Hoại đạo – Chương 81

Chương 81

Edit: Dâu

img_4260

“Một đám người đang xuyên qua các tỉnh thành, tìm kiếm mục tiêu của mình.” Thẩm Dạ Hi cũng châm một điếu thuốc, lặng lẽ hít một hơi, dừng một chút, mới nói, “Đây là đáp án khả năng cao nhất tôi có thể nghĩ ra.”

“Dạ Hi,” Lúc này người đầu tiên phản đối cũng là Khương Hồ, cậu rũ mắt cân nhắc một lúc, thấp giọng hỏi, “Đối với tội phạm sát thủ liên hoàn, quá trình trưởng thành của hắn, cùng nhân tố gien di truyền và tâm lý cá nhân đều rất phức tạp, có đủ loại lý do tạo nên hành động của hắn đôi lúc thậm chí là móc nối với nhau, thiếu một nguyên nhân mà thôi, nói không chừng hắn ta sẽ trở thành một người khác. Mà cho dù là tội phạm, dù là tên biến thái cuồng giết người trên tâm lý nhất định có đặc điểm chung, ví như dục vọng khống chế, và khát vọng có được sức mạnh, nhưng sẽ không…”

Cậu tạm dừng một chút, tựa như đang lựa từ.

“Đồng ý,” Thẩm Dạ Hi hiểu ra, nói tiếp, “Ý em là, những tên tội phạm nhằm vào cảnh sát này có đặc điểm phạm tội tương tự nhau đúng không?”

“Không phải không thể, mà là xác suất quá nhỏ.” Khương Hồ đan mười ngón tay vào nhau, nhẹ nhàng chậm rãi nói, “Mà trừ bỏ ân oán cá nhân, từ trên những thi thể này, em cũng rất khó nhìn ra những động cơ khác.”

Một phòng rơi vào trầm mặc.

Khương Hồ hình như có một tật xấu, chuyện càng khủng bố càng nghiêm trọng, lúc cậu nói đến, giọng điệu lại càng mềm càng nhẹ, ban đầu nghe chỉ thấy yên tâm, dường như có lực trấn an vậy, nhưng lâu như vậy rồi tất cả đều biết chuyện này, nghe được cái giọng điệu này của cậu, trái lại càng cảm thấy nổi da gà.

Thời tiết không nóng, không mở máy điều hòa, dù sao trong phòng cũng đông người, không khí khó lưu thông, đóng cửa sổ không được, chỉ có tiếng quạt cũ kĩ trên trần vang lên cót két, bỗng dưng tạo ra bầu không khí quỷ dị cực kì.

An Di Ninh nhịn không được ôm lấy mình theo bản năng.

Thẩm Dạ Hi ho nhẹ một tiếng, nhìn An Di Ninh với hàm ý trấn an, đánh vỡ không khí khiến người ta không thoải mái này, “Hiện tại tình huống không rõ, tất cả chỉ đều đang phỏng đoán, đội trưởng Mạnh, tình hình bên Du Tây là thế nào?”

Mạnh Gia Nghĩa lắc đầu, “Thành thật mà nói, không khác tiểu Lý nói mấy, lúc phát hiện thi thể, cũng chỉ có một mình cậu ấy, trùng hợp là, ngày đó cũng có một đợt đột kích nhỏ, là nhận được tin của người chỉ điểm báo rằng trong một vũ trường có giao dịch ma túy, tiểu Lư dẫn người đến nằm vùng, tôi không đi theo, nghe người trực ban hôm đó nói, mấy người đó tối 11h, mới hùng hùng hổ hổ đen mặt quay về, kết quả hôm sau phát hiện thi thể của Lư Vũ Phi, trong cục suýt nữa bùng nổ.”

“Không có đầu mối ư?”

“Không có, hiện trường vụ án rất giống lúc Chu Mẫn chết, cũng là một hẻm nhỏ ban ngày vắng người qua lại, ban đêm cực kì yên tĩnh, hôm đó vừa vặn có sấm đánh lúc nửa đêm, tiếng sấm to đến mức khiến người ta ù tai, kể cả cậu ấy có kêu lên thì cũng không ai nghe được. Sau nửa đêm trời đổ mưa to, dù có đầu mối gì, đoán chừng cũng bị nước mưa cuốn trôi rồi.”

“Người chỉ điểm tố cáo việc giao dịch ma túy các anh có tra ra không?”

“Sau hôm đó, người chỉ điểm này liền mất tích, tìm thế nào cũng không ra, không biết là còn sống hay đã chết nữa.”

“Đợi đã, chữ máu trên tường không bị nước mưa gột đi sao?” Dương Mạn hỏi vấn đề mấu chốt.

“Chữ trên tường không viết bằng máu, mà bằng dầu đỏ.”

Mấy người nhìn nhau —— Đây không phải là ngẫu nhiên giết người, mà là có chuẩn bị từ trước, hơn nữa còn là kế hoạch giết người chu đáo chặt chẽ, nhằm vào Lư Vũ Phi, hung thủ sợ chữ “xét xử” bằng máu bị mưa rửa trôi, còn cố ý mang dầu tới.

Tuyệt đối không có khả năng đây là sát thủ liên hoàn giết người bậy bạ, mà là hành vi đã được sắp xếp tỉ mẩn.

Chân mày Khương Hồ từ từ nhíu lại, cúi đầu, ánh mắt cứ như dính lên người chết trong ảnh chụp, không chịu dời đi.

Mạnh Gia Nghĩa hình như rất để ý “cố vấn” trẻ tuổi này, nói xong liền quay đầu nhìn Khương Hồ, chờ cậu lên tiếng, đợi nửa ngày, Khương Hồ lại chẳng có ý định mở miệng.

Thẩm Dạ Hi ho nhẹ một tiếng, “Tôi muốn xác nhận một chút, chi tiết về án mạng ở Đồng Thành, thật sự không lộ một chút nào ra ngoài ư?”

“Về mặt truyền thông thì không,” Mạnh Gia Nghĩa nói, “Chúng tôi cũng là sau khi nhận tư liệu, mới biết chuyện này, tôi nghĩ… ngoại trừ bản thân hung thủ án mạng Đồng Thành, chính là người cậu ta quen. Hoặc giống như đội trưởng Thẩm nói, đây là một nhóm người, chúng có hình thức hành vi giống nhau.”

Thẩm Dạ Hi chuyển ánh mắt sang Ngụy Dư.

Người này thoáng trông cũng mới ba mấy, đương là cái tuổi nên hăng hái khí phách, nhưng không biết tại sao, lại lộ ra vẻ mệt mỏi, mí trên sưng lên, sắc mặt tái nhợt, thấy Thẩm Dạ Hi nhìn anh ta, mới chậm rì rì nói, “Án mạng ở Hoa Nam chúng tôi, có điểm hơi khác với hai vụ án kia.”

Anh ta hít một hơi thật sâu, thân mình nghiêng về phía trước, dường như hơi mệt, “Xin lỗi, từ khi xảy ra án tôi vẫn chưa chợp mắt, người… người chết…”

Hô hấp anh ta bỗng trở nên dồn dập, vai run lên, chôn mặt vào lòng bàn tay to rộng của mình, Thẩm Dạ Hi vừa vặn ngồi bên cạnh, đưa tay vỗ vỗ vai anh ta.

Mọi người nín lặng nhìn anh ta, chờ anh ta bình tĩnh lại.

Hồi lâu sau, Ngụy Dư mới thở hắt một hơi, ánh mắt vương đầy tơ máu, “Lâm Chí vốn là bạn học ở trường cảnh sát với tôi, cùng được điều vào cục, nhiều năm vậy vẫn luôn là anh em tốt của nhau, xin lỗi mọi người, tôi thật có chút…”

Thịnh Diêu ho nhẹ một tiếng, nhìn nhìn Thẩm Dạ Hi, rồi mới mềm giọng nói, “Đội trưởng Ngụy, nói một câu anh đừng khó chịu, tuy nói người chết đều là đồng nghiệp và bạn đồng hành của chúng ta, xảy ra chuyện không có ai thoải mái trong lòng cả, nhưng mà anh… anh nếu có quan hệ không bình thường với người chết, vậy thì, chẳng phải là không nên tham dự điều tra sao? Đương nhiên ý tôi không phải là…”

“Sợ tâm tình cá nhân của tôi ảnh hưởng đến công việc đúng không?” Ngụy Dư lau sạch vệt trắng trên mặt, miễn cưỡng nở nụ cười, “Vốn trong cục không định phái tôi tới, là tôi chặn trước cửa phòng làm việc của cục trưởng nhất quyết yêu cầu tới đây, mọi người yên tâm, trên vấn đề công việc tôi sẽ không làm lỡ dở đâu… Tên khốn kiếp… khốn kiếp đã giết tiểu Chí…”

Anh ta nghiến chặt răng, mặt nổi gân xanh, thêm vài phần dữ tợn.

“Được, đội trưởng Ngụy, hiện tại việc quan trọng nhất của chúng ta là tìm ra hung thủ, đến lúc đó anh thăm mộ còn có công mà kể, bằng không anh ấy thành quỷ cũng không bỏ qua cho anh đâu.” Thẩm Dạ Hi tùy tiện hòa tan bầu không khí ủ dột, thỏ chết hồ sầu một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, đây là chuyện thường trong nhân sinh, nhưng trên vấn đề phá án, chuyện tình cảm riêng tư lẫn lộn càng ít càng tốt, “Vừa nãy anh nói không quá giống hai án mạng trước đó, là thế nào?”

“Tiếp nối hai vụ án kia, Đồng Thành còn đỡ, nhưng nói thật Du Tây chúng tôi, cách chẳng bao xa, vừa xảy ra án mạng, chúng tôi liền đưa xuống văn kiện, toàn cục mở một cuộc họp, những văn kiện liên quan đến vấn đề an toàn đã có mấy cái, lúc xảy ra án, thật ra trong nội bộ chúng tôi đã có quy định, lúc đi làm, không được hành động một mình, phải thông báo hành tung cho nhau, đã đến thế rồi, mà vẫn xảy ra chuyện.”

Ngụy Dư thở hổn hển, thấp giọng nói, “Hôm đó không có chuyện gì… Mọi người cũng biết đấy, làm nghề chúng ta, lúc có việc thì bận muốn chết, lúc không có việc thì túm năm tụm ba đánh bài cười giỡn, đến trễ về sớm không nói làm gì, lúc ấy trong nhà tôi có việc, bèn đi trước, nghe đồng nghiệp ở trong cục lúc ấy nói, tiểu Chí hôm đó đảo qua một vòng, thấy chẳng có gì làm, cũng về sớm, kết quả hôm sau, cậu ấy không tới làm.”

“Không xin nghỉ ư?”

“Không xin nghỉ, chẳng ai biết cậu ấy đi đâu, tiểu Chí không giống đám thường ngày lười nhác bọn tôi, khá đáng tin cậy, kể cả khi thỉnh thoảng không đến cục, cũng sẽ thông báo một tiếng, lúc ấy bọn tôi cũng không để ý, sau đó nhận được báo án, nói phát hiện một thi thể ở ngoại ô, tôi đột nhiên có dự cảm bất thường, đi qua xem…”

Giọng anh ta lại bị nghẹn lại, hung hăng đập bàn một cái, tách trà trên bàn cũng nảy lên theo.

“Phía sau một khách sạn nhỏ,” Ngụy Dư cắn răng, gằn từng chữ từng chữ nói, “Chỗ chúng tôi không giống thành phố lớn các anh, trừ mảnh đất ở trung tâm ra, chỗ khác đều là ngoại thành, xung quanh là thôn trấn, có chút tiêu điều, sau khách sạn nhỏ kia là một bãi đất hoang, đi qua đất hoang là đồng ruộng, anh nói lúc ấy… cậu ta đến nơi hoang vắng như vậy để làm gì chứ?”

“Cái này phải hỏi anh, đội trưởng Ngụy.” Thẩm Dạ Hi xoay vai anh ta, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Ngụy Dư, “Đội trưởng Ngụy, tôi mới lật xem tài liệu, tại sao lại có tin tức nói, vị cảnh sát Lâm này, hình như không quá sạch sẽ…”

Ngụy Dư giật nảy, hung hăng nhìn chằm chằm Thẩm Dạ Hi, “Anh… Anh có ý gì?”

“Không có ý gì cả.” Thẩm Dạ Hi buông anh ta ra, hời hợt nói, “Việc nào ra việc đó, đội trưởng Ngụy, tôi biết anh và cảnh sát Lâm có quan hệ cá nhân, nhưng việc này không nói lên cái gì hết, bất kể là hồi còn sống anh ta đã làm, hay là bị oan, đều không có quá nhiều quan hệ với tôi, mục đích chủ yếu của tôi là bắt lấy hung thủ đã giết anh ta, cho nên không thể bỏ qua bất kì một manh mối nào hết.”

Ngụy Dư cùng anh nhìn nhau vài giây, rốt cuộc dời mắt đi, đan tay vào nhau, chống trán, một lúc lâu sau, mới khàn giọng nói, “Đúng vậy, lúc ấy chúng tôi đang cùng điều tra án rửa tiền, có vài dấu hiệu cho thấy, trong cục chúng tôi có nội gian…”

Thẩm Dạ Hi đột nhiên nói, “Bất kể có bằng chứng trực tiếp hay gián tiếp, làm một người bạn, anh có tin tưởng anh ấy không?”

Ngụy Dư sửng sốt, gật đầu một cách nặng nề.

“Thế là được rồi.” Thẩm Dạ Hi cười cười, “Được rồi, điểm đáng ngờ này chúng ta lại nghiên cứu sau, vậy… vị ở Tĩnh Giang…”

Phùng Kỷ gật gật đầu, “Người chết là Lý Hồng Bưu thuộc phân cục cảnh sát phía dưới, tôi không quen, lúc xem thi thể, nếu không phải có chữ bằng máu ở trên tường, chúng tôi còn cho rằng đây là xã hội đen đang trả thù.”

“Trên mình người này có rất nhiều chỗ xương bị gãy, nhưng ngoài mặt cũng không bị chảy máu rõ ràng đúng không?” Tô Quân Tử chỉ vào bức ảnh đang mở ra hỏi, “Chữ bằng máu này là máu của ai?”

“Là một người khác.” Phùng Kỷ nghĩ nghĩ, lựa cách nói ổn thỏa, “Đàn ông… Ngoài ra, chúng tôi không tìm được lý lịch tư pháp.”

“Liệu có phải của hung thủ hay không?” Thịnh Diêu hỏi.

“Chỉ e… rất có khả năng đó.” Phùng Kỷ gật gật đầu.

“Người này chẳng lẽ còn có khuynh hướng tự ngược sao?” Thẩm Dạ Hi nhíu nhíu mày, “Không tìm được lý lịch tư pháp, chứng tỏ hắn ta không có tiền án, cái này thật đúng là có chút kì quái, bình thường loại người thế này hẳn từng phải phạm tội với quy mô nhỏ chứ nhỉ.”

“Có lẽ là bởi vì người này không phải người địa phương Tĩnh Giang các anh?” Tô Quân Tử đề ra một giả thuyết.

Phùng Kỷ gật gật đầu, “Cũng có khả năng là chưa từng bị bắt lại… Tóm lại tình huống nào cũng có khả năng xảy ra.”

Thẩm Dạ Hi gật gật đầu, nhìn sắc trời, “Chi bằng hôm nay trước cứ thế này đã, mọi người đều từ xa tới, không dễ dàng chút nào, trước hết nghỉ ngơi hồi phục tốt rồi chúng ta lại bắt đầu làm việc, Di Ninh, em phát tình huống cụ thể của vụ án Trương Tiểu Kiền cho mọi người, nơi đó cũng rất vắng vẻ, hôm nay muộn quá rồi, mọi người về chỉnh đốn lại suy nghĩ, sáng mai chúng ta đến hiện trường vụ án.”

Anh thấy hơi đau đầu, mấy vị này hiện tại đang ở trên địa bàn của anh, thế nào đi nữa cũng không thể có sai sót trên vấn đề an toàn, “Tôi biết trước khi kết thúc vụ án mạng này, ai cũng chẳng thể ngủ yên được, vẫn là câu nói kia, ăn uống no đủ bảo đảm thân thể của bản thân, chúng ta mới làm việc tốt cho được, ngàn vạn lần đừng hành động một mình, xảy ra chuyện bất ngờ anh em không đảm đương nổi.”

Mọi người lúc này mới tan việc, lúc đang định đi, Mạc Thông ban nãy mới vừa bắt đầu thảo luận vụ án đã ra ngoài lại đột nhiên xuất hiện ở cửa, gọi Khương Hồ lại, “Tiểu Khương, cháu ở lại một chút, chú có chuyện nói với cháu.”

Khương Hồ sửng sốt, quay đầu nhìn Thẩm Dạ Hi, Thẩm Dạ Hi vỗ vỗ cậu, “Anh lấy xe trước, chờ em ở cửa.”

Mọi người đi hết rồi, Khương Hồ mới bình tĩnh quay đầu lại, hơi ngả người ra sau, dựa lên bàn hội nghị, đưa tay đẩy kính, “Mạc cục, có phải Kha Như Hối để lại lời nhắn cho cháu không?”

Mạc Thông sững sờ, ngay sau đó bật cười, “Cháu ấy… Kha Như Hối có để lại một câu, trong tay đồng chí được mấy người Trịnh Tư Tề đưa đến bệnh viện có một tờ giấy, đoán là Thẩm Dạ Hi cũng biết. Trên đó chỉ có một câu —— Con nghiên cứu lòng người, biết lòng người rốt cuộc là thứ gì chứ?”

Những lời này, vừa mới nghe thấy thôi, quỷ cũng biết là để lại cho ai.

Ánh mắt Khương Hồ hơi rũ xuống, dường như đang ngẩn người, lại giống như đang nghĩ đến điều chi, một lúc lâu sau, mới thấp giọng “Vâng” một tiếng, đứng thẳng lên đi ra ngoài, “Cháu đã biết, cảm ơn.”

Chương 82

One thought on “Hoại đạo – Chương 81

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s