Hoại đạo – Chương 42

Kết quả ngày hôm sau, tạo hình của Thẩm Dạ Hi hoàn toàn đi theo con đường kinh tởm, đầu tóc rối tung, râu ria xồm xoàm, cộng thêm hai con ngươi đầy tơ máu.

Khương Hồ vừa mở mắt, im lặng nhìn chằm chằm anh chừng ba mươi giây, mới mơ mơ màng màng hỏi, “Dạ Hi?”

Không thì ngài cho là ai? Người ngoài hành tinh xâm chiếm trái đất hả? Thẩm Dạ Hi làm lơ cậu.

Khương Hồ vô cùng hoang mang suy nghĩ một hồi, sau đó hỏi, “Lúc tôi ngủ… hình như không có tật xấu như là ngáy nghiến răng hay mộng du đá người đúng không?”

Thẩm Dạ Hi hỏi, “Lời cậu nói tối qua có ý gì?”

“…A? Nói gì cơ?” Khương Hồ ngáp một cái dụi dụi mắt, mê man hỏi, “Tôi hôm qua…”

Nửa câu sau bị chặn trong cổ họng, vì Thẩm Dạ Hi trực tiếp xách cậu lên vứt vào nhà vệ sinh, “Tỉnh ngủ cho tôi, có chuyện muốn hỏi cậu.”

“Tối hôm qua ai nói tôi muốn ngủ đến lúc nào thì ngủ chứ?” Âm thanh hơi khó chịu của Khương Hồ truyền ra từ nhà vệ sinh, Thẩm Dạ Hi đang cầm chảo tính chiên trứng nghe vậy liền muốn xông vào, để xem thử chảo rán với đầu của Khương Hồ cái nào cứng hơn —— Con thỏ nhỏ chết bầm, sao câu này thì lại nhớ?!

Năm phút sau, Khương Hồ lờ đờ lết từ nhà vệ sinh ra, xem ra là tác dụng kích thích của nước lạnh với cậu cũng chỉ có hạn thôi. Cậu ngáp một cái rõ to, khóe mắt ứa nước, cúi người, cái cằm nhọn gác lên bàn, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm khăn trải bàn ngẩn người, mãi đến khi lò vi sóng kêu lên một tiếng, tiếng của Thẩm Dạ Hi vọng ra từ bếp, “Hồ Dán sao còn mộng du thế kia? Lấy sữa tươi trong lò vi sóng ra đi!”

“… Ờm.” Khương Hồ mắt nhắm mắt mở đứng lên, lò dò vào bếp, mở lò vi sóng, lấy hai cốc sữa tươi ra, sau đó lại làm động tác như vừa rồi, nằm đó ngẩn người.

Thẩm Dạ Hi cầm khay trong tay, dùng cùi chỏ gõ lên đầu Khương Hồ một cú, “Tỉnh lại đi, đừng cứ như con chó chết thế, lát nữa ăn xong ra ngoài với tôi.”

Khương Hồ buồn thối ruột nhìn anh, sau đó cẩn thận hỏi, “Tôi có thể…”

“Không thể!” Thẩm Dạ Hi trừng cậu, “Cuối năm phải…”

“Khao.” Khương Hồ tiếp tục trạng thái chó chết, bây giờ cả đội đã miễn dịch với câu này của sếp Thẩm hết rồi.

Thẩm Dạ Hi lườm, “Vậy kì nghỉ phép cuối năm cậu cũng muốn tăng ca có phải không?”

Khương Hồ lập tức ngồi thẳng lên, còn có tinh thần hơn cả uống máu gà, “Lát nữa chúng ta đi đâu?”

Thẩm Dạ Hi vỗ bép một cái lên gáy cậu.

Hai người nhanh chóng giải quyết bữa sáng, sau đó Khương Hồ dưới tình huống vì “con tin” kì nghỉ phép năm của mình, nghiêm chỉnh ngồi lên xe Thẩm Dạ Hi, lao đi như bay. Xe càng lúc càng cách xa thành phố, Khương Hồ ngay từ đầu đã cuộn mình nằm trên ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, sau đó đường trở nên xóc nảy, khiến cậu bị lắc đến tỉnh lại.

Đợi đến khi Thẩm Dạ Hi dừng xe, đã nhìn thấy người trẻ tuổi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi kính mắt phản xạ ánh tuyết còn sót lại trên đất, đang cân nhắc điều chi.

Thẩm Dạ Hi đưa tay vỗ vỗ lên ghế lái, gọi về sự chú ý của Khương Hồ, “Đến rồi, xuống xe đi.”

Khương Hồ lại chẳng mảy may động đậy, chỉ quay đầu lại nhìn anh, ánh sáng trong xe không tốt lắm, Thẩm Dạ Hi không nhìn rõ ánh mắt của cậu, chỉ nghe Khương Hồ thấp giọng hỏi, “Anh nghĩ kĩ chưa? Nhất định phải nhớ lại quá khứ đã chết sao? Dạ Hi, tiếng Trung của tôi không tốt, nói ra có thể không đúng, nhưng nếu nói ‘quá khứ’, chính là thứ đã định thành kết cục, không thể vãn hồi không thể quay đầu, anh bắt được một chút dấu vết không biết thật hay giả đã truy tìm quá khứ, cần gì phải thế chứ?”

Thẩm Dạ Hi không lên tiếng.

“Hay chúng ta về đi? Huống hồ tôi cảm thấy, có một số chuyện đến tột cùng đã xảy ra việc gì, có thể đã vĩnh viễn theo người chết chôn dưới lòng đất, anh cảm thấy anh có thể moi nó ra nữa sao?” Khương Hồ gằn từng chữ nói, “Dạ Hi, là anh nói cho tôi biết chuyện gì cũng phải có chứng cứ, nếu không suy đoán vĩnh viễn chỉ là suy đoán mà thôi.”

Thẩm Dạ Hi nhắm mắt, rồi lại mở ra, “Cậu theo tôi xuống xem một chút đi, chỉ lần này thôi.”

Hai người trầm mặc một hồi, Khương Hồ đột nhiên vươn tay mở cửa xe, đi xuống, “Đi thôi, anh dẫn tôi đi xem một lát.”

Họ một trước một sau bước đi trên con đường mòn ngoại ô không dấu chân người, Thẩm Dạ Hi dẫn Khương Hồ rẽ ngang rẽ dọc vào một con hẻm nhỏ, đi qua kho hàng bỏ hoang, trên nền đất dường như còn chưa tẩy sạch vết máu, mùi ẩm mốc tràn đầy trong không khí, ngay cả mùi thanh mát của tuyết cũng không át đi được.

“Tôi đoán không ai dám tới đây, vụ đó hồi ấy ầm ĩ lắm.” Thẩm Dạ Hi cười, đưa tay sờ cây cột của một căn phòng nhỏ tối om, “Nghe nói tôi ở trong này gần bốn ngày, cậu vào xem một chút không?”

Không đợi Khương Hồ ứng tiếng, anh đã lấy một cây đèn pin nhỏ trong túi ra, kéo tay Khương Hồ, đi vào. Khương Hồ để ý, bây giờ là ban ngày, cửa mở, đèn pin cũng bật, ngay cả người cận thị như cậu cũng thấy rõ ràng, thế mà bước chân của Thẩm Dạ Hi lại bỗng nhiên trở nên không yên, loạng choạng, tựa như anh đang trong bóng tối không thấy được bàn chân của mình.

Không có ánh sáng, không có âm thanh, ngay cả chút không khí ít ỏi để duy trì mạng sống cũng vẩn đục mong manh như vậy. Khương Hồ hiểu bốn ngày này tuyệt đối không nhẹ nhàng như Thẩm Dạ Hi kể, cậu nhớ Thẩm Dạ Hi đã từng nói, anh bị tiếng tim đập của mình làm mất ngủ, bốn ngày không ăn không uống không ngủ…

Không phải là Thẩm Dạ Hi đã vượt qua cực hạn của con người, mà là anh xuất hiện ảo giác, chính mình cũng không hiểu rõ tình huống của bản thân.

Không biết có phải để kiểm chứng suy nghĩ của cậu hay không, Thẩm Dạ Hi lúc này lại khô khốc cười một tiếng, “Thật ra thì nhắc tới, tôi thật không cảm thấy dài tới bốn ngày như thế…”

“Vậy anh có nhớ lúc mình bị nhốt ở đây xảy ra chuyện gì không?” Khương Hồ ngắt lời anh.

“Tôi…”

“Anh nhớ từng phút từng giây mình làm gì sao? Lúc đó anh có thật sự tỉnh táo không?”

Khương Hồ cảm thấy thân thể Thẩm Dạ Hi khẽ run lên, cậu không tốn chút sức nào rút tay của mình ra khỏi tay Thẩm Dạ Hi, nhẹ nhàng nâng cánh tay Thẩm Dạ Hi lên, bả vai đỡ lấy thân người Thẩm Dạ Hi.

Thẩm Dạ Hi biết bả vai của Khương Hồ rất gầy, nhưng bây giờ anh lại cảm thấy xương vai cứng rắn của đối phương mang theo cảm giác hữu lực, chống ở đó, tựa như vĩnh viễn cũng không ngã xuống.

Đột nhiên, sự bất an mà bóng tối quen thuộc đem đến cho anh lại giảm bớt một chút.

Khương Hồ nói, “Chúng ta ra ngoài đi, anh không nghĩ tưởng tượng của anh lại lạc quan như vậy.”

Thẩm Dạ Hi không tranh cãi nữa, thuận theo Khương Hồ đi ra ngoài. Mùa đông âm trầm khó có khi mang khí trời sáng sủa thế này, Thẩm Dạ Hi tựa lên tường hút điếu thuốc, Khương Hồ ở bên cạnh anh, đột nhiên hỏi một câu, “Lúc ấy anh nghĩ, họ sẽ vận chuyển hàng đến đâu?”

“A… Hả?” Thẩm Dạ Hi ban đầu không kịp phản ứng, dừng một chút, mới chần chừ trả lời, “Tôi đoán quá nửa là sẽ đi đường thủy từ thành phố T đến đây? Lúc đó bọn tôi tra rất gắt gao, gần như cắt đứt…”

Khương Hồ khẽ thở dài, lời của Thẩm Dạ Hi ngưng bặt, sau đó Khương Hồ nhẹ nhàng nói, “Dạ Hi, nhưng mà tôi nghe Thịnh Diêu nói, lúc ấy không hề có chuyện “dỡ một đống hàng” nào cả.”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt.

“Anh quên, là anh và Phương Cẩn Hành mạo hiểm dẫn người cắt đứt việc giao hàng của họ, bắt được một nhóm tội phạm buôn lậu ma túy, sau đó hỏa lực của đối phương quá mạnh, các anh vì che chở những người khác nên mới bị bắt lại.” Khương Hồ nhẹ nhàng nói, “Dạ Hi, anh còn phải tra ra sao? Tình hình lúc đó thế nào, chỉ có mình anh trong cuộc, nhưng anh cũng không tỉnh táo như anh nghĩ.”

“Nhưng tôi cảm thấy…”

“Giác quan bị tước đoạt sẽ ảnh hưởng đến quá trình suy nghĩ và nhận thức, ngay từ đầu, anh đã nóng nảy bất an, tinh thần khó mà tập trung được, dần dần, tình huống trở nên xấu đi, anh sẽ sinh ra ảo giác, suy nghĩ, nhận thức và giác quan đã chết lặng của anh sẽ cùng hợp lại lừa gạt anh, thậm chí hai tay anh phát run, không thể đi đường thẳng, cho đến cảm giác đau suy giảm, quan trọng hơn chính là, người bị trước đoạt giác quan, tính bị ám hiệu sẽ tăng lên.” Khương Hồ dùng giọng điệu như đang thủ thỉ thấp giọng nói, ánh mắt xuyên qua mắt kính lạnh lẽo nhìn chằm chằm Thẩm Dạ Hi, “Anh chắc chắn anh còn muốn tiếp tục truy đến cuối cùng sao?”

Thẩm Dạ Hi lấy tay đỡ trán, hung hăng vuốt mặt một cái, đứng lên, “Tôi dẫn cậu đi xem chỗ họ nhốt Phương Cẩn Hành lúc đấy.”

Lúc này Khương Hồ không nói gì nữa, chỉ là im lặng đuổi theo.

Nỗi sợ hãi xuất phát từ bóng tối gần như muốn ép vỡ anh, nhưng anh vẫn như cũ muốn quay lại đây, dù kể từ khi bước chân lên mảnh đất này, mỗi mỗi bước đi đối với anh mà nói đều như dẫm lên bụi gai.

Anh có thể cho phép mình yêu đồng tính, kiên trì tình yêu của mình, không để ý tới suy nghĩ của người khác, lại không thể chấp nhận được tính mạng của mình lại có một điểm mù không rõ ràng như vậy. Khương Hồ nói, chết chính là đã chết, đã qua, chính là đã qua.

Thẩm Dạ Hi cảm thấy mình vĩnh viễn cũng không có khả năng nói thoải mái đến vậy được, chết mặc dù đã chết, nhưng mà người sống, phải sống có lương tâm, chuyện đã qua đương nhiên không thể thay đổi được, nhưng vẫn có quyền được truy điệu như cũ.

Khương Hồ đột nhiên phát hiện, Thẩm Dạ Hi là người đàn ông nhất trong số những người cậu đã từng gặp.

Xem ra Phương Cẩn Hành cũng không được đối xử tốt hơn Thẩm Dạ Hi bao nhiêu, thậm chí còn thảm hơn nữa. Chỗ kia của Thẩm Dạ Hi, chờ sau khi mắt thích ứng với bóng tối, miễn cưỡng vẫn có thể nhìn thấy vài tia sáng, nhưng chỗ này gần như là hoàn toàn tối đen, ngay cả bức tường cũng bọc sắt đóng đinh, lúc Khương Hồ đi vào suýt chút nữa là bị đụng vào ngưỡng cửa.

“Đây nghe nói trước kia là phòng tra khảo của những kẻ buôn thuốc phiện kia.” Thẩm Dạ Hi nói, lúc này anh không vào cùng Khương Hồ, mà chỉ đứng ở cửa chờ cậu.

Khương Hồ cầm đèn pin quét một vòng ở trên tường, “Trên tường có vết máu.”

“Có, của rất nhiều người, kiểm tra DNA còn có cả của Phương Cẩn Hành, kết quả nghiệm thi cho thấy có thể anh ta dùng đầu đụng tường, móng tay cũng gãy nát.”

Khương Hồ cân nhắc trong đầu, sau đó quay đầu nói với Thẩm Dạ Hi, “Anh có biết tăng cường ám hiệu là gì không?”

Thẩm Dạ Hi cau mày, “Cậu nói trong lĩnh vực thôi miên ấy à… Ừm, tương tự với năng lực tiếp nhận ám hiệu? Mơ mơ hồ hồ.”

“Đại não của chúng ta có trình tự suy luận và trình tự phán xét tự động, mà sau khi tiếp nhận thôi miên, lực chú ý của người sẽ tập trung cao độ, nhưng phạm vi lại hẹp đi nhiều, tin tức trong ám hiệu sẽ nhảy qua suy luận của người ta, lúc này anh sẽ tin tưởng không chút nghi ngờ lời của đối phương, thậm chí sẽ phục tùng một ít chỉ thị của hắn.” Khương Hồ chỉ căn phòng nhỏ tăm tối, “Anh biết không? Trong mắt của tôi, chuyện trong hai người chỉ có một người sống vô cùng hoang đường, những kẻ buôn lậu cho dù đều liều mạng, xem hai anh tự giết lẫn nhau với họ cũng không có bất kì chỗ tốt nào, huống chi lúc đi vào là hai người, bọn họ nếu thực sự muốn đàm phán với cảnh sát, chỉ mang ra ngoài một người, chẳng lẽ cảnh sát sẽ không nghi ngờ sao?”

Thẩm Dạ Hi ngơ ngác nhìn cậu, “Ý cậu là…”

“Huống chi nếu đối phương thật sự giống như anh nghĩ, muốn nhìn các anh tự giết lẫn nhau như nô lệ La Mã đấu thú thời xưa, họ sao có thể…”

“Họ sao có thể chỉ phái hai người canh.” Thẩm Dạ Hi lẩm bẩm tiếp lời.

Chương 43

One thought on “Hoại đạo – Chương 42

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s