Hoại đạo – Chương 32

Sau khi thanh niên xinh đẹp trước mắt nói ra mấy chữ “Tôi là cảnh sát đây”, cảm giác quanh người anh ta cho mọi người đột nhiên thay đổi —— trấn định, tỉnh táo, khiến người ta không kiềm được không muốn cãi lời anh.

Mọi người bắt đầu xúm lại, vẻ mặt khác nhau nhìn phong thư đỏ máu trong tay Thịnh Diêu.

Thịnh Diêu dí mũi vào ngửi một cái, phần màu đỏ chắc hẳn là máu, chỉ có điều không biết máu người hay máu động vật. Sau đó anh giơ phong thư lên, hướng về phía mặt trời nhìn, chỉ là một phong thư rỗng, bên trong không có gì hết. Thịnh Diêu cau mày, đi sang một bên, gọi mấy cuộc điện thoại rồi trở lại, sau đó trở nên nghiêm nghị, hỏi Lý Kì Chí, “Bắt đầu từ lúc nào thì ông nhận được thư đe dọa?”

Lý Kì Chí sửng sốt, “Tôi… Cậu nói thư đe dọa gì cơ?”

“Được rồi, đừng nói dối, đây nhất định không phải là bức đầu tiên.” Thịnh Diêu lướt thẳng qua ông ta, hỏi cậu trợ lí vẫn run lập cập ở bên cạnh, “Thứ thế này, cậu nhìn thấy bao nhiêu lần rồi?”

“Có… có ba bốn bức…”

“Tiểu Tống!” Lý Kì Chí thấp giọng quát cậu ta, “Không biết là trò đùa ác của ai mà thôi.”

Thịnh Diêu nhìn ông ta đăm đăm, Lý Kì Chí đột nhiên cảm thấy, trước đôi mắt hoa đào sóng sánh kia, mình lại mơ hồ sinh ra một cảm giác bị áp bức.

Thư Cửu làm như thân thiết lắm mà khoác một tay lên vai Thịnh Diêu —— Ừm, dáng người của cảnh sát Thịnh thật chuẩn —— đứng bên cạnh chậm rãi xen vào một câu, “Đạo diễn Lý, gặp mấy chuyện thế này sao ông không nói cho chúng tôi một tiếng chứ, nhỡ đâu ông gặp rắc rối gì, chúng tôi với mấy người đi theo ông phải làm sao bây giờ nha? Trợ lý Tống, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Tống nơm nớp lo sợ nhìn Lý Chì Kí một cái, thấy Lý Kì Chí sắc mặt không mấy vui vẻ dời tầm mắt, nhưng cũng mất đi ý định ngăn cản, vì vậy hắng giọng một tiếng, bắt đầu nói, “Lúc đoàn phim ‘Sinh tử minh ước”… cũng chính là bộ phim đang quay này đây, mới vừa thành lập, đạo diễn đã nhận được một bức thư khó hiểu, trong thư nói ‘Kẻ bóp méo sự thật, ngươi sẽ biết hậu quả’, thư đánh máy, kí tên là ‘Hắc Lam’, cắm ở ngay trên cửa phòng đạo diễn Lý, trên đó có… có…” Cậu ta dừng lại, do dự quay đầu nhìn đạo diễn Lý.

“Có một cọng lông vũ màu đen.” Lý Kì Chí trầm mặc hồi lâu, mới thấp giọng nói.

Thịnh Diêu chú ý đến mấy người xung quanh, thậm chí bao gồm cả Thư Cửu, sắc mặt đồng loạt thay đổi.

“Lông vũ màu đen có ý nghĩa đặc biệt gì sao?”

Thư Cửu thở dài, đầu ngón tay nhẹ nhàng quấn một lọn tóc bên tai Thịnh Diêu, thừa dịp không ai chú ý, rất có ý vị chiếm tiện nghi, nhưng lúc này không ai lại đi soi mói hành vi lưu manh của hắn cả, “A Sir, cậu bị đạo diễn Lý kéo đến đây còn chưa xem kịch bản đúng không? Lông vũ màu đen là tín vật của anh người xấu đẹp trai trong phim ‘Kỷ Cảnh’. Lúc Kỷ Cảnh cảnh cáo nam chính đừng xen vào chuyện của người khác, cũng gắn một bức thư lên cửa nhà anh ta, trên đó đính thêm một cọng lông vũ màu đen, viết ‘Kẻ xen vào chuyện của người khác, ngươi sẽ biết hậu quả’.”

Trong lòng Thịnh Diêu mơ hồ hiểu, “Đạo diễn… Kịch bản này nếu không phải dựa trên tiểu thuyết sửa đổi nào đó, ông có thể nói cho tôi biết, lúc đoàn phim mới thành lập, có bao nhiêu người đã từng xem kịch bản không?”

Ánh mắt Lý Kì Chí đảo một vòng quanh phim trường, Thịnh Diêu cười một tiếng —— Tốt, kẻ tình nghi hầu như đều ở đây, có lẽ là người có quan hệ đặc biệt gì đó với vị đạo diễn lớn này, chẳng trách ông ta không muốn làm lớn chuyện, miệng kín như bưng không chịu nói.

Tiểu Tống nói tiếp, “Lúc ấy chúng tôi cũng cho là người bạn nào đó đùa thôi, không để ý đến, nhưng cũng không lâu sau, lúc đang chuẩn bị quay phim, trong quá trình mọi việc đều tiến triển thuận lợi, lại nhận được bức thư thứ hai, giọng điệu và cọng lông đen giống nhau, trên đó viết…”

“Ta thưởng thức ngươi, đừng ngoan cố tự làm theo ý mình.” Thư Cửu, Lý Kì Chí, Tiểu Tống và cả mấy diễn viên đứng bên cạnh thuộc kịch bản gần như đồng thời đọc lên những lời này, âm thanh ngưng đọng, mấy người nhìn nhau một chút, cũng không nói lời nào, trong nháy mắt cảm thấy nhiệt độ có chút lạnh.

Ngay sau đó Thư Cửu giải thích với Thịnh Diêu, “Là lần thứ hai lông vũ đen xuất hiện trong kịch bản, lúc đấy nam chính tra được một ít đầu mối của Thề Dưới Trăng, hơn nữa bắt đầu có phản ứng, Kỷ Cảnh cho anh ta phong thư thứ hai.”

Lúc này tiếng còi hú vang lên không gần không xa, Lý Kì Chí mệt mỏi phất tay một cái, “Tiểu Tống, cậu mang những phong thư kia ra cho cảnh sát luôn đi.” Tiểu Tống ứng tiếng chạy đi.

Lát sau, mấy chiếc xe cảnh sát dừng lại trước mặt họ, Tô Quân Tử, Thẩm Dạ Hi, Khương Hồ, Dương Mạn và An Di Ninh đều tới. Mỗi người còn mặc thường phục chưa kịp thay, trên mặt hai cô gái còn trang điểm rất tinh xảo, chẳng trách có người ghen tỵ, ba đóa hoa lớn trong cục cảnh sát, một phòng làm việc của họ đã chiếm hai, xinh đẹp như vậy, so ra cũng không kém nữ diễn viên trong trường quay.

Thịnh Diêu sửng sốt, theo bản năng hất cánh tay Thư Cửu đang khoác lên người mình, “Sao các anh đều đến thế?”

“Nói chuyện nghĩa khí.” Đây là Thẩm Dạ Hi nhìn thế nào cũng không thấy giống vậy.

“Thịnh Diêu cậu có khỏe không?” Đây là Tô Quân Tử mang vẻ mặt buồn rầu.

“Sao có thể ném cậu một mình ở chỗ này không đếm xỉa đến chứ?” Đây là Dương Mạn ánh mắt đắm đuối, híp mắt tìm mỹ nam ở chung quanh.

“Bọn em lo cho anh nha.” Đây là An Di Ninh mở mắt nói láo lười có tý thành ý.

“Ủa?” Khương Hồ chớp mắt mấy cái, hơi ngạc nhiên, “Vậy vừa nãy nhét vào trong cốp sau cả chục tờ giấy kí tên với cái máy ảnh kĩ thuật số là ai?”

Mọi người nghiêng đầu, tỏ vẻ không quen biết cậu.

Thẩm Dạ Hi chém lên ót cậu, hận rèn sắt không thành thép, “Lại phá sân khấu, tôi đập chết cậu! Tiền thưởng cuối năm không muốn cầm nữa đúng không?”

Thịnh Diêu bi phẫn trong lòng, đây là ví dụ của việc gặp người không quen, kết bạn không cẩn thận tiêu chuẩn biết nhường nào a!

Lúc này Tiểu Tống đã cầm tất cả thư đe dọa Lý Kì Chí nhận được tới, hơi thở hổn hển, “Phong thư đầu tiên… Phong thư đầu tiên suýt nữa bị coi là rác mà vứt đi, khó khăn lắm mới tìm được. Thư đe dọa đều ở đây hết, có cả cọng lông vũ đen đặt cùng với phong thư máu vừa nãy.”

Mấy “chuyên gia” lập tức xúm lại xem, Thẩm Dạ Hi thu lại vẻ mặt cười đùa, sau khi cẩn thận xem kĩ từng cái một thì lên tiếng, “Di Ninh, cầm những thứ này đi xét nghiệm hóa chất, đạo diễn Lý, nếu có thể, xin hãy cố gắng nhớ lại, phạm vi những người có thể tiếp xúc với kịch bản ngay từ đầu, chị Dương, Quân Tử, chuẩn bị lấy lời khai. Thịnh Diêu, cậu xem kịch bản một lượt, chỉnh lý chỗ quan trọng. Khương Hồ sau khi bọn họ xét nghiệm hóa chất xong nghiên cứu cẩn thận mấy phong thư đe dọa kia.”

Thư Cửu kéo Thịnh Diêu lại, “Tôi giúp anh!”

Ánh mắt Thẩm Dạ Hi lướt qua trên mặt hắn, sau đó rơi lên trợ lý Tống đứng bên cạnh, trợ lý Tống mặc dù lá gan không lớn, nhưng phản ứng rất nhanh, lập tức hiểu ý nói, “Sau khi chúng tôi nhận được phong thư đe dọa thứ hai, Thư tiên sinh mới nhận được kịch bản, tôi nghĩ, tôi nghĩ…”

Thẩm Dạ Hi nhẹ nhàng gật đầu với Thư Cửu, “Làm phiền anh.”

Thư Cửu tùy tiện làm một dấu tay chữ “V”, kéo Thịnh Diêu có chút không tình nguyện đi.

Thẩm Dạ Hi quay đầu, phát hiện Khương Hồ dùng vẻ mặt suy tư nhìn chăm chú vào bóng lưng của Thư Cửu, liền hỏi, “Sao thế?”

“Tôi có phải đã từng gặp người kia ở đâu rồi không nhỉ?” Khương Hồ hỏi.

Lông mày Thẩm Dạ Hi giật giật, những lời này… sao nghe giống tiếp cận làm quen ghê ta? Anh giơ tay đè đầu Khương Hồ, cứng rắn xoay đầu cậu qua, “Anh ta là nhân vật của công chúng, bây giờ đang rất nổi tiếng, trên tivi có rất nhiều quảng cáo và phim anh ta đóng, nhìn hơi quen mắt cũng không lạ, bây giờ bắt đầu tập trung vào việc cho tôi, nghe chưa? Bằng không trừ tiền thưởng của cậu.”

Trừ đi… Trừ sạch cũng chẳng bao nhiêu. Khương Hồ nghĩ, nhưng rất sáng suốt mà không nói ra.

Cái cụm “Trừ tiền thưởng của cậu” này sau sự kiện xe buýt lần trước, lại trở thành câu cửa miệng của Thẩm đội trưởng kính yêu nhà bọn họ.

“Mấy phong thư trước đều có thông tin,” Thời gian Khương Hồ tiến vào trạng thái rất ngắn, hoặc là nói không lúc nào cậu không ở trạng thái, lại chẳng có lúc nào cậu không thoát tuyến cả, “Nhưng cuối cùng lại đột nhiên xuất hiện một phong như vậy, toàn bộ bề mặt bị nhuộm đỏ như máu, hơn nữa còn không đề chữ.”

“Cậu cảm thấy đây không phải là một người làm, nếu không phải vậy, vì sao hắn lại đột nhiên thay đổi phong cách?”

“Tức giận, lạnh lùng, còn cả…” Khương Hồ suy nghĩ một lúc, không nghĩ ra từ nào thích hợp để hình dung, “Cái kiểu đã có quyết định gì rồi, tính toán gì cũng không thèm để ý ấy.”

“Được ăn cả, ngã về không?” (*) Thẩm Dạ Hi hỏi.

(*) gốc là 孤注一掷 (Cô chú nhất trịch) ý bảo những người đã lâm vào đường cùng, không tiếc lấy ra lực lượng cuối cùng đánh một trận, ý đồ vãn hồi thất bại hoặc cục diện khó khăn. Cảm thấy nghĩa thì giống câu ‘Được ăn cả, ngã về không’

Khương Hồ suy nghĩ một chút, với từ này chỉ nửa hiểu nửa không, nhưng cảm thấy ý nghĩa cũng không khác lắm, vì vậy gật đầu một cái, “Hắn cái gì cũng không nói nghĩa là —— Nên nói cũng đã nói rồi, bây giờ không còn gì, hãy chờ xem đi.”

Cậu ngẩng đầu lên, vẻ mặt trở nên trầm trọng, đối với chuyện đã xảy ra, dù có tồi tệ đi nữa, đều cũng đã trôi qua rồi, nhưng bọn họ bây giờ chỉ thấy sự tức giận, chưa thấy người này làm thế nào để biến sự tức giận thành hành động… Thấp thỏm không yên suy đoán và chờ đợi thế này, mới khiến người ta không nắm chắc nhất.

“Có cái gì kích thích hắn, khiến hắn quyết định không đè nén nữa.” Khương Hồ nói, “Nhưng mà anh xem, cho dù là như vậy, hắn vẫn không quên cọng lông vũ đen kia.”

Chương 31

Chương 33

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s