“Ông ta có bẫy, nhưng chúng ta không nhất định phải nhảy vào.” Khương Hồ nói, “Cho nên, để làm chúng ta nhảy xuống, ông ta cần không ngừng tạo áp lực lên chúng ta, làm rối loạn năng lực nhận biết và tự hỏi của chúng ta.”

“Gây áp lực gì?” An Di Ninh hỏi.

Khương Hồ dời mắt về phía thi thể ngồi ở góc tường, một người hít một hơi khí lạnh, đã hiểu.

Chương 92

One thought on “Hoại đạo – Chương 91

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s