Hoại đạo – Chương 43

“Tôi… không hiểu ý cậu lắm.” Thẩm Dạ Hi ngẩng đầu nhìn Khương Hồ, anh cảm thấy đại não xuất hiện một khoảng trống, cách đây rất lâu, anh khăng khăng tin vào đoạn trí nhớ mình ở trong căn phòng tối, anh nhớ gương mặt sợ hãi của Phương Cẩn Hành khi đánh về phía mình, nhớ những thứ rỉ mùi mục nát, mùi máu tươi trên mặt đất, nhớ cảm giác khó thở khi mắt mù tai điếc, nhưng bất chợt, anh lại không quá chắc chắn với những điều kia.

“Tôi chỉ đoán mà thôi, không chính xác.” Khương Hồ dựa vào khung cửa, cẩn thận bước ra từ căn phòng tối, “Nhìn lại từ kết quả, anh nói lúc đấy các anh nằm vùng ở đây, gợi ra lục đục nội bộ giữa họ.”

“Là về sau Quân Tử nói với tôi.” Thẩm Dạ Hi đỡ trán, đưa tay nhéo mạnh mi tâm của mình một cái, hít một hơi thật sâu, “Cẩn Hành bị tay súng của đối phương bắn chết, ngay giữa trán, còn chuyện anh ấy từng dùng đầu đụng tường, trong móng tay có vết thương, đều là chị Trương bên nghiệm thi nói cho tôi biết…. Còn những chuyện khác tôi kể cho cậu, đều là những chuyện chính tôi trải qua, hoặc là những chuyện tôi ‘cho là’ đã trải qua.”

Khương Hồ gật đầu, co chân ngồi xuống ở cửa phòng tối, “Nếu chúng ta giả sử những chuyện người khác ở góc nhìn khách quan nói cho anh biết đều là sự thật, như vậy lúc ấy chúng ta ở bên này chuẩn bị sẵn sàng chuyên gia đàm phán muốn nói chuyện cùng đối phương, hẳn quá nửa là thật.”

“Không có kế hoạch và chi viện, nằm vùng ở đây sẽ không tự tiện hành động chuyện lớn, huống chi không có trong ứng ngoài hợp, dựa hết vào nằm vùng, chỉ sợ cũng không làm được trình độ này.” Thẩm Dạ Hi gật đầu, cũng học Khương Hồ ngồi xuống, tựa vào vách tường lạnh như băng. Anh nâng tay lên, ánh mặt trời yếu ớt rơi lên lòng bàn tay anh, hơi nheo mắt lại, thử lọc lại trí nhớ lộn xộn của mình, giống như Khương Hồ, dùng ánh mắt tỉnh táo của người ngoài nhìn lại chuyện xưa này, “Họ cảm thấy có động tĩnh khác lạ, nên mới muốn nói chỗ nhốt hai chúng tôi ra sao?”

“Lúc này họ hoặc là thả các anh ra, đàm phán với cảnh sát, hoặc là giết các anh, hoàn toàn cắt đứt đường lui của mình, được ăn cả ngã về không.” Khương Hồ nói.

Thẩm Dạ Hi không tiếp lời, trợn mắt quay đầu nhìn cậu, “Khương Hồ, cậu vừa dùng thành ngữ!”

Khương Hồ lườm, không khí đang khẩn trương nghiêm túc tự nhiên lại bị một câu của Thẩm Con Lừa phá hỏng mất.

Thẩm Dạ Hi cười, sau đó khoác tay lên vai Khương Hồ, dùng sức vỗ vỗ, “Cảm ơn cậu.” Anh mở miệng còn định nói gì đó nữa, lại đột nhiên bị đôi mắt trong veo lạ thường của Khương Hồ nhìn sang cảm thấy hơi xấu hổ, ánh mắt đảo ở chỗ khác một vòng, cuối cùng mới quay về trên mặt Khương Hồ, “Lúc cậu ở cạnh, tôi dường như cực kì dễ dàng tỉnh táo trở lại.”

Khương Hồ ngẩn ra, lúc này tay Thẩm Dạ Hi đột nhiên vươn ra, trùm lên ngón tay hơi tái nhợt Khương Hồ đang để trên đầu gối, tay của Khương Hồ rõ ràng chần chừ muốn rụt lại. Không khí dường như có sự mập mờ khó nói nên lời, nhiệt độ ấy đột nhiên khiến Khương Hồ không được tự nhiên.

Cậu đột nhiên phát hiện mình đọc không hiểu ngôn ngữ tay chân của Thẩm Dạ Hi nữa, chúng vừa mang theo thử dò xét, ám hiệu nào đó, vừa chạm vào đã buông ra, hết lần này đến lần khác, rồi lại khiến người ta tìm không ra tung tích. Lại một lần nữa, Thẩm Dạ Hi nắm chặt lấy ngón tay cậu một cái, rồi lại làm như không có chuyện gì buông ra, “Cậu còn muốn nói gì nữa?”

“Cho nên tôi nghĩ hai người kia hẳn là đi xử lí các anh.” Khương Hồ nhàn nhạt nói. Mi mắt cậu nửa cụp xuống, kinh ngạc, hoảng sợ, luống cuống và như đã vỡ lẽ trong nháy mắt thu về sạch sẽ, cứ như thể cậu không phát hiện được điều gì.

“Đúng vậy, nếu không không phải chỉ có hai người, đội hình hẳn là sẽ hoành tráng hơn chút.” Thẩm Dạ Hi cười cười, nét mặt tựa hồ thoáng qua một tia tịch mịch.

“Bọn họ đầu tiên là tìm Phương Cẩn Hành, nhưng không lập tức xử lí anh ta, mà là sau khi thương lượng, mới dẫn tới chỗ của anh.” Khương Hồ bình tĩnh lại, ho nhẹ một tiếng, “Tôi có thể nghĩ được hai nguyên nhân có khả năng cao nhất. Một là, Phương Cẩn Hành ở đây không có cách nào ra tay, rất có thể trong nội bộ bọn buôn lậu sinh ra mâu thuẫn, có người muốn thỏa hiệp với cảnh sát, có người chết cũng không quay đầu. Hai là, chính là tình huống của Phương Cẩn Hành không được tốt, nhưng cũng chưa thảm hại đến mức họ muốn, thậm chí dáng vẻ vẫn giữ vững được lí trí ở một trình độ nhất định đã kích thích bọn họ, những kẻ hung ác đến cùng cực này muốn dù ở đường cùng cũng tìm cho mình chút niềm vui.”

“Dù thế nào đi nữa, chúng từ đầu đã không có ý để bất kì ai trong chúng tôi sống tiếp.” Thẩm Dạ Hi cười khan một tiếng, “Đó cũng không quá khó để đoán, nhưng lúc ấy tôi không nghĩ tới.”

“Rất bình thường mà, lúc đứng dưới mặt trời, anh rất dễ nhìn thấu tâm tư và dụng ý của người khác, nhưng tôi đã nói rồi, trong trường hợp đó, anh đã sinh ra ảo giác ở một mức nhất định, năng lực suy luận và nhận biết bị tổn thương.” Khương Hồ dùng móng tay nhẹ nhàng cứa lên cổ tay Thẩm Dạ Hi một cái, “Như thế này, cho dù anh nhắm mắt lại không thấy tôi làm gì, cũng sẽ không cảm thấy chuyện gì xảy ra cả, không đau không ngứa, nhưng trong tình huống đó, nếu như bịt mắt anh lại, hơn nữa còn có tiếng nước chảy tí tách, anh sẽ rất dễ tin rằng cổ tay mình đã bị cắt.”

Thẩm Dạ Hi biết vụ án nổi tiếng này, chỉ là anh cúi đầu, ngơ ngác nhìn vệt trắng lưu lại trên cổ tay mình.

“Trạng thái tâm lý của anh đã ở cực hạn, tựa như tờ giấy trắng chưa được ghi chép, hậu quả của bốn ngày không trao đổi tin tức, là anh vô cùng dễ bị ảnh hưởng bởi lời nói, thậm chí là ngôn ngữ tay chân của đối phương, thậm chí anh sẽ theo suy luận của anh ta, tự động tìm kiếm lý do cho lời nói của anh ta, anh sẽ nhớ rõ mỗi lời nói, mỗi động tác của từng người lúc đó.”

Thẩm Dạ Hi lập tức phản ứng lại, “Vậy Cẩn Hành…”

“Tôi nghĩ trạng thái của anh ấy lúc đó cũng không khác anh lắm, xem xét cả vết thương của anh ấy, có thể còn tệ hơn một chút,” Khương Hồ nói, lông mày cậu khẽ nhíu, “Nhưng có chỗ tôi cảm thấy rất kì lạ, anh biết đấy, người bị ảnh hưởng bởi ám hiệu, gần giống với thôi miên, giống như mấy thứ mà bình thường chúng ta vẫn gọi là quỷ mê tâm nhãn…”

“Quỷ mê tâm khiếu.” Thẩm Dạ Hi theo bản năng sửa lại.

“Ừm, không khác nhau lắm.” Khương Hồ không để ý, nói tiếp, “Cho nên anh ấy đối với chuyện mình phải làm, so với người bình thường còn tin không chút nghi ngờ, thậm chí sẽ không giãy dụa, không biết tìm lí do gì, chỉ là toàn bộ tâm tư đều muốn đạt thành một mục tiêu…”

Khương Hồ đột nhiên im lặng không nói nữa, vì vẻ mặt của Thẩm Dạ Hi theo lời của cậu thay đổi càng lúc càng khó xem.

Khương Hồ dừng một chút, “Tôi chỉ đoán mà thôi, không có chứng cứ.”

Thẩm Dạ Hi không nói gì, hồi lâu sau, mới nhẹ nhàng nhả ra một tiếng từ cổ họng, “Tôi biết…”

“Tôi chỉ là…”

Khương Hồ hé miệng, âm thanh nhẹ nhàng thoát ra, lại không nói nên lời. Cậu lắc đầu một cái, không nói thêm gì nữa, cho dù chỉ là suy đoán, cho dù chỉ có một phần vạn khả năng, cho dù…

Thẩm Dạ Hi cũng không chịu nổi “một phần vạn” này.

Khi đó Phương Cẩn Hành ở trong phòng tối đến điên mất, anh ta thậm chí còn dùng đầu đập tường, vì một chút xíu âm thanh như vậy, vì che lại tiếng ảo giác long trời lở đất kia.

Ảo giác của anh ấy sẽ là gì đây? Có lẽ là tiếng bạn của mình gào lên thất thanh trong một căn phòng tối khác, có lẽ là gương mặt vặn vẹo dữ tợn của bọn buôn lậu, có lẽ là các loại hình cụ kinh khủng trong bóng tối… Có lẽ chỉ là trong thoáng chốc, cảm thấy có người không ngừng nhét cái gì đó vào trong đầu anh, trong bóng tối như thể có sinh vật gì đó…

Khương Hồ nghĩ, nếu không phải là cực kì sợ hãi, một người được đồng đội miêu tả là hài hước và tỉnh táo như vậy, tuyệt đối sẽ không dùng đầu đụng, dùng móng tay cào vách tường kiên cố kia.

Rồi ngày hôm đó, anh được người ta dẫn ra từ trong phòng tối, đi thẳng đến chỗ của Thẩm Dạ Hi, đột nhiên thấy ánh sáng chói mù mắt anh, nghe tiếng người nói chuyện đinh tai nhức óc, nghe tiếng cười bén nhọn của chúng, chúng nói với anh rằng chỉ có một người có thể tiếp tục sống, chỉ một người có thể tiếp tục nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai.

Người gần như mất đi năng lực nhận biết, năng lực suy nghĩ thậm chí giác quan cũng đã chết lặng, lập tức tiếp thu câu nói này.

Chỉ một người có thể được sống mà đi ra.

Sau đó anh bị đẩy một cách thô bạo vào một căn phòng khác, tiếng va chạm của kim loại vang lên bên tai, một con dao nhỏ bị vứt trên mặt đất, bọn chúng nhìn anh bằng ánh mắt đùa bỡn, điên cuồng, tham lam, biến thái. Anh ngẩng đầu lên, dùng tầm mắt mơ hồ cố gắng phân biệt một người khác cũng ở góc tường.

Ấy là người đội trưởng đi như gió, nói một không hai, dường như chỉ cần có anh chống đỡ, trời cũng không sụp xuống được. Gầy như vậy, hai mắt vô thần núp trong góc, thậm chí trong mắt anh cũng có tia nhìn khiến người ta tuyệt vọng ngưng trọng.

Anh nghĩ, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ đây…

Khi sếp Thẩm tiến đến bên tai anh nói ra câu kia, anh vui mừng phát hiện đối phương vẫn còn lí trí, nhưng cách này quá mạo hiểm. Lúc này Phương Cẩn Hành mất đi năng lực phán đoán của mình, anh chỉ biết là sếp Thẩm lại muốn mạo hiểm, giống như lúc bọn họ bị bắt vậy, bởi vì trong xương cốt người đàn ông này có thứ không sợ trời không sợ đất, nhưng mà…

Chỉ có một người có thể sống đi ra. Dù thế nào đi chăng nữa, đây chính là kết quả.

Anh không thể suy nghĩ kĩ càng, tại sao chỉ có một người có thể sống đi ra, chỉ biết rằng, chuyện này là sự thật,             là chân lý. Anh… hay là Thẩm Dạ Hi.

Nhưng từ trước đến giờ những chuyện Thẩm Dạ Hi đã quyết thì chín con bò cũng không kéo lại được, cho nên trong lúc nguy cơ anh nghĩ ra một chủ ý thối nát, anh hung ác đánh về phía đối phương, dùng dao đâm về phía anh ấy, đằng đằng sát khí. Lại không ngờ rằng sếp Thẩm dường như ngây ra, mặc cho anh động thủ, thậm chí dùng ánh mắt bi thương nhìn anh, không buồn chống cự.

Chiến hữu nhiều năm, hiểu đối phương quá sâu, Phương Cẩn Hành gần như vừa thốt lên đã nói ra lời chọc đến điểm giới hạn của Thẩm Dạ Hi, sau đó anh làm được… Nhưng dù là như vậy đi nữa, sếp Thẩm cũng không có một chút ý định muốn anh chết. Trong nháy mắt đó Phương Cẩn Hành dường như muốn rơi lệ, vì anh không nhìn lầm người.

Sau đó anh nhìn thấy sau lưng sếp Thẩm, khẩu súng ở ngoài cửa kia…

Sau đó… Sau đó… Sau đó…

Mặt trời dần lặn, Thẩm Dạ Hi chợt ngẩng phắt đầu lên, lảo đảo đứng dậy, dùng sức nện quả đấm lên tường, phát ra âm thanh buồn bực. Phần da lộ ra trong cái rét căm căm lập tức bị rách, Khương Hồ không nói một lời quay đầu đi, làm như mình chẳng nhìn thấy gì cả.

Thẩm Dạ Hi chôn mặt trong khuỷu tay, bả vai âm thầm run rẩy.

Thời khắc này, bọn họ ở trong hai thế giới khác nhau, Khương Hồ muốn đưa tay ra, lại biết ngay cả khẩu hình của mình đối phương cũng nhìn không thấu.

Nếu như anh tin…

Có một người, dù là đang trong tình cảnh tuyệt vọng tinh thần sắp hỏng mất, vẫn điều động chút cơ trí ít đến đáng thương, hi vọng bạn của mình vẫn có thể sống mà ra ngoài.

Có một người, sau khi bị bạn mình phản bội làm tổn thương, lại không hề nhắc đến một chút nào, dù bị người ta cho rằng mắc phải sang chấn tâm lý, chất vấn năng lực làm một hình cảnh ưu tú của anh, cũng cố gắng bảo vệ danh dự cuối cùng của người kia lúc còn sống.

Có một người, đến chết cũng không thể mở miệng ra thể hiện tâm nguyện và suy nghĩ của mình, thậm chí không có cơ hội lưu lại di ngôn để người ta hoài niệm, thậm chí mạo hiểm nguy cơ thân bại danh liệt.

Có một người, khi anh ấy mơ hồ đoán được uẩn khúc, cho dù trong lòng ôm mâu thuẫn và nỗi sợ lớn lao, cũng vẫn chấp nhận một lần nữa đặt chân lên mảnh đất tựa như địa ngục này, đi truy tìm chân tướng với hi vọng mong manh, hơn nữa còn nguyện ý tin tưởng giả thuyết bi thương tốt đẹp, nhưng vẫn chỉ là suy đoán như vậy.

Bởi vì khi chân tướng không thể bị truy tố, chúng ta vẫn như cũ lựa chọn kỉ niệm.

Khi anh lấy ác ý đo lường nhân tính, cửa lớn địa ngục mở ra, si mị hoành hành. Nhưng nếu anh có chút kiên nhẫn, có chút lòng bao dung, có lúc, thế giới này cũng không để người ta thất vọng đến vậy.

Hết vụ 5.

Chương 44

3 thoughts on “Hoại đạo – Chương 43

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s