Hoại đạo – Chương 40

“Lúc ấy bọn tôi phán đoán sai thực lực của đối phương, chờ đến khi nhận ra, tôi và Phương Cẩn Hành đã bị đối phương bao vây, bọn họ đều là đám liều mạng được vũ trang đầy đủ, một đám súc sinh vì tiền có thể bán cha bán mẹ, với bọn chúng xem ra cái gọi là mạng người, chính là thứ rẻ mạt nhất, bọn tôi đã giao phó xong xuôi rồi, nhưng lúc này có người đứng ra, nói muốn để lại hai người bọn tôi, làm chip Poker (*) để đàm phán với cảnh sát.”

(*) chip Poker 筹码 : đơn vị tiền tệ trong sòng bạc

dfdfdf

Gáy Thẩm Dạ Hi hướng về phía tường, cái cằm lún phún mấy cọng râu hơi nâng lên, cánh tay thon dài săn chắc lộ ra bên ngoài, cũng không sợ lạnh, bàn tay hơi mỏng, xương cổ tay lồi ra, dừng một chút, anh nói tiếp, “Sau đó hai chúng tôi bị tước vũ khí và bịt mắt, bị tách đi, chờ đến khi bịt mắt được tháo ra, mới phát hiện mình ở một nơi đen kịt, không đèn, không nước, không thức ăn, không tiếng, không mùi, thậm chí còn không có người canh. Chờ sau khi mắt thích ứng với bóng tối, mới có thể nhìn được chút ánh sáng yếu ớt qua khe hở.”

“Giống như bị cướp mất giác quan sao?” Khương Hồ hỏi.

“Có lẽ vậy.” Thẩm Dạ Hi gật đầu, mỗi lần anh nhắm mắt lại, vẫn có thể miêu tả rõ ràng những thứ cảm giác được trong khoảng thời gian ấy, cái loại bóng tối đó bây giờ vẫn khắc cốt ghi tâm, anh đôi khi nghĩ không ra, tại sao con người luôn thông minh như vậy, lại đi phát minh ra những phương pháp gần như thiên tài để hành hạ đồng loại mình như thế?

“Anh dựa vào điều gì để vượt qua quãng thời gian đó?”

“Tôi nghĩ cách chạy thoát và rốt cuộc hàng hóa của chúng được chuyển đến đâu.” Thẩm Dạ Hi nhàn nhạt nói, những tổn thương trước đây đều bị anh mạnh mẽ biến thành kí ức, ánh mắt của người đàn ông này rất sáng, thậm chí có rất nhiều người lúc bị đôi mắt này đe dọa cũng nhịn không được muốn lùi bước, “Tôi không ngủ được, vì tiếng tim đập quá lớn, khiến tôi không thể ngủ. Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra, đã thấy Cẩn Hành tới, ánh sáng chiếu vào lúc ấy khiến tôi mất rất lâu mới mở mắt được, hai người đẩy anh ấy vào, ánh mắt anh ấy hơi đờ đẫn, trong khoảng thời gian đó, người gầy đến không ra hình dạng gì.”

Thẩm Dạ Hi lắc đầu một cái, “Tôi không biết lúc ấy mình có phải cũng trông giống quỷ thế kia không. Tiếng của hai thằng buôn lậu chó má kia khiến tôi đau đầu, chúng ném một thanh đao ở giữa hai chúng tôi, nói chỉ có một người có thể nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài, chỉ có một người có thể sống sót đi ra, để bọn tôi tự chọn.”

Lúc anh nói đến chỗ này thì dừng lại, nhìn Khương Hồ, có lẽ là do bò dậy từ trên giường, tóc mái Khương Hồ hơi cong lên, mềm mượt sáng bóng, có vẻ vẫn còn nhỏ tuổi, Thẩm Dạ Hi không nhịn được đưa tay đè lọn tóc vểnh lên xuống, “Cậu đoán sau đó thế nào?”

Khương Hồ đĩnh đạc trả lời, “Tôi không biết.”

Thẩm Dạ Hi có vẻ hơi bất ngờ, “Tôi tưởng cậu sẽ đoán, tôi dù thế nào đi nữa cũng sẽ không tổn thương bạn bè của mình chứ.”

Khương Hồ thành thành thật thật nói, “Trong mắt tôi, dưới tình huống đó, anh bất kể làm chuyện gì đi nữa, đều hợp logic.”

Thẩm Dạ Hi bĩu môi, “Vừa nãy cậu còn nói hoàn cảnh khiến bản chất đặc trưng của con người sinh ra phản ứng, bản chất đặc trưng là cố định linh tinh đấy, chẳng lẽ trong lòng cậu tôi là một kẻ tham sống sợ chết bán đứng bạn bè hả?”

Khương Hồ bị anh làm cho nghẹn lời, cảm thấy mình cần pha ly cà phê cho tỉnh táo chút, nửa đêm nửa hôm làm thêm giờ thật không phải dành cho người mà, đầu óc trong trạng thái không thanh tỉnh quả nhiên dễ mắc lỗi.

Thẩm Dạ Hi vỗ vỗ đầu cậu như vỗ đầu cún con, “Người như cậu biết làm sao bây giờ?”

Khương Hồ rất uất ức, cậu đột nhiên cảm thấy loại người như Thẩm Dạ Hi thật ra chẳng cần tư vấn tâm lý, mình ở trong mắt anh ta hoàn toàn là làm trò cười, tay Thẩm Dạ Hi từ từ đi xuống, ôm lấy cổ Khương Hồ, sau đó khoác lấy vai cậu như anh em tốt, Khương Hồ mặt không đổi sắc định tránh, lại phát hiện Thẩm Dạ Hi dường như đang chìm đắm trong kí ức của mình.

“Lúc ấy tôi liền nghĩ, đối phương nói ‘nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài’ là ý gì, có phải là bên bọn tôi đã điều đến chuyên gia đàm phán, muốn cùng chúng giải quyết hòa bình, đám người này muốn giỡn chơi, lấy một trong hai chúng tôi đi một vòng biểu diễn, sau đó dùng để uy hiếp người khác hay không.”

Khóe miệng Khương Hồ giật giật, cậu biết thần kinh Thẩm Dạ Hi thô thấy sợ, nhưng không ngờ lại thô đến mức có thể khiêu chiến cực hạn của con người —— Không bao lâu sau khi bị tước đoạt giác quan, vẫn còn có thể thông qua lời nói vui đùa của kẻ khác suy đoán tình huống của mình, loại người đần độn này, sao có thể bị hậu chấn tâm lý chứ?

Mạc cục rốt cuộc là già rồi lẩm cẩm rồi sao?

Sự tiếp xúc thân thể đột ngột của đối phương, khiến Khương Hồ cảm thấy không mấy tự nhiên, cậu dịch sang bên cạnh một chút, tránh thoát móng vuốt của Thẩm Dạ Hi, Thẩm Dạ Hi cũng làm như không để ý rút tay về, chồng lên nhau để trên đầu gối, tựa như chẳng thấy làm sao cả, “Sau đó tôi nhặt thanh đao kia lên, đứng dậy, lao về phía Cẩn Hành, giả vờ như bước chân lảo đảo, thanh đao đâm vào tường, nhào lên trên người anh ấy. Đám khốn nạn ở bên cạnh cười lên, tôi nhân cơ hội ghé vào tai anh ấy nhanh chóng nói tình cảnh của chúng ta, muốn anh ấy diễn kịch với tôi.”

“Anh muốn chúng cảm thấy hai người tự giết lẫn nhau đến cạn kiệt sức lực, nếu chúng cần mang một người sống ra cho chuyên gia đàm phán nhìn, tự nhiên sẽ có người đến kéo các anh ra, sau đó anh có thể thừa cơ cướp súng sao?” Khương Hồ hỏi.

Thẩm Dạ Hi cho cậu một ánh mắt kinh ngạc, ngay sau đó cười lên, “Sao khi đó hợp tác với tôi không phải là cậu nhỉ?”

Nói xong anh trầm mặc, nụ cười trên mặt dần lui đi, gương mặt người đàn ông thoáng chút thê lương, lại có chút không biết làm sao, hàng mi khẽ rung, không biết qua bao lâu, anh mới thấp giọng nói, “Anh ấy ra ám hiệu cho tôi, tỏ vẻ anh ấy hiểu ý tôi, sau đó phối hợp với tôi, chúng tôi ẩu đả với nhau, lăn qua lăn lại trên mặt đất, cây đao nằm giữa hai chúng tôi… Sau đó đột nhiên anh ấy thở hồng hộc đè tôi xuống đất, lực tay mạnh không ngờ, tôi không rõ nên ngẩng đầu nhìn anh ấy, nhìn thấy ánh mắt của anh ấy —— Cậu biết ánh mắt ấy không? Trong nháy mắt đó tôi đã hiểu, anh ấy thật sự muốn giết tôi.”

Lúc này Khương Hồ không lên tiếng, chỉ mở to mắt.

“Sau đó anh ấy cầm đao đâm xuống tim tôi, ổn định… lại chuẩn xác như vậy, không một chút nào do dự. ‘Tấn công bất ngờ, một đòn giết ngay’, đây là tôi ghé vào tai anh ấy nói, không ngờ, không ngờ…”

Thẩm Dạ Hi nhắm mắt lại, thấp giọng cười buồn một tiếng, “Anh ấy thà tin tưởng đám người cặn bã kia mà mang tội giết người, cũng không chịu tin tôi, thà giết tôi để đổi lấy cơ hội mình sống đi ra ngoài, cũng không muốn cùng tôi sóng vai tác chiến lần cuối. Anh ấy muốn giết tôi, người anh em tốt nhất của tôi, người anh em đồng cam cộng khổ nhiều năm như vậy muốn giết tôi, cậu tưởng tượng được không?”

Trong nháy mắt tín ngưỡng sụp đổ, trong nháy mắt người mà anh có thể giao ra sau lưng, cứ thế phản bội mình, đao kiếm đối đầu, trong nháy mắt… trên thế giới chỉ còn mình anh cô độc, không ai cứu giúp.

“Tôi sai ở đâu?” Thẩm Dạ Hi lẩm bẩm tự hỏi, sau đó anh nhìn Khương Hồ, dùng ánh mắt đối phương chưa từng gặp, mang theo mê man và thống khổ hỏi, “Tôi rốt cuộc đã sai ở đâu?”

Khương Hồ nhớ đến Phương Cẩn Hành trong lời tả của mọi người, một người nhiệt tình lại hướng ngoại, vốn cùng Thịnh Diêu là một đôi hoạt bảo, hai người tuổi trẻ sức sống tràn trề đi đến đâu ồn ào đến đấy, vốn tám mươi phần trăm niềm vui trong phòng làm việc là do hai người họ mang lại, lúc làm việc lại vô cùng nghiêm túc, sau khi anh ấy qua đời, ngay cả Thịnh Diêu cũng trầm lặng rất lâu.

Vì trí nhớ của Thẩm Dạ Hi xuất hiện khoảng trống, không nói được cuối cùng Phương Cẩn Hành chết như thế nào, nên tóm lại cục dựa theo suy đoán và thông lệ, cho anh ấy một danh hiệu liệt sĩ, người nhà hưởng đãi ngộ của liệt sĩ.

Bây giờ Khương Hồ cuối cùng cũng đã hiểu, cái ‘mất trí nhớ’ của Thẩm Dạ Hi thật ra là một loại trầm mặc, bởi vì nói ra chân tướng như vậy, đối với mọi người, đối với Phương Cẩn Hành, thậm chí đối với chính bản thân anh là một loại tổn thương.

Thẩm Dạ Hi trầm mặc, đầu gối co lại, hai tay bó ở trên, tựa như ôm lấy bản thân, đây là tư thế vô cùng không có cảm giác an toàn, gần như là tự vệ. Khương Hồ chần chừ một chút, từ từ đưa tay ra, đặt lên trên cánh tay Thẩm Dạ Hi.

Thẩm Dạ Hi ngẩng đầu lên cười với cậu một cái, sau đó chợt ôm chầm lấy vai cậu, kéo cậu vào trong ngực. Ngực anh cứng rắn, rộng rãi, cánh tay xiết chặt lấy xương bả vai của Khương Hồ, Khương Hồ đầu tiên là cứng người lại, sau đó đưa tay vòng ra sau lưng Thẩm Dạ Hi, hai người đàn ông bị đối phương làm đau, nhưng họ đã lấy phương thức trầm mặc không lời này, an ủi lẫn nhau.

Dĩ nhiên, khi tay của Thẩm Dạ Hi trong lúc vô tình bắt đầu trượt xuống, người nào đó là mang mục đích chiếm tiện nghi thuần khiết.

Mặc dù không mềm, nhưng thon thật đấy… Thẩm Dạ Hi nghĩ.

Khi tay của anh gần như đụng đến eo Khương Hồ cậu liền giãy nảy lên trốn ra, còn hết sức giết phong cảnh mà bật cười, “Ha ha, tôi sợ nhột.”

Sau này tháng nào cũng trừ tiền lương của cậu, trừ đến khi cậu nghèo rớt mùng tơi, chỉ có thể dựa vào ông nuôi, ông muốn sờ thì sờ! Thẩm Dạ Hi khó chịu buông cậu ra, trong lòng ác độc nghĩ.

“Sau đó thì sao?” Có lẽ là thấy sắc mặt Thẩm Dạ Hi không tốt, Khương Hồ có chút ý thức nguy cơ kịp thời đổi chủ đề.

“…Tôi trốn ra, chật vật bò dậy trên nền đất, anh ấy ở đằng sau buộc tôi tránh né không ngừng, không ngừng dồn ép, hai tên khốn kiếp ở bên cạnh nhìn đến vui vẻ, còn thét bảo hay lắm. Có đứa giơ chân ngáng tôi ngã, anh ấy đứng đấy, cứ thế lạnh lùng nhìn tôi, khi đó tôi nghĩ, chết thì chết, còn hơn là mọi người tự giết lẫn nhau, để cho đám súc sinh xem trò vui.” Thẩm Dạ Hi nhẹ nhàng cười một tiếng, quay đầu lại hỏi Khương Hồ, “Cậu có lạnh không? Mặc thêm cái áo nhé?”

Khương Hồ lắc đầu.

Cậu biết mình thật ra không cần lên tiếng, Thẩm Dạ Hi chỉ cần tâm sự thôi, cũng không cần an ủi, Khương Hồ biết, bắt đầu từ khi anh giấu diếm nguyên nhân cái chết của Phương Cẩn Hành, quay về đội sau khi thương lành, tiếp tục công việc mà không chút vướng mắc, chuyện này đối với anh mà nói, đã là chuyện quá khứ, là chuyện có thể buông xuống được, chỉ chờ thời gian từ từ trôi qua chữa lành vết sẹo kia đi thôi.

Chương 41

One thought on “Hoại đạo – Chương 40

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s