Hoại đạo – Chương 88

Chương 88

Edit: Dâu

img_4355

“Em là nói…” Thẩm Dạ Hi mới nói được ba chữ, đã bị Khương Hồ vươn tay ra bịt miệng.

Khương Hồ cau mày, nhìn xung quanh một vòng, thấp giọng nói, “Nói nhỏ chút, đừng để kẻ kia lại giành trước một bước, anh còn nhớ lúc lục soát quán trà Biết Tuốt, tra ra chuyện người bị chứng vọng tưởng Tống Hiểu Phong cũng từng đến quán trà đó không?”

Thẩm Dạ Hi gật đầu, lại có chút mừng thầm, tay Khương Hồ lạnh, chỉ có mỗi chỗ lòng bàn tay là ấm áp, đang loáng thoáng áp lên môi anh, nhịn không được thè lưỡi, liếm nhẹ lên lòng bàn tay cậu một cái. Khương Hồ cứ như bị điện giật, rụt vội tay về, dùng vẻ mặt rối rắm không biết phải làm sao mới tốt trừng mắt nhìn Thẩm Dạ Hi.

Đầu lưỡi Thẩm Dạ Hi lưu luyến một vòng bên mép, dường như vừa ăn được mỹ vị gì đó, cười với cậu một cách rất chi là trơ trẽn.

Khương Hồ bất hạnh bị chọc giận đến nỗi quên hết cả từ.

Thẩm Dạ Hi có lòng tốt nhắc nhở, “Em đang muốn nói đến khẩu súng đến nay vẫn chưa rõ lai lịch của Tống Hiểu Phong đúng không?”

Khương Hồ thật sự muốn nhào lên cắn anh.

Thẩm Dạ Hi nhe hàm răng trắng, cười với cậu, vươn tay búng lên trán cậu một cái, “Ôi ôi, nói chuyện nghiêm túc đi, đừng thẩn thơ chứ —— Đang ban ngày ban mặt, nghĩ cái gì thế?”

Nếu không phải tình huống không cho phép, Khương Hồ kì thật rất muốn hỏi một câu, Thẩm Dạ Hi anh có biết viết hai chữ “vô sỉ” như thế nào không. Cậu đảo mắt, cảm thấy hình như tần suất mình làm động tác này gần đây tăng lên, lùi ra sau hai bước bảo trì khoảng cách an toàn với Thẩm Dạ Hi, lúc này mới nói, “Nếu suy đoán của chúng ta về Kha Như Hối, và lần này là án giết người liên hoàn là chính xác, em nghĩ kế hoạch này của bọn chúng đã bắt đầu từ rất lâu rồi, trước khi chính thức khởi động, những người đó chỉ là thí nghiệm mà thôi.”

“Nhưng Tống Hiểu Phong và Trịnh Ngọc Khiết đều không phải cảnh sát.” Thẩm Dạ Hi không đùa cậu nữa, cũng bắt đầu nghiêm túc lại.

Khương Hồ đẩy mắt kính, khóe mắt lướt sang bên cạnh một chút, lại nhanh chóng thu về.

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, hơi chau mày, dùng ánh mắt hỏi Khương Hồ.

Khương Hồ hít một hơi thật sâu, dựa lên tường hành lang, tay khoanh trước ngực, dùng giọng nói đều đều không đổi, “Đặc thù phạm tội của Trịnh Ngọc Khiết không có vấn đề gì, Tống Hiểu Phong tuy là chưa được toại nguyện, nhưng có liên quan đến Kha Như Hối là sự thật, vì lí do an toàn, chúng ta tốt nhất nên điều tra người này một chút —— Anh ta giờ đang ở đâu?”

“Viện 5 —— Chính là bệnh viện tâm thần ở ngoại thành kia.” Thẩm Dạ Hi hình như đang do dự điều chi, thấp giọng nói, “Chuyện cậu ta làm kì thực không gây ra thương vong thật sự, tinh thần lại không được bình thường, hơn nữa đương sự đã đồng ý không truy cứu trách nhiệm, về sau cũng không có chuyện lớn gì, nhưng trạng thái tinh thần của Tống Hiểu Phong, thả cậu ta ra đi gây họa cũng không được, nên hiện tại đang trị liệu. Sao, em muốn đi gặp cậu ta?”

Khương Hồ gật gật đầu.

Thẩm Dạ Hi nâng cổ tay nhìn đồng hồ của mình, trầm ngâm một lúc, “Như vầy đi, hôm nay cũng muộn rồi, mai anh cùng em đi một chuyến nhé?”

“Liệu mai có…”

“Muộn một ngày cũng không có vấn đề gì, nếu em lo lắng…” Thẩm Dạ Hi đi qua ôm vai cậu, kéo cậu đi, “Trước đừng vội nói với ai.”

Lúc hai người đi tới đại sảnh tầng dưới, Thẩm Dạ Hi mới thu lại vẻ mặt cợt nhả, khẽ hỏi bên tai Khương Hồ, “Vừa nãy ở một bên nghe lén chính là kẻ kia sao?”

“Em thấy rất có khả năng.”

Thẩm Dạ Hi gật gật đầu, “Con chó ăn cây táo rào cây sung kia rốt cuộc là ai.”

Khương Hồ lại không trả lời vấn đề này của anh, ngẫm nghĩ, đột nhiên nói, “Dạ Hi, kì thật em vừa nhớ ra một vụ án khác, có thể liên quan tới vụ án này.”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, quay đầu đánh giá vẻ mặt của Khương Hồ, xem cậu có giống đang nói đùa không, “Thật hay giả vậy?”

“Thủ pháp gây án của người này cũng rất hung tàn, từng có dấu hiệu độ sát thương…”

Thẩm Dạ Hi ngắt lời cậu, “Lát nữa nói sau, trọng điểm trước đã, có chữ bằng máu không? Nạn nhân cũng là cảnh sát sao?”

Khương Hồ dừng lại, nhìn anh không nói tiếng nào, Thẩm Dạ Hi khó hiểu, “Ơi, làm sao thế?”

Khương Hồ nhẹ nhàng nói, “Khi em nhắc đến một vụ án có khả năng liên quan đến vụ án đang treo trên đầu chúng ta, phản ứng của anh rất thú vị, bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt không đáng kể, tập trung tất cả chú ý lên hai đặc thù tương quan lớn là chữ máu và thân phận nạn nhân.”

“Thế thì có gì mà thú vị, người bình thường đều phản ứng…” Thẩm Dạ Hi nói tới đây, dừng lại, nheo mắt, “Em nghi ngờ…”

Khương Hồ đặt một ngón tay lên miệng, yên lặng làm khẩu hình “Đợi”.

Trải qua một ngày hỗn loạn làm tất cả mọi người đều cảm thấy thất bại, đầu tiên là vất vả lắm mới tìm ra một chút manh mối, tìm được một người tình nghi, lại chỉ bắt được một thi thể.

Dương Mạn nói Tiền Toa không có lấy nửa xu quan hệ với những vụ án trước, lúc xảy ra án đều không có mặt, cũng không nhìn ra có bất cứ liên hệ nào với những nạn nhân khác ngoại trừ Trương Tiểu Kiền.

Phòng làm việc của Tiền Toa bị lật tung lên, lại chẳng tìm được thứ gì khác ngoài di thư Thịnh Diêu đã phát hiện ra từ đầu, nói cách khác, cô lên kế hoạch giết người như thế nào, bắt trói Trương Tiểu Kiền lại như thế nào, có đồng lõa hay không, ý nghĩa của hai chữ “Xét xử”, đều không được nhắc đến nửa chữ trong bức di thi kia của cô.

Mãi cho đến khuya, Thư Cửu không yên tâm đã gọi điện hỏi rất nhiều lần rồi, Thịnh Diêu vẫn chưa thể sửa xong máy tính trong phòng làm việc của Tiền Toa, khiến cho quanh thân người này nồng nặc khí áp suất thấp đen kịt, tự nhiên cũng không tìm ra được manh mối nào hữu dụng hơn.

Có lẽ thu hoạch duy nhất, ấy chính là nhờ chuyện của Tiền Toa, mà bới ra một quả dưa chuột béo Vệ Ứng Hiền, đào ra được rất nhiều tài sản không rõ của Vệ mập, bắt được một con sâu lớn núp trong cơ quan công – kiểm – pháp, làm ra chút cống hiến cho việc chống tham nhũng.

Chỉ là trước khi đi, Mạc Thông vỗ vỗ vai Thẩm Dạ Hi nói lời thấm thía, “Sờ gáy Vệ Ứng Hiền, tôi rất vui mừng, điều này có nghĩa là thiếu đi một con sâu mọt làm việc tham ô trái pháp luật, nhưng tính đến bây giờ, chúng ta vẫn chưa bắt được một cọng lông của hung thủ, ừm, tôi không nói nhiều lời vô nghĩa nữa, chỉ có một câu thôi, các đồng chí tính toán thời gian đi, ngày tháng không còn nhiều đâu.”

Mọi người cảm thấy áp lực càng lớn hơn nữa.

Chờ ông đi rồi, Thẩm Dạ Hi liền vẫy vẫy tay, “Chạy lấy người chạy lấy người hết đi, về nhà nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ, mai lại kiếm sống tiếp, ngày tháng của chúng ta không còn nhiều đâu các đồng chí!”

“Anh mới không còn nhiều ngày tháng!” Đây là mọi người đồng thanh.

Thẩm Dạ Hi đảo mắt, kéo Khương Hồ ra ngoài, hầm hừ, “Có bản lĩnh thì mấy người cũng nói thế với Mạc cục đi.”

Kẻ nọ âm thầm nhìn một đám người uể oải tan tầm, dùng hết sức mới nhịn vẻ mặt đắc ý xuống —— Đây là đám tinh anh và thiên tài trong truyền thuyết đã phá vô số án sao, thì ra cũng chả ra gì.

Di động trong túi quần rung lên, hắn móc ra, trên màn hình báo nhận được tin nhắn, mở ra, trong đó là tuyến đường giao thông đến Viện 5, phía dưới có chữ chỉ dẫn, thậm chí còn có cả số phòng của Tống Hiểu Phong đang nằm. Hắn cười rộ lên, sung sướng đáp lại, “Cùng đi chứ?”

Lát sau, bên kia nhắn lại một chữ —— Được.

Đều nói ánh sáng có tốc độ nhanh nhất trên thế giới này, nhưng bóng lại vĩnh viễn đi trước ánh sáng một bước. Hắn cảm thấy mình chính là cái bóng vĩnh viễn không bị bắt kia, âm thầm quan sát hành động của tất cả mọi người.

Hắn kiên nhẫn trở lại chỗ ở của mình, chờ đến khuya, ở trước cửa mỗi người đều tạm dừng một chút, cẩn thận nghe động tĩnh bên trong, xác định những người kia đều đã ngủ rồi, mới lặng yên không tiếng động ra ngoài.

Viện 5 cũng chẳng khó tìm, nửa đêm lại không xảy ra vấn đề mà trong thành phố ghét nhất là kẹt xe, hắn kéo mũ xuống cực thấp, đeo lên một cặp kính không độ, kéo cao cổ áo, gọi taxi, thấp giọng nói, “Đường Bình Giang.”

Tài xế cố ý nhìn hắn vài lần, tuy nói thời tiết dạo này lạnh, nhưng người đàn ông này ăn mặc cũng kín quá, giống y chang cái bánh chưng, hơn nửa đêm, vốn không muốn chở người, lại còn chở một người ăn mặc quái lạ, đến một nơi vắng vẻ như vậy nữa.

Đang tính tìm lí do để từ chối, người đàn ông ngồi ở ghế phó lái lại đột ngột chìa ra tấm thẻ chứng minh công tác ra trước mặt anh ta, cái huy hiệu cảnh sát to đùng ở trên thẻ suýt nữa làm hoa mắt tài xế, tài xế sửng sốt, chỉ nghe người đàn ông thấp giọng nói, “Nhiệm vụ bí mật, đừng làm trễ thời gian của tôi, không thiếu tiền xe của anh đâu.”

Tài xế không dám hỏi nhiều, khởi động xe, đi về phía đường Bình Giang, dọc đường kìm lòng không đặng mà lặng lẽ đánh giá người đàn ông mặc “thường phục” này, đối phương hình như cảm giác được cái nhìn chăm chú của anh ta, cúi đầu không lên tiếng, vành mũ vừa vặn che kín gương mặt. Tài xế thầm tặc lưỡi, nghĩ vị cảnh sát này thật có phong phạm mà, vừa cẩn thận vừa lạnh lùng, y như 007 vậy, lúc về lại có chuyện để khoe khoang rồi.

Người đàn ông xuống xe tại đường Bình Giang, trả tiền xe, kéo vành mũ còn thấp hơn nữa, đút tay vào túi, một mình đi trên con đường tĩnh lặng, tài xế vốn đang ôm lòng tò mò hóng náo nhiệt nhìn xem hắn đi nơi nào, vừa lơ đãng chút thôi, người đàn ông đã biến mất trong tầm mắt rồi. Tài xế đương nhiên không dám xen vào chuyện của người khác mà lại gần tìm, lắc đầu thất vọng quay đầu xe, lái đi.

Một lát sau, người đàn ông mới bước ra khỏi ngã rẽ, nhìn thoáng qua hướng xe taxi rời đi, khóe miệng cong lên một tia cười lạnh.

Đêm đã rất khuya rồi, hắn lén lút trốn được y tá trực ban, xét thấy Tống Hiểu Phong đã phục hồi kha khá rồi, được chuyển ra khỏi khu nghiêm trọng, việc trông giữ vì thế cũng không nghiêm ngặt giống như bên nghiêm trọng sơ sẩy một chút là có thể gây ra chuyện đổ máu.

Người đàn ông tay chân nhanh nhẹn tựa như cái bóng trên tường, lúc chạm đến phòng bệnh của Tống Hiểu Phong, gã đắc ý nâng tay lên xem đồng hồ —— Từ lúc tiến vào đến lúc tìm được mục tiêu, tổng cộng hết sáu phút.

Hắn cười lên, kì thật gọi cả tên kia đi cùng, chỉ là khách sáo thôi, không định để kẻ đó giúp hắn làm cái gì, thật ra trong đó còn có chút ý khoe khoang.

Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh —— Tốt quá, không khóa.

Rèm phòng bệnh không kéo, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, trên giường có một người nằm đưa lưng về phía hắn.

Người đàn ông bước qua nhẹ như mèo, từ trên cao nhìn xuống tấm chăn phồng lên, trên tay chợt lóe lên tia sáng lạnh, lại không vội vàng đâm xuống, tay kia chậm rãi hướng về phía đầu của người đang nằm.

Chỉ cần che miệng hắn lại, ở trên cổ nhẹ nhàng cứa ——

Hắn vươn ngón tay chạm đến hơi thở của người nọ, liền ấn xuống, bỗng nhiên, trong bóng đêm truyền đến một tiếng cười khẽ. Lông tơ của hắn dựng đứng cả lên, chợt nhận ra có gì đó không thích hợp, đã không còn kịp nữa rồi.

Cái tên “xui xẻo đợi hắn làm thịt” đang nằm trên giường đột nhiên giữ chặt cổ tay hắn, sức lực lớn đến kinh người, nháy mắt bật dậy từ trên giường, chuẩn xác đá bay dao của hắn, bóp cổ hắn đè xuống giường, tình thế nháy mắt đảo ngược, kẻ “chờ bị làm thịt” biến thành kẻ muốn đi làm thịt, dao “leng keng” một tiếng rơi trên sàn, đèn phòng bệnh sáng lên.

Bên cửa, cạnh tủ đầu giường, sau rèm, dưới giường —— vài người vài khẩu súng, tựa như bước ra từ trong không trung, chĩa vào gã đàn ông bị bóp cổ đè trên giường.

Thẩm Dạ Hi dùng đôi tay cứng như kìm sắt kẹp hắn, cười lạnh, “Lý Cảnh Vinh, đội trưởng Lý, ngài thật đúng là thong dong mà tới muộn nhỉ, chờ mày đến nửa đêm mà không tới, các anh em đều phải về tắm rửa đi ngủ ——”

Chương 89

One thought on “Hoại đạo – Chương 88

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s