Hoại đạo – Chương 83

Chương 83

Edit: Dâu

drrr-3-shonen-ai-27858990-500-369

Xuất thân và tính cách của Phùng Kỷ, tạo cho anh thói quen rằng hễ là những chuyện chưa nắm bắt được, sẽ tuyệt nhiên không mở miệng.

 

Sau khi Khương Hồ nói câu ‘giả thuyết sát thủ liên hoàn không được thành lập’, anh trầm mặc phải đến ít nhất hai phút, mới chậm rãi hỏi, “Bác sĩ Khương, ý của cậu là, nếu không phải là án sát thủ liên hoàn, động cơ giết người của hung thủ rất cụ thể, rất riêng tư, chứ không phải là hành động theo tâm sinh lý, phương hướng điều tra của chúng ta cũng nên sửa đổi, phải không?”

 

Khương Hồ bị anh ta hỏi mà giật mình, dựa theo tần số gây án cứ mười ngày lại đổi một chỗ của “tên” hung thủ này, thời gian điều tra của họ rất ngắn, mà từ rạng sáng hôm qua khi Trương Tiểu Kiền bị giết, tới thành lập tổ chuyên án liên hiệp đến nay, đã qua hơn một ngày rồi, bình thường thì chẳng sao, nhưng trong tình huống eo hẹp thời gian như thế này, sửa đổi phương hướng điều tra là ý gì chứ?

 

Cậu theo bản năng nhìn bóng lưng Thẩm Dạ Hi đang lái xe, lúc này cuối cùng Khương Hồ cũng cảm nhận được, tính tình của mình cùng lắm là làm quân sư đầu chó thôi, vĩnh viễn không thể đảm đương nổi vai trò quyết định đó.

 

Chỉ cần vừa mới nghĩ rằng, nếu cậu sai, thì đồng nghĩa với việc một cảnh sát nào đó ở chỗ khác sẽ bị giết bởi phương thức biến thái đến thách thức trí tưởng tượng của con người kia, nghĩa là họ lại lần nữa tìm kiếm đầu mối của tên hung thủ giết người biến thái này, giống như con rối chạy hộc mạng đuổi theo thi thể, cái chữ “Đúng” nên trả lời cho Phùng Kỷ, cứ thế đảo quanh họng hai vòng, làm thế nào cũng không thốt lên được.

 

Thẩm Dạ Hi hiểu cậu quá rồi, biết Khương Hồ đang trầm mặc là có ý gì, nên tiếp lời, “Chúng ta trước hết xem xét tình huống cụ thể của Trương Tiểu Kiền, nếu như thật sự lật đổ giả thuyết ‘sát thủ liên hoàn’, tôi sẽ đề nghị lập tức sửa đổi phương hướng điều tra.”

 

Giọng Thẩm Dạ Hi không nặng, lại mơ hồ để lộ thứ gì đó thật kiên định, cảm giác như “sự thật chính là sự thật, quyết định để tôi ra, hụt thì tôi chịu trách nhiệm”.

 

Khương Hồ nêu lí do, Thẩm Dạ Hi đưa ra quyết định, Phùng Kỷ gật đầu một cái, tạm thời không còn nghi vấn nào khác, bởi vì anh ta đột nhiên có dự cảm rằng, vụ án tựa như bệnh độc lan tràn khác các thành phố này, sẽ kết thúc ngay tại đây.

 

Phân cục ở Nam Thành so với tổng cục, cảm giác như kém hẳn một cấp, Khương Hồ ngẩng đầu lên nhìn, chân bước ra cửa rồi lại rụt về, nghiêng đầu nhìn Thẩm Dạ Hi, “Dạ Hi, em bỗng cảm thấy, có thể em sẽ không được chào đón lắm đâu… Vụ án này là chuyện của phân cục, tại sao lại chuyển giao đến chỗ chúng ta chứ?”

 

Thành phố này quá lớn, lái xe đến cũng mất hơn một tiếng, đó là tính cả một đường thông thoáng không bị kẹt xe, còn nếu đi vào giờ cao điểm, trên cơ bản thì chạy xe còn không nhanh bằng đi xe buýt số 11, cả một hàng dài trên đường, trông cứ y chang triển lãm xe, làn khói xe phì phò nhả ra, ngồi trong xe cũng có thể khiến người ta tê cứng da đầu.

 

(*) Xe buýt số 11: chuyến xe buýt đường thẳng của Thượng Hải

 

Phùng Kỷ hiểu, ý của Khương Hồ chính là, người trong phân cục Nam Thành chết hết rồi hả?

 

Đương nhiên, ngoan hiền như đồng chí Khương Hồ chắc là sẽ không nói thẳng câu đó ra miệng đâu.

 

Thẩm Dạ Hi vui vẻ nghiêng đầu nhìn lại cậu, “Nơi nạn nhân chết đã vượt qua ranh giới rồi, hơn nữa ảnh hưởng của chuyện này tương đối lớn, phía trên phán xuống là chuyển đến tổng cục.” Anh đưa tay xoa xoa tóc Khương Hồ, “Tuổi còn trẻ mà cứ nghĩ nhiều như vậy, em không sợ rụng tóc à?”

 

Anh xuất trình giấy tờ, chẳng bao lâu sau, đã có mấy người từ trong ra đón họ vào, Phùng Kỷ đi đằng trước, Thẩm Dạ Hi tụt lại đằng sau nửa bước, tranh thủ lúc không ai chú ý, nhẹ nhàng kéo tay Khương Hồ, vuốt ve những nốt chai trên đầu ngón tay, sau đó bấm lên lòng bàn tay Khương Hồ, nhe răng làm cái mặt quỷ với cậu, dùng khẩu hình khoa trương cùng âm thanh hầu như không thể nghe thấy nói, “Có anh ở đây, suy nghĩ vụ án là được rồi, những chuyện khác anh sẽ giải quyết.”

 

Đây là chuyện lớn, cục trưởng phân cục Nam Thành tự mình ra đón, ông ta cũng sắp về hưu rồi, cả đời vượt qua biết bao phong ba, trước khi đi còn gặp phải chuyện này nữa. Mấy chuyện khách sáo xã giao ném cho Thẩm Dạ Hi, hai vị nào đó phía sau xét về trình độ mà nói chỉ là nhân viên kĩ thuật, gặp cái cảnh tượng này, liền thuần túy biến thành hai tùy tùng đi theo sếp Thẩm mà thôi.

 

Phùng Kỷ nhịn không được mà nghĩ, quả là thành phố lớn nhỉ, nhân tài cả đống, muốn loại gì có loại đó.

 

Khách sáo xong rồi, cảnh sát Uông và nghiệm thi Tiền trước đó phụ trách vụ án này dẫn ba người đến chỗ để di thể của Trương Tiểu Kiền. Lúc đi trên hành lang, gặp một nữ cảnh sát đang đỡ một người phụ nữ trung niên đi ra. Thật ra nếu nhìn kỹ, tuổi tác người phụ nữ này cũng không quá lớn, quần áo cũng đoan trang, nhưng dáng vẻ lại cực kì tiều tụy, đôi chân dường như không chịu nổi sức nặng của bà nữa, toàn thân tựa cả lên người cô cảnh sát kia, vài lọn tóc rũ khỏi búi tóc, xen lẫn những sợi bạc màu.

 

Nghiệm thi Tiền đi đằng trước thoáng dừng bước chân, để cho hai người kia qua, gương mặt xinh đẹp thoáng chút xót xa, quay đầu lại khẽ nói với mấy người, “Đó chính là mẹ của nạn nhân, gia đình đơn thân… nghe nói nạn nhân là con trai độc nhất.”

 

Lúc này ngay cả Thẩm Dạ Hi cũng trầm mặc, bản thân anh không có gốc gác, chưa từng gặp cha mẹ, giờ khắc này lúc đi lướt qua người phụ nữ trung niên kia, cảm nhận được cái gì gọi là tâm trạng tuyệt vọng.

 

Anh biết những người khuyết thiếu về mặt tâm sinh lý, sẽ làm những chuyện không thể chấp nhận được dưới góc nhìn đạo đức. Ví như đói kém quá thì đi trộm, giả dụ khốn khổ quá, sẽ đi cướp, lại tỷ như trong cái thành phố này, có rất nhiều người lẫn trong đám người bình thường, mỗi ngày khổ sở đè nén sở thích biến thái của mình —— thích ấu dâm, cuồng theo dõi, cuồng rình trộm…

 

Nhưng Thẩm Dạ Hi chợt nghĩ, hung thủ kia, cái hắn muốn xem chính là cảnh tượng này sao, nhìn thế giới của một người phụ nữ còn chưa tính là già sụp đổ ư?

 

Thỏ chết cáo sầu, súc sinh còn biết thương xót lẫn nhau cơ mà.

 

Thi thể của Trương Tiểu Kiền nằm thẳng đơ trên bàn, da xanh lét, hai mắt trợn tròn, ngay cả Phùng Kỷ nhìn một cái, cũng không kiềm được nghiêng đầu sang chỗ khác.

 

Cảnh sát Uông khẽ thở dài, “Trương Tiểu Kiền được điều đến hồi cuối năm, đứa nhỏ này bàn về năng lực… có thể cũng không quá giỏi, nói là nhà cậu ta một mẹ một con, cũng không đúng lắm, ông cậu của cậu ta cũng có chút quyền ở trên, tìm người nhét cậu ta vào trong cục, tuyến đầu nguy hiểm đương nhiên không cho cậu ta vào, cũng coi như là một nhân viên văn phòng, hưởng đãi ngộ 9 giờ làm 5 giờ nghỉ, cả đời cũng có thể bình an, ai ngờ…”

 

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, “Sao cơ, Trương Tiểu Kiền này bình thường không làm việc bên ngoài à?”

 

“Không cần, ở phòng tài liệu.” Cảnh sát Uông nói, “Trong nhà có tiền, mẹ cậu ta mọi người cũng vừa gặp rồi đó, vốn chẳng phải trông như thế đâu, mà là một người phụ nữ tự mình mở một công ty nhỏ, có xe, cả ngày đi thẩm mỹ viện, đã từng gặp một lần sẽ biết, kênh kiệu đến nỗi chẳng ai muốn gặp cả, sau khi tiểu Trương gặp chuyện không may, mái tóc chả biết tốn bao tiền để làm đẹp, trong một đêm đã bạc quá nửa như vậy, anh xem dáng vẻ bà ấy như thế… thật ra thì…”

 

Anh ta cười khổ một tiếng, “Thật ra thì… tôi cũng không phải là ghét giàu, bình thường gặp cái loại con ông cháu cha cầm tiền không cần kiếm sống này, tâm lý ai cũng có chút vướng mắc, nhưng khi nhìn thấy cậu ta như vậy, tất cả đều là ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp…”

 

“Anh ta không làm việc bên ngoài, hẳn là tan việc rất sớm, tại sao lúc rạng sáng lại bị phát hiện chết ở bên ngoài?” Khương Hồ đột nhiên ngoặc câu chuyện sang hướng khác.

 

Cảnh sát Uông khẽ ho một tiếng, nhìn Khương Hồ một cái đầy kì quái, phát hiện đối phương đầy mặt thuần lương chính trực nhìn lại anh ta, nhất thời cảm thấy thế đạo này vẫn còn có hi vọng, vẫn còn một đứa nhỏ thuần khiết như vậy.

 

“Tiểu Trương đã kết hôn, nhưng quan hệ với vợ không được tốt cho lắm, cậu xem, người đã thành ra thế này rồi mà cô vợ vẫn không xuất hiện, nghe nói… cô ta có chút quan hệ bất chính ở ngoài.” Cảnh sát Uông cố ý nhấn mạnh chữ “chút”, sau đó nói tiếp, “Chúng tôi đều đã tra rồi, cái ngày cậu ta gặp chuyện không may, chính là quay về từ chỗ một người phụ nữ.”

 

“Người phụ nữ đó đâu?” Thẩm Dạ Hi hỏi.

 

“Tạm giam.” Cảnh sát Uông lúng túng ho một tiếng.

 

Khương Hồ chớp chớp mắt, Thẩm Dạ Hi vội vàng thấp giọng nói cho cậu biết, “Đại khái là thuận tay cống hiến cho đội chống mại dâm ấy mà.”

 

Người trước mắt lúc này mới hiểu ra gật gật đầu —— Ôi chao, người này thuần lương đến mức phải làm cho sếp Thẩm cảm thán, nhặt được vật báu rồi.

 

“Cho nên ý anh là, cuộc sống riêng của vị cảnh… cảnh sát Trương này vô cùng đáng kiểm điểm à?” Phùng Kỷ nói xen vào, mắt nhìn về phía thi thể bị thiến ở trên bàn, “Thế nên cái chết của anh ta có khả năng là…”

 

Cảnh sát Uông và nghiệm thi liếc mắt nhìn nhau, cảnh sát Uông thấp giọng nói, “Theo lý thuyết, chuyện không có khói thì tôi không nên phán bừa, nhưng cũng có người lén truyền đi như vậy, chỗ phát hiện thi thể chẳng phải là có hai chữ kia sao? Đều nói cậu tiểu Trương này quá là này nọ, gặp báo ứng.”

 

Khương Hồ cúi người, lại gần thi thể, Trương Tiểu Kiền mặc dù không đi công tác bên ngoài, nhưng vóc người không tệ chút nào, trên bụng thậm chí còn có thể nhìn ra sáu múi, cũng coi như là một người đàn ông cao lớn, cậu nghi hoặc sờ cằm, hỏi nghiệm thi, “Trong cơ thể người chết có dấu vết của thuốc mê không?”

 

Nghiệm thi Tiền lắc đầu, “Không có, nhưng cậu xem, có dấu vết bị trói buộc… Hơn nữa lúc bị thiến là khi anh ta còn sống.”

 

Khương Hồ nhíu mày, Thẩm Dạ Hi liếc mắt trông vẻ mặt của cậu cũng hiểu được, hỏi, “Có phải em thấy đây không giống chuyện một thằng đàn ông sẽ làm không?”

 

Khương Hồ gật đầu, chỉ chỉ miệng vết thương trên thi thể, “Đây không phải là vết bị chém đại, nhìn từ thủ pháp, càng giống như người đã từng học ngoại khoa hoặc y học, hơn nữa… làm một cách rất tinh tế.”

 

Thẩm Dạ Hi bắt đầu cảm thấy hơi bị buồn nôn, “Ý là trước khi Trương Tiểu Kiền chết, có người trói cậu ta lại, sau đó để cậu ta thấy tận mắt, dùng thủ pháp cực kì tinh tế thiến cậu ta ư?”

 

Khương Hồ nhìn về phía nghiệm thi Tiền, hai tay nghiệm thi Tiền đang đút trong túi đồng phục rộng, thấy ánh mắt Khương Hồ chuyển tới mình, vì vậy gật đầu, coi như là xác nhận cách nói của Thẩm Dạ Hi.

 

“Sau đó không tìm được bộ phận bị cắt rơi bên người thi thể sao?” Khương Hồ lại hỏi, sau khi thấy cảnh sát Uông gật đầu một cái, mới quay lại nói với Thẩm Dạ Hi, “Em nghĩ là vì hung thủ muốn mang nó về làm kỉ niệm.”

 

Thẩm Dạ Hi trợn hai mắt nhìn Khương Hồ, “Hung thủ cầm… cầm cái đồ chơi này làm gì?”

 

Khương Hồ lúc lắc đầu, “Có thể là bắt nguồn từ nỗi hận với bộ phận nam tính này, hoặc là… nghĩ rằng qua phương pháp này có thể đạt được năng lượng nào đó.”

 

Thẩm Dạ Hi bừng tỉnh, “Cho nên ý của em là, hung thủ là nữ, hoặc là một thằng cha đồng bóng.”

 

“Khả năng rất lớn.” Khương Hồ nói, cậu lại đảo vài vòng quanh thi thể, trông như muốn săm soi từng cái lỗ chân lông của thi thể vậy, ánh mắt Thẩm Dạ Hi ban đầu còn đuổi theo cậu, về sau chịu hết nổi, dứt khoát mở miệng chặn cậu lại, “Em còn nhìn ra được cái gì nữa?”

 

“Không…” Khương Hồ chần chừ một chút, ngẩng đầu nói, “Cảnh sát Uông, về quan hệ cá nhân của người chết… Ừm, anh biết tôi muốn nói loại nào đấy, có thể cho một điểm chung cụ thể được không?”

 

Cảnh sát Uông sửng sốt, “Cái này… Cậu xem, hôm qua mới xảy ra án, chỗ chúng tôi vẫn…”

 

Mặt anh ta phiếm hồng.

 

Thẩm Dạ Hi và Phùng Kỉ trộm trợn mắt —— Hiệu suất đâu anh giai!

 

Chả trách vào thời điểm khẩn cấp này án tử phải chuyển đến tổng cục.

 

Cảnh sát Uông bối rối nhìn Thẩm Dạ Hi, Thẩm Dạ Hi nhanh chóng điều chỉnh cơ mặt, cười đến hết mực thân thiết hòa ái bình dị gần gũi, “Không sao không sao, biết thời gian eo hẹp, không phải là chúng tôi đã tới rồi sao, thế này đi, tôi không quen thuộc địa hình, phiền anh em chỉ cho hướng đi đại khái, ví như nạn nhân buổi tối thường ăn chơi ở đâu, tôi tìm người tra từng cái một.”

 

“Được được, lát nữa tôi cho người sắp xếp lại, nhất định sẽ phối hợp làm việc.” Cảnh sát Uông gãi đầu, “Tôi biết phía trên coi trọng án tử này, nghe nói còn là án liên hoàn gì cơ đấy đúng không? Cần gì cứ nói một tiếng, chúng tôi hết sức giúp đỡ.”

 

“Vậy các anh vất vả rồi.” Thẩm Dạ Hi cực kì biết làm việc mà dúi một bao thuốc lá vào trong túi cảnh sát Uông, vỗ vỗ vai anh ta, chào nghiệm thi Tiền, dẫn người ra ngoài, cuối cùng gương mặt như hoa sau khi quay lưng liền héo úa, thầm nghĩ, con bà nó, trông cậy vào cái đám thùng cơm này, có mà chết cũng chả có quần mặc.

 

Ra đến cửa phân cục Nam Thành, anh liền gọi điện báo cho Thịnh Diêu lập tức bắt đầu điều tra quan hệ cá nhân của Trương Tiểu Kiền, vừa quay đầu, liền thấy Khương Hồ đang tựa lên cửa xe, đôi mắt dường như có lời muốn nói với anh.

 

Tranh thủ khoảng thời gian Phùng Kỷ đi vệ sinh, Thẩm Dạ Hi kéo cậu lên xe, kéo người ta vào trong ngực mà cọ cọ như làm nũng, sau đó lên án, “Em nhìn cơ thể trần trụi của thằng đàn ông khác hết bao lâu, hửm?”

 

“Lăn đại gia nhà anh đi.” Khương Hồ hất cái móng heo của anh ra, học ngữ khí của Dương Mạn nói, chữ “gia” bị cậu đọc thành hai tiếng, thành ra cái câu mắng người này nói đến vô cùng vui tai.

 

Thẩm Dạ Hi “phụt” một tiếng bật cười.

 

Khương Hồ lại nghiêm mặt, đè lại cái tay đang sờ loạn của anh, thấp giọng nói nhanh, “Dạ Hi, vừa nãy có một câu em muốn nói, lại không tiện nói trước mặt bọn họ.”

 

“Ừ?”

 

“Thời gian Trương Tiểu Kiền tử vong là rạng sáng, nhưng nếu là em rạng sáng đi trên đường, đột nhiên có người nhảy xổ ra, em nhất định sẽ hết sức cảnh giác, người như Trương Tiểu Kiền có thể nói là vóc dáng cao lớn, sao có thể dễ dàng bị trói lại, ngược đãi tới chết được? Cho dù là một nhóm người gây án, một người đàn ông trưởng thành bị đè xuống, phản ứng đầu tiên tuyệt đối phải là chống cự, tại sao ngoại trừ dấu vết bị trói buộc trên người anh ta, lại không có dấu vết tự vệ lúc đánh nhau?”

 

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, “Hung thủ là người khiến anh ta buông lỏng cảnh giác… rất có thể là người quen?”

 

Khương Hồ gật đầu, “Một nguyên nhân khác vừa nãy không nói ra là, nhìn thi thể Trương Tiểu Kiền, đột nhiên em nhớ tới hai vụ án phát sinh đầu tiên, anh nhớ không, Chu Mẫn và Lư Vũ Phi trước khi chết đều là tăng ca tới khuya, ngoại trừ nhóm trộm cướp hoặc buôn ma túy chúng ta nghi ngờ lúc trước, còn một loại người vừa vặn biết thời gian tan tầm của họ.”

 

Thẩm Dạ Hi đột nhiên cảm thấy lạnh người.

Chương 84

One thought on “Hoại đạo – Chương 83

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s