Hoại đạo – Chương 39

Khương Hồ không cảm giác được tay chân mình, tựa như bị cái gì đó trói lấy, muốn động cũng không động được, sau đó cậu lại nhìn thấy đứa bé kia, đứa bé mà gần đây cứ liên tục xuất hiện trong giấc mơ của cậu.

Nó tái nhợt, nhỏ gầy, mái tóc màu sợi đay, đôi mắt xanh thẳm, đôi mi hơi hạ, và cái mũi thì nhỏ tẹt. Cứ như vậy lẳng lặng đứng trước mặt cậu, trong lòng Khương Hồ đột nhiên sinh ra một nỗi tuyệt vọng, ngay cả khi cậu đã chứng kiến quá nhiều cái chết và sự hủy diệt, vẫn không thể so với sự chết lặng này.

Thậm chí cậu còn cảm thấy, cậu đã bắt đầu bị sự tồn tại đặc biệt của sinh mệnh này mê hoặc rồi.

Sau đó trong bóng tối xuất hiện một cái bóng, không có mặt, cũng chẳng có cảm xúc gì, chỉ là một cái bóng hình người đen thui, giơ thật cao một cái chùy to lớn.

Đôi ngươi của Khương Hồ rụt lại, cậu hé miệng, “No, don’t…”, nhưng lại không có lấy nửa âm thoát khỏi cổ họng, cậu im lặng, ý thức được rằng một trận hành hạ nữa lại bắt đầu rồi.

Cậu nghe thấy tiếng cười, sau đó cái chùy to lớn rơi nhanh xuống đầu đứa bé kia, Khương Hồ không nhắm mắt lại, cậu thậm chí còn cảm giác được máu tươi ấm áp bắn lên mặt, lên người cậu, đầu đứa bé kia tựa như trái bóng bay bị vỡ, cả cái đầu bị đập nát, nhưng cơ thể máu thịt mơ hồ vẫn đứng trước mặt cậu.

Tiếng thét chói tai tựa như thanh kiếm sắc bén, lấy khí thế như thể muốn đâm thủng màng nhĩ cậu mà lao về phía Khương Hồ, cơ thể cậu ngã về phía sau, cậu cảm thấy mình giống như một bức tượng gỗ bị quấn vô số sợi tơ, có một đôi mắt theo sát cậu như hình với bóng, khống chế cậu, nhìn cậu đi từng bước từng bước đến vực sâu.

Sau đó cậu tỉnh lại, trong phòng chỉ có ánh sáng của đồng hồ báo thức dạ quang trên đầu giường, xung quanh tĩnh lặng cực kì, cậu duỗi đôi chân co lại từ hồi nửa đêm, sau đó chạm phải phần chăn phía dưới lạnh như băng lập tức rụt về, đưa tay mở thảm nhiệt điện ra, nằm một hồi, lại không buồn ngủ nữa, vì vậy vén chăn xuống giường.

Vì chuyện cậu tự ý một mình dẫn Tống Hiểu Phong đi hôm đó, Thẩm Dạ Hi đã làm lơ cậu mấy ngày nay rồi, mà đi quan tâm chuyện khẩu súng kia của Tống Hiểu Phong. Đó là khẩu súng thật, tương đối nguy hiểm, hơn nữa bên trong còn có đạn, thậm chí ngày đó Tống Hiểu Phong đã mở chốt an toàn rồi. Vậy mà mấy ngày trôi qua, rốt cuộc là khẩu súng kia đến từ đâu, vẫn không có đầu mối.

Giống như là Tống Hiểu Phong bỗng nhiên đi ra ngoài, cậu ta ảo tưởng đến đây, thì có người đúng lúc đưa cho một món vũ khí như vậy. Khương Hồ không biết có phải thần kinh mình quá nhạy cảm rồi hay không, nhưng cậu cảm thấy chuyện này rất kì lạ.

Cậu nghĩ đến chuyện đi ngủ, lại mơ thấy đứa bé kia. Khương Hồ bưng cốc nước nóng ngồi trên ban công, lẳng lặng, dùng tầm mắt mơ hồ không rõ xuyên qua cửa sổ nhìn con đê đã đóng băng trong khu nhà, hầu như nhà nào cũng đã tắt đèn, trừ tiếng gió ra, chẳng còn tiếng gì nữa cả.

Cậu giống như lúc trước còn đang đi học, phân tích tâm lý của mình. Cậu biết cái bóng đen nhánh kia là ai, cũng biết đứa bé xấu xí kia tượng trưng cho người nào, nhưng dù là biết, cậu vẫn khó có thể tự hội chuẩn rồi tự mình an ủi được.

Nếu nói bác sĩ khó có thể tự chữa cho mình, thật ra thì giống như trạng thái này của cậu, mỗi lần tĩnh tâm, lấy thái độ lúc hội chuẩn cho người khác để tự nhủ, sẽ nghe thấy âm thanh phản đối của người khác.

Cậu cảm thấy mình thế này, giống như bị tâm thần phân liệt mất rồi.

Thẩm Dạ Hi sau khi ngủ thiếp đi tương đối dễ bị giật mình, mơ hồ nghe được chút tiếng động gì đó, anh xoa xoa mắt ngồi dậy, muốn đi xem một chút, thuận tiện lấy cho mình ít nước uống, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua, phát hiện cửa phòng Khương Hồ lại mở, chăn chất đống ở một bên, không thấy người đâu cả.

Thẩm Dạ Hi cau mày, đi qua phòng bếp, vừa vặn nhìn thấy Khương Hồ ngồi ở ban công, mặc một cái áo sơ mi rất mỏng, dưới là quần ngủ, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, trong tay đang bưng một cốc nước, có ánh đèn phía ngoài chiếu vào, rọi vào trong nước, phản chiếu lên đầu ngón tay tựa như trong suốt của cậu ấy.

Cậu không đeo kính, híp mắt dường như đang xuất thần, vai hơi cong lại, có vẻ cực kì yếu đuối.

Thẩm Dạ Hi cảm thấy trong tim như bị đâm một cái, anh đi tới, mềm giọng, nhẹ nhàng hỏi, “Làm gì mà hơn nửa đêm rồi không ngủ được thế?”

Khương Hồ xuất thần đi xa tít tắp, bị anh đột nhiên lên tiếng làm sợ hết hồn, Thẩm Dạ Hi để ý thấy vai cậu căng lên, cùi chỏ co lại, làm động tác giống như chuẩn bị công kích theo bản năng, sau đó lập tức phản ứng kịp thả lỏng thân thể, tựa như vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.

Khương Hồ có chút ngượng ngùng cười với anh một cái, “Tôi đánh thức anh à? Thật ngại quá.”

Thẩm Dạ Hi xoay người về phòng khách, cầm lấy hai cái gối, ném cho cậu một cái, “Ngồi trên đất không sợ lạnh à, ngồi lên đi.”

Khương Hồ ngoan ngoãn nhận lấy. Thẩm Dạ Hi ngồi bên cạnh cậu, “Nói xem nào, hơn nửa đêm không ngủ được đang làm gì đây?”

“… Tự nhiên mất ngủ.” Khương Hồ nói một cách hời hợt. Nhưng Thẩm Dạ Hi lại hiểu ý, mỗi người trong số họ đều từng như vậy, nửa đêm bị một cơn ác mộng đáng sợ làm tỉnh giấc, sau đó tự mình tìm bừa chút chuyện gì đó làm, đợi đêm dài dần trôi, một đêm không ngủ.

Sau khi Khương Hồ đến, nếu có ai bị áp lực tâm lý  lớn đến không tài nào chịu được, sẽ tìm cậu nhờ một chút, người này lần nào cũng lắng nghe, sau đó nói chuyện bằng giọng hết sức bình tĩnh, khiến cho người ta nghe xong, cũng bình tĩnh lại giống cậu. An Di Ninh thậm chí từng nói, cho dù Khương Hồ chẳng làm gì hết, chỉ cần ngồi bên cạnh, cũng khiến người ta có cảm giác được chữa khỏi.

Thẩm Dạ Hi đột nhiên nghĩ, ai cũng được phép tức giận mất khống chế, vậy mà chỉ có cậu là không được, bởi vì cậu là bác sĩ. Vì thế cậu chỉ có thể vào lúc nửa đêm bị cơn ác mộng quấy nhiễu, lặng yên không một tiếng động ngồi dưới đất, sáng sớm ngày tiếp theo tiếp tục sửa sang tinh thần cho tốt, đóng vai của mình.

Tịch mịch như vậy, gò bó như vậy, rồi lại hết lần này đến lần khác lấy tư thế cự tuyệt như thế. Thậm chí trong đêm khuya lúc một mình liếm vết thương bị người khác quấy rầy, cũng có thể nhanh chóng điều chỉnh thành trạng thái bình thường.

Không phải từ mục đích gì, thậm chí không phải là do không tín nhiệm, chẳng qua là do thói quen, chẳng qua là… cậu ấy tựa hồ không tin có người có thể giúp cậu, có thể cứu rỗi cậu.

Thẩm Dạ Hi đã không còn phân rõ cảm giác của mình là đau lòng hay tức giận nữa rồi.

“Xin lỗi.” Khương Hồ đột nhiên đánh vỡ trầm mặc, Thẩm Dạ Hi sửng sốt, lại nghe cậu nói tiếp, “Ngày đó tôi không nên tự chủ trương, có phải khiến anh rất khó xử không?”

Thật ra là về sau Khương Hồ mới phản ứng kịp, biểu hiện ngày hôm đó của cậu căn bản là hoàn toàn bỏ quên sự thật bất hạnh Thẩm Dạ Hi mới là đội trưởng, nhất thời hiểu được Thịnh Diêu nói “chọc tổ ong” là ý gì, nếu đổi thành cấp trên nhỏ mọn một chút, đoán chừng thế là đã nảy sinh mâu thuẫn rồi, mặc dù biết Thẩm Dạ Hi không phải loại người như vậy, nhưng vẫn cảm thấy tương đối ngại ngùng.

Nhất là gần đây Thẩm Dạ Hi không biết vì sao lại giận dỗi.

Thẩm Dạ Hi cảm thấy gân trán mình giật giật, mình không phải là giận chuyện này được chưa. Anh thở một hơi dài thườn thượt, thả lỏng người dựa lên tường, lắc đầu một cái, muốn nói gì đấy, hoặc là cảm thấy dở khóc dở cười, cười một cách hơi kì lạ, “Cái cậu Hồ Dán này trong đầu nghĩ cái gì đấy…”

Khương Hồ thoáng sửng sốt, mặc dù bản thân cũng không quá rõ Thẩm Dạ Hi đang nghĩ điều gì, nhưng lo lắng lúc trước của mình xem ra là thừa thãi rồi, vì vậy cũng không có ý định tiếp tục đề tài lúng túng này, cười một tiếng, không nói gì nữa.

Thẩm Dạ Hi dừng một chút, vẻ như nhớ ra điều gì, “Bác sĩ Khương, dù sao cậu cũng không ngủ được, chi bằng làm thêm giờ đi?”

“A?”

“Mạc cục không phải là hồi đầu nghi tôi bị hậu chấn tâm lý sao, có muốn nghe chuyện gì đã xảy ra không?”

Khương Hồ suy nghĩ một chút, nói, “Tôi đại khái đã từng nghe nói rồi, trước khi tôi tới, các anh đã từng tiếp nhận một vụ án buôn lậu ma túy lớn, nghe nói thương vong trong đội rất nghiêm trọng, anh ở trong bệnh viện hơn một tháng, các anh còn mất đi một đồng nghiệp. Là chuyện này sao?”

“Cậu biết rồi à, ai nói cho cậu biết?” Thẩm Dạ Hi nhướn nhướn mày.

“Ban đầu mỗi người đều đến tìm tôi nói một lần, trừ anh ra, vị cảnh sát làm tròn chức trách kia là Phương Cẩn Hành, ngay cả chị Dương trong lúc nói chuyện với tôi cũng khóc một lần, tất cả mọi người đều rất nhớ anh ấy, hơn nữa trong một khoảng thời gian dài rất khó để vượt qua cái chết của anh ấy. Họ nói cảnh sát Phương lúc còn sống là bạn tốt nhất và cũng là cộng sự tốt nhất của anh, lúc họ chạy tới, là anh ôm thi thể của anh ấy, ngồi yên trên đất. Nhưng sau đó anh không nhắc đến nửa chữ về nguyên nhân cái chết của anh ấy, chỉ nói là trí nhớ trống rỗng, cho nên Mạc cục mới nghi anh bị hậu chấn tâm lý.”

“Tôi không nhắc đến cậu ấy, là không muốn nhớ tới cậu ấy,” Mười ngón tay Thẩm Dạ Hi đan vào nhau, mi mắt rũ xuống, dường như đang nhìn mặt đất ngẩn người, “Có lúc cậu biết rõ chuyện đã trôi qua rồi, không muốn nhớ đến hẳn rất dễ, nhưng lại không làm được.”

Chuyện càng muốn quên đi, lại càng không thể quên được.

Khương Hồ ngồi thẳng lên, dù nhìn không rõ cho lắm, cậu vẫn cố hết sức đặt ánh mắt lên vẻ mặt của Thẩm Dạ Hi, trở về trạng thái chuyên nghiệp, cực kì chăm chú, “Anh có thể từ từ nói.”

“Cậu chuyện gì cũng hiểu được phải không?” Thẩm Dạ Hi cười một tiếng, hơi nghiêng mặt, liếc mắt nhìn cậu, “Bác sĩ, cậu đã từng có lúc nào ngàn cân treo sợi tóc chưa?”

Khương Hồ sửng sốt, suy nghĩ một hồi, “Cũng có đi, tôi với chú An chính là quen nhau như thế.”

“Cậu và một người xa lạ đi cùng nhau, sau đó hai người trải qua một vụ tai nạn, rồi trở thành bạn bè, không phải là rất may mắn sao?” Thẩm Dạ Hi nhẹ nhàng nói.

Khương Hồ trầm mặc một hồi, dường như đang tìm phương pháp biểu đạt phù hợp, “Mọi người không cách nào quyết định được mình may mắn hay bất hạnh, chỉ có thể trong tình huống xấu nhất làm hết khả năng của mình.”

“Vậy tại sao có người đến thời khắc mấu chốt, lại khiến người ta cảm thấy xa lạ đây?”

“Nói một cách đơn giản, hoàn cảnh bên ngoài tác dụng lên con người, sau đó bản chất đặc trưng của mỗi người sẽ hình thành những phản ứng chuyển hóa khác nhau,” Khương Hồ nhẹ nhàng nói, “Giống như hộp đen vậy. Bình thường, bản chất đặc trưng của mỗi người chắc chắn sẽ không thay đổi, nếu như anh cảm thấy trong lúc tuyệt vọng, người kia khiến anh thấy xa lạ, đây chẳng qua là ngày thường anh qua lại, vẫn không thể nhìn rõ bản chất đặc trưng của anh ta.”

Lúc cậu nói những lời này, vẻ mặt trong nháy mắt có chút mỏi mệt, tựa như bi thương, hoặc như là nhàn nhạt giễu cợt người nào rất lâu về trước, hoặc ở một nơi rất xa, cảnh này khiến cậu trông chẳng chuyên nghiệp chút nào.

Có lẽ ban đêm khiến người ta dễ dàng quên ngụy trang, Thẩm Dạ Hi nghĩ.

Chương 40

Ahihi mị đã quay trở lại (^-^)/ ❤  Đợt trước tính đăng truyện đều hơn mà lại đột nhiên nhiều việc quá Ọ_Ọ Giờ rảnh rỗi đăng truyện bù cả tháng luôn nà ~\(≧▽≦)/~ Xem anh Thẩm và bạn Hồ Dán xúc tiến tình cảm vui nha các bợn ( ̄▿ ̄)

 

One thought on “Hoại đạo – Chương 39

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s