[Cảm nhận] Không có kiếp sau – Nguyệt Hạ Tang

Thể loại: ảo tưởng không gian, hoan hỉ oan gia, khoa học viễn tưởng, tương lai giá không, 1×1, HE

Nhân vật chính: Mục Căn, Olivia

Nguồn edit: https://p2t92.wordpress.com/2015/08/18/khong-co-kiep-sau/

006oTKDmgw1f36qnvarpdj30hs0p7ac5

Bạn muốn đọc thể loại cường cường hai nhân vật nam chính đều mạnh mẽ không ai bì được?

Bạn mơ mộng về một mối tình trong sáng thuần khiết nhưng không kém phần lãng mạn, trong đó hai người yêu nhau bổ khuyết nhau, trở thành chỗ dựa cho nhau?

Bạn kiếm tìm sự ấm áp gắn bó khăng khít giữa những người thân trong gia đình?

Thế thì chào mừng bạn nhảy hố Không có kiếp sau mua hahahahah \m/

***

Ban đầu bảo đây là đam mẽo tớ còn ngờ ngợ cơ, tại vì trong truyện toàn bắn hint à đọc đến mãi, mãi, mãi, mãi, … về sau mới oahahaha hai đứa có tình cảm rồi nà ლ(¯ロ¯ლ) Cơ mà hint này toàn hint ngon đảm bảo chất lượng nhá ăn xong thể nào cũng có cảm giác tâm hồn mình trẻ lại mấy tuổi lận đấy :v

Thật sự mà nói truyện rất hay, tớ chết mê cách xây dựng hình tượng thế này. Mục Căn – một tồn tại rực sáng tràn đầy sức sống, với vẻ ngoài ngốc ngốc ngơ ngơ không gì nổi bật, nhưng kì thực là boss sau màn – Cậu chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất cho những người xung quanh. Cậu còn, thì hậu phương vẫn vững chắc, niềm hi vọng vẫn tồn tại. Nhưng đừng nhìn hai chữ hậu phương mà đánh giá thấp cậu nha~ Lên chiến trường cậu không kém cạnh ai chút nào đâu! Cậu đích thực là một thiên tài, với khả năng điều khiển máy móc cao siêu (lấy một ví dụ là dù mới chỉ lần đầu tiếp xúc với một loại phi thuyền nào đó mà cậu vẫn nắm được cách điều khiển thông thạo, nhờ đó dẫn bạn bè thoát khỏi truy kích của kẻ thù). Cậu còn là một lãnh đạo tài giỏi, biết tận dụng tài nguyên xung quanh mình, từ đó tổng hợp đưa ra những phân tích, quyết định chính xác nhất. Và bên cạnh vai trò trụ cột tinh thần kia, điều tớ thích ở Mục Căn chính là: Cậu là một người tốt. Tính cách của cậu dám cho đi không cần hồi đáp, với tớ mà nói ấy là một loại dũng cảm. Tạm không nhắc đến bè bạn, cậu có tấm lòng đồng cảm vô hạn với người máy, bởi cậu được nuôi lớn bởi người máy, những người máy có cảm xúc, có suy nghĩ, không khác gì những con người bình thường. Chính vì vậy, phần lớn cuộc đời cậu đều suôn sẻ, tớ không cho rằng đây là bàn tay vàng, mà điều này được quyết định bởi chính tính cách của cậu. Tự hỏi giả như cậu không đối xử với người khác một cách vô tư không tính toán như thế, liệu cậu có thể thu thập được tín nhiệm từ những người đồng lứa hay chăng, hoặc giả cậu không hao hết suy nghĩ giúp đỡ những người máy trong tầm tay, liệu sau này cậu có nhận được sự hiệp trợ dồi dào đến vậy không? Theo tớ, đây chính là sức hút của Mục Căn.

Đối lập với Mục Căn nội liễm ôn hòa, Olivia chính là một bụi hoa hồng gai. Đẹp rạng ngời, nhưng tràn ngập nguy hiểm. Chắc cũng đoán được phần nào từ tên truyện rồi ha :v Không có kiếp sau, chắc hẳn có kiếp trước ;__; Đúng vậy, kiếp trước của Olivia là một ác quỷ, không tin bất kì ai, tàn nhẫn, độc đoán. Nhưng đó là chuyện khi không có Mục Căn và gia đình người máy trong đời. Nhờ sự ngẫu nhiên của vận mệnh, thời gian đảo ngược dẫn đến cuộc gặp gỡ định mệnh của Olivia và Mục Căn. Mái ấm đầu tiên và duy nhất của Olivia, cứ thế thành lập nhờ một sự trao đổi hết sức buồn cười và… trẻ con. Ánh sáng ấm áp mang tên Mục Căn vô tình dẫn Olivia khỏi số phận tăm tối trong tương lai, hết lần này đến lần khác, từ đó hun đúc Olivia thành một cậu bé có tình người, ngẫu nhiên biết làm nũng, gỡ bỏ phòng bị của bản thân trước người thân (đôi khi còn ngốc ngốc nữa ạ). Nếu nói Mục Căn hướng về tư tưởng nhân đạo, thì Olivia khát khao sức mạnh. Đó một phần là bản chất giống loài của cậu, phần khác, chính là vì “gia đình”. Khi số phận ép cậu phải rời đi, rắp tâm nhuộm đen cậu, cái cậu ước vọng, là sức mạnh có thể chống chọi lại mọi thế lực, bảo vệ gia đình của mình, bao gồm Mục Căn, gồm các bác và em trai người máy, gồm cả thú cưng nhà họ. Olivia cùng với sức mạnh của mình, sau này chính là mũi tên tiên phong đem lại từng chút từng chút ánh sáng hi vọng cho các giống loài. Ấy mà, Olivia, một người lãnh đạo xuất chúng, một người lính cừ khôi, khi về đến nhà vẫn chỉ là một “cục lông trắng” thích thú khi được “phụ huynh” cưng chiều mà thôi.

Một khía cạnh khác của truyện mà tớ không thể không nhắc đến chính là tình cảm gia đình. Từ giây phút đầu tiên gặp gỡ, Mục Căn đã quấn quýt lấy những người máy bị-truy-nã kia mà làm nũng, và ngược lại, những người máy khét tiếng kia cũng tận tâm tận lực dành những phút cuối cùng tìm thức ăn cho Mục Căn. Mối quan hệ vi diệu này chẳng phải chính là điển hình của gia đình gồm người lớn và con trẻ hay sao? Và rồi câu chuyện mở đầu như vậy đấy – Thế giới của ta, tồn tại vì con. Mục Căn là người. Nhóm Alpha là người máy. Sự thiếu hụt ngỡ như không thể bù đắp này, thế mà lại không ngăn cản đôi bên dành trọn vẹn tình cảm cho nhau. Các bác người máy đau đầu xoắc ốc (dạ, ốc vít) để nuôi lớn Mục Căn theo chuẩn mực ở Trái Đất cổ, liều mạng cho Mục Căn tiếp tục học lên cao, Mục Căn bất chấp tất cả dắt díu cả nhà người máy khuyết thiếu bộ phận rời bỏ nơi sinh ra, “nhận nuôi” thêm Olivia, tình cảm không hề bị chia sẻ, mà còn được nhân lên phân đều cho nhau. Các bác người máy sẽ giúp hai đứa nhỏ “gian lận”, sẽ len lén cho chúng chơi, sẽ kiếm tiền nuôi chúng ăn học, sẽ bảo bọc chúng bằng cả mạng sống. Cùng lúc đó, Mục Căn sẽ coi họ như con người thực thụ, sẽ bỏ tiền mua vé, sẽ gắng hết sức thay linh kiện tốt nhất cho họ… Thương yêu nhau, bảo vệ nhau, dung túng nhau, đây là gia đình. Chốn bình yên ấm áp, nơi người phương xa hướng về, nơi người ở lại trông giữ, ấy là mái nhà. Chưa bao giờ, tớ cảm nhận sâu sắc điều này qua những trang truyện đến vậy.

“Không có kiếp sau” không phải là câu chuyện xoay quanh hai nhân vật, mà còn có liên hệ đến cuộc đời của những nhân vật khác nữa. Đó là bác Alpha, là ba A, là cậu em Sigma,… trong gia đình của Mục Căn, là cậu bạn Avery rụt rè có chút yếu đuối, là cậu em Alvin muốn vươn mình thật nhanh, thật mạnh để bảo vệ anh mình, là ngài Sise và “con trai” Pullen Coulee, là Viên Đá, và Bạch Vân Đóa Đóa và bà Dolai, là những người hàng xóm nhà Mục Căn, cùng rất nhiều, rất nhiều những nhân vật khác. Họ có số phận riêng của họ, là những cá thể với suy nghĩ và hành động riêng, đeo đuổi ước mơ lí tưởng của mình, họ có thể khiến người đọc day dứt, tò mò, thậm chí là cảm phục.

===

Vốn chỉ định viết ngăn ngắn thôi, nhưng ai ngờ lại thành dài như vậy mất rồi 😦 Tớ diễn đạt không tốt, chắc chắn không thể lột hết cái hay của truyện, nên các đồng chí tự mình khám phá đi nghen \m/

One thought on “[Cảm nhận] Không có kiếp sau – Nguyệt Hạ Tang

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s