Hoại đạo – Chương 29

Thẩm Dạ Hi cảm thấy, có lẽ mình vĩnh viễn cũng không quên thời điểm bọn họ xông vào, người phụ nữ bỗng quay đầu lại, vẻ mặt kỳ lạ khi ấy.

Giống như miêu tả của Khương Hồ, cô ta nhỏ gầy, mái tóc dài xác xơ buộc lại, hai gò má hóp vào, đôi môi khô khốc. Nhưng miệng của người phụ nữ lại mím thành một đường, khiến đường cong khuôn mặt của cô bắt đầu sắc bén hẳn lên, trên còn có ánh mắt không thèm che giấu sự hung tàn, ác độc, đáng sợ.

Trong phòng rất bừa bộn, mặt đất vẫn còn dây dẫn thuốc nổ chưa được dọn sạch, cô ta không nhúc nhích, không chút sợ hãi cứ nhìn những người trinh sát đang vây lấy cô.

Vẻ mặt của Thẩm Dạ Hi rất lạnh, dáng vẻ tùy tiện lúc cùng các đồng nghiệp trêu đùa đã không còn tồn tại, ánh mắt của anh tựa như muốn đâm thủng người phụ nữ kia, nói bằng ngữ điệu không hề lên xuống, “Trịnh Ngọc Khiết, cô dính líu đến án gây hại cho an toàn công cộng và mưu sát, có điều gì muốn giải thích, có thể mời luật sư, chúng ta trở về phòng thẩm vấn nói.”

Người phụ nữ mặt không đổi sắc quan sát anh, sau đó đột nhiên lộ ra một nụ cười, có chút châm chọc, lại có chút khinh miệt không nói nên lời.

“Cảnh sát?” Giọng nói của cô ta trầm thấp cộc cằn, cứ như thể đàn ông đang nói chuyện, “Thật oai phong nha.”

Thẩm Dạ Hi ra hiệu với Dương Mạn và Tô Quân Tử, “Lục soát.”

Hai người ứng tiếng đi.

Thẩm Dạ Hi trầm giọng nói, “Giơ hai tay cô lên.”

Trịnh Ngọc Khiết vẫn nhìn anh đầy giễu cợt lạnh lùng như vậy, không buồn động đậy. Thẩm Dạ Hi lớn giọng hơn một chút, gằn từng chữ nói, “Tôi nói giơ tay cô lên!”

Lúc này Trịnh Ngọc Khiết chậm rãi rút tay đút trong túi áo khoác ra ngoài, con ngươi của người xung quanh không chừa một ai đều co lại một cái, trong nháy mắt, bốn năm họng súng đen ngòm nhắm ngay người phụ nữ có vẻ gầy yếu này —— Trong tay cô cầm một chiếc điều khiển tivi loại nhỏ.

“Cô không muốn làm chuyện điên rồ đâu.” An Di Ninh chậm rãi tiếp cận từ đằng sau cô ta, thật ra trong lòng cô đối với người phụ nữ đáng thương trơ mắt nhìn con của mình mất đi, vẫn có một chút đồng tình, “Để nó xuống, cô khởi động món đồ chơi kia không nhanh bằng chúng tôi nổ súng đâu.”

Trịnh Ngọc Khiết chuyển hướng nhìn qua cô, chậm rãi nói, “Cô bóp cò là cong ngón tay, tôi cho bom nổ tung cũng là cong ngón tay. Ai biết được?”

An Di Ninh thoáng sửng sốt, cô bất chợt để ý thấy, lúc Trịnh Ngọc Khiết quay mặt về phía mình nói chuyện, vẻ mặt thoáng trở nên vặn vẹo, giống như người đang chịu nỗi thống khổ cực đại, tuyệt vọng và liều mạng cầu cứu.

Thẩm Dạ Hi ngắt lời cô ta, hừ nhẹ một tiếng, “Vậy cô có thể thử xem, là ngón tay tôi nhanh hay ngón tay cô nhanh. Tôi đếm đến ba, cô không để món đồ chơi kia xuống, tôi liền cho rằng cô muốn nổ bom, tiến hành hạ gục.”

“Một.” Anh nói.

Đôi mắt của Trịnh Ngọc Khiết dường như có tia sáng lóe lên trong tích tắc, cô không tránh không né nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Dạ Hi, dáng vẻ đường đường chính chính…… tựa như cô vô tội.

“Hai.” Tay cầm súng của Thẩm Dạ Hi vững vô cùng, giọng điệu không mấy phập phồng.

“Không! Đừng nổ súng!” Lúc này chợt có một người vọt vào cửa, các cảnh sát đặc nhiệm canh giữ ở chỗ đó thấy rõ người tới, thoáng do dự, không ngăn cậu ta lại. An Di Ninh vừa vặn đứng đối diện với cửa, cô cảm thấy hình như mình cho đến giờ chưa từng thấy Khương Hồ mất khống chế như vậy —— đầu tóc rối bời, tóc trên trán bết mồ hôi, gương mặt tái nhợt mang theo sắc hồng không khỏe sau khi vận động kịch liệt.

Trịnh Ngọc Khiết khẽ cười một tiếng, ngón tay chợt động, muốn ấn nút trên chiếc điều khiển từ xa. Mặc dù Thẩm Dạ Hi bị tiếng kêu của Khương Hồ làm phân tâm, ngón tay lại như phản xạ có điều kiện, tiếng súng vang lên trong căn phòng không quá lớn, cả thân hình người phụ nữ run mạnh một cái, giống như một con búp bê máy đột nhiên bị ngắt điện, tất cả động tác đều ngừng lại, ngón tay nguy hiểm cách cái nút một khoảng nhỏ xíu.

Sau đó tất cả căm thù, khiêu khích, giễu cợt trên gương mặt cô đều chợt tắt, lại hiện lên một nụ cười tựa như được giải thoát.

Khương Hồ chỉ kịp thấy cơ thể cô ngã xuống tựa như diều đứt dây, nhất thời đứng ngây ra đó.

Vẻ mặt Thẩm Dạ Hi không thay đổi mà cất súng đi, dìu Khương Hồ, tiện thể hung hăng trợn mắt nhìn An Tiệp chạy tới sau đó —— Ánh mắt của người sau đọng lại trên người phụ nữ đã ngã xuống, trên gương mặt quanh năm cà lơ phất phơ không mấy đứng đắn, hiếm lắm mới thấy chút nghiêm túc.

Khương Hồ dường như sau nháy mắt bùng nổ kia thì mất hết sức lực, gần như ngồi phịch xuống trong ngực Thẩm Dạ Hi, trên người không còn phân rõ chỗ nào đau đớn, tựa hồ có rất nhiều vết thương nứt ra, nối thành một mảng nóng hừng hực, cậu nhìn người phụ nữ đã ngã xuống đất, ngón tay theo bản năng nắm lấy ống tay áo của mình càng lúc càng siết chặt hơn.

Nhìn lại Trịnh Ngọc Khiết lúc này lại bình thản, yên tĩnh, không ai biết, tại sao một hung thủ, một tội phạm đánh bom xấu xa đến tột cùng như vậy sẽ có vẻ mặt như thế, sau đó cô cũng nhìn thấy Khương Hồ, “Là cậu…”

Chút ửng hồng trên gương mặt Khương Hồ vì vận động kịch liệt mà nổi lên đang dần lui đi, với tốc độ phảng phất có thể dùng mắt thường thấy được dần trở nên tái nhợt. Giọng nói có chút khàn, cậu chậm rãi lắc đầu một cái, “Hắn bắt cô lấy trộm thuốc mê ở vườn thú cho hắn, bắt cô chế bom cho hắn, đặt trên xe buýt, bắt cô lựa chọn con mồi cho hắn, cô không thể cãi lời hắn, phải không? Thật ra thì…… cô cũng không giết người, đúng không?”

Một tay Thẩm Dạ Hi vòng trên hông của Khương Hồ, một tay nắm lấy bờ vai của Khương Hồ, người trong ngực rất gầy, là cái loại gầy tiều tụy ấy, giống như dùng cánh tay ôm một vòng, vẫn thừa ra một đoạn dài. Anh nghe những lời này của Khương Hồ, đột nhiên da đầu oanh một cái, cúi đầu nhìn người phụ nữ một thân nhuộm máu đầy vẻ khó tin.

—— Hung thủ này bất chợt mất đi vẻ hung ác.

Người phụ nữ không trả lời Khương Hồ, chẳng qua là nhẹ nhàng cười.

“Không phải lỗi của cô, cô thậm chí muốn bảo vệ những người trên xe kia, đúng không?”

“Tôi…… không thể cãi lời anh ta, chỉ có thể giết anh ta…… để anh ta và tôi cùng nhau xuống địa ngục…… Khương…… đúng không……?”

Cô ấy nghẹn lại, đôi mắt cứ khép hờ như vậy, để cái bóng nho nhỏ của Khương Hồ chiếu vào trong đó, rồi sau đó ánh sáng bên trong nhạt dần, cuối cùng trống rỗng, chẳng còn gì lưu lại nữa.

Khương Hồ nhớ đến một câu nói khiến cậu vẫn luôn cảm thấy rất bi thương: người chết như đèn tắt.

Số mạng như dao, có lúc biết rõ phản kháng chính là máu tươi đầm đìa, vẫn không nhịn được muốn lấy máu thịt để chống cự, vì tôn nghiêm làm người ban đầu. Khương Hồ đột nhiên than thở với vốn từ vựng tiếng Trung thiếu thốn của mình, một khắc kia, cậu hình dung không ra tâm tình của mình, chỉ cảm thấy cả người cạn kiệt sức lực.

Sau đó Thẩm Dạ Hi giống như thở dài, im lặng không lên tiếng giữ chặt cậu, nửa đỡ nửa ôm dìu cậu ra ngoài.

Ánh mắt của Khương Hồ một mực nhìn chăm chú vào gương mặt người chết, cậu nghĩ bản thân cậu cũng khó mà nói được, đến tột cùng vừa mới nhìn thấy điều gì ở nơi đó, là hối hận, tức giận, giãy dụa, tuyệt vọng, mê man, thống khổ, hay là…… tình cảm dịu dàng cùng tình yêu?

Dương Mạn đi ra từ một căn phòng khác, trong tay giơ lên hai túi vật chứng, bên trong lần lượt là ảnh của nạn nhân hai nhà, có vẻ đều là ảnh lén lấy ra từ trong nhà người chết, phản ánh một gia đình hạnh phúc, trên người mỗi người đều dùng bút đỏ gạch vô số đường, giống như là dấu máu do dùng roi đánh trên người bọn họ.

Hung thủ kia, đã từng tái diễn quá trình mình hành hung lại một lần.

Một lát sau, tổ phá bom kiểm tra hiện trường xong, mang theo vẻ mặt không giải thích được, trình bày cho mọi người bên trong chiếc điều khiển từ xa Trịnh Ngọc Khiết mới vừa cầm trong tay —— không có pin. Trong phòng cũng không có bất cứ thứ gì có thể nổ được.

Thịnh Diêu vẫn luôn bàng quan trầm mặc không nhịn được thấp giọng hỏi một câu, “Tại sao?”

Tại sao cô ấy lại muốn tìm cái chết? Vẻ mặt cuối cùng của cô ấy là có ý gì? Rốt cuộc có phải cô ấy giết người không? Cô ấy……

Sắc mặt của Khương Hồ dần dần ổn định lại, cậu nhìn Thẩm Dạ Hi một cái, “Đừng lo, anh không bắn nhầm người.”

Thẩm Dạ Hi ngoại trừ kinh ngạc ban đầu sau vẫn bất động thanh sắc, ai cũng có thể hiểu sự thấp thỏm trong lòng anh, sau khi nghe câu này của Khương Hồ, ánh mắt Thẩm Dạ Hi chợt lóe lên, anh khựng lại một chút, “Vậy tại sao cậu nói, không phải là cô ấy giết?”

Khương Hồ có chút phí sức ngồi xuống cái ghế An Tiệp mang qua cho cậu, nhẹ giọng nói, “Bị nhốt chung với một kẻ mang tội giết người, là chuyện rất kinh khủng, nhưng các anh biết kinh khủng hơn là chuyện gì không?”

“Là gì?”

“Kẻ mang tội giết người bị nhốt trong tim mình, tựa như một cái bóng bị nguyền rủa, không chết không thôi.”

Thẩm Dạ Hi vẻ như hiểu được điều gì đó, hỏi cậu, “Lúc trước cậu nói tội phạm đánh bom và hung thủ không phải là một người, chẳng lẽ bởi vì cô ấy có hai nhân cách cùng tồn tại?”

An Di Ninh trợn to đôi mắt, “Trên đời này thật sự có đa nhân cách sao? Giống như một người mọc ra hai cái não à?”

Khóe miệng Khương Hồ nở ra một nụ cười, nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng như cũ, “Một người không thể nào mọc ra hai bộ não được, tôi càng thiên về cách nói, đa nhân cách là không tồn tại. Cô ấy chẳng qua là không tài nào chịu được sự thật, cho nên tạo ra cho mình một hình tượng giả dối, càng giống như ảo tưởng hơn…… song lại bị vây hãm trong sự giả dối không phân biệt được.”

Vẻ mặt của cậu rất mệt mỏi, mơ hồ có chút suy sụp, “Vì vậy cô ấy chỉ có thể một mực sống trong nỗi sợ hãi cực đoan như vậy, không ai có thể cứu cô ấy, không ai có thể kéo cô ấy khỏi nơi ác ma kia, chỉ có đồng quy vu tận.”

Cô ấy vừa tận mắt nhìn thấy sự lạnh lùng của những người quanh mình trong hiểm cảnh, vì sinh tồn mà ích kỉ, vừa bị ác ma trong ý thức truy đuổi thao túng, có lẽ đối với cô ấy, sống chính là cơn ác mộng.

Thẩm Dạ Hi cởi áo khoác xuống khoác lên người Khương Hồ, thấp giọng nói, “Tôi tra được trong một thôn ở ngoại ô có một đứa trẻ rơi xuống nước, hai du khách câu cá ở bên cạnh lại không nhúc nhích, sau đó nghe nói hai du khách đó chết một cách kì lạ trong quán trọ ở địa phương, lúc ấy người trong thôn đều nói là báo ứng, mãi cũng không phá án. Sau đó tôi bảo Di Ninh điều tra, thời gian ấy Trịnh Ngọc Khiết đang ở nơi đó, thăm cha mẹ cô ấy ở quê. Là điều đó kích thích cô ấy sao? Khi đó, cô ấy cũng đã không hoàn toàn có khả năng khống chế thân thể của mình sao?”

“Tôi không biết.” Khương Hồ trầm mặc một hồi, lần nữa nhắm mắt lại, giống như đang nói mê, “Tôi không biết……”

Cô ấy hận thế giới này là vậy, nhưng sự hiền lành và đạo đức khiến cô ấy khó có thể làm chuyện tổn thương đến người khác…… Thậm chí cô tìm khắp nơi không ra người nên chịu trách nhiệm cho cái chết thảm của con gái cô, nỗi hận thù kia vô cùng mãnh liệt, hết lần này đến lần khác có ý đồ khống chế cô, bị lí trí đánh trở về, tiếp tục giãy dụa……

Sau đó “hắn” xuất hiện trong ý thức của cô, ngay từ lúc đầu, chính ý thức của cô cũng không nhận ra được nguy hiểm, ngược lại dung túng sự xuất hiện của “hắn”, bởi vì chuyện cô muốn biến thành mà không thể biến thành, khả năng tùy ý phát tiết sự tức giận, cùng phần cường đại và điên cuồng thậm chí đã cho cô một cảm giác buông thả và an toàn kì dị —— đó là thứ mà người chồng trước đã từ bỏ mẹ con cô không thể cho.

Đó là một ác ma từ đầu đến chân, không có nhân tính, không có lương tâm, tàn nhẫn khát máu, dần dần, “hắn” thậm chí có ý đồ khống chế cô, chủ đạo ý thức của cô, điều khiển cô đi nổ bom hại đứa trẻ vô tội, chém chết người trưởng thành tội không đáng chết.

Đúng vậy, cô phản kháng, cô cố hết sức giảm thương vong trên xe buýt xuống mức nhỏ nhất, cô cố ý cho đứa trẻ trong nhà người chết một cái chết danh dự và một thi thể bình yên, nhưng cô cũng thỏa hiệp, cô không cách nào áp chế tức giận trong lòng, tức giận đối với người đời lạnh lùng ích kỉ, tức giận với người chồng vô trách nhiệm.

Dẫn đến cô hết lần này đến lần khác lại bị “hắn” khống chế, giao ra quyền làm chủ thân thể của mình.

Cho đến khi……

Cho đến khi……

Cô rốt cuộc không còn cách nào chịu đựng xung đột trong lòng nữa, quyết định dùng một phương pháp quyết tuyệt nhất, đi phản kháng “ác ma” kia một lần.

Cô đã thắng.

_Hết vụ 3_

One thought on “Hoại đạo – Chương 29

  1. Tôi thích đọc mấy truyện trước đây của Priest, dù vẫn còn non tay, nhưng cảm thấy những suy nghĩ của chị đều được bộc lộ rõ ràng trong truyện.
    Con người rất đáng sợ, thật sự rất đáng sợ. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng con người rất quyết liệt, dũng cảm, thiện lương,… Mỗi người sinh ra mỗi khác, cũng không biết vì sao lại khác, cứ thấy mọi thứ đều đáng buồn, rồi lại nghĩ dường như cũng không đáng buồn đến vậy.

    Mà nói chung là chương này buồn quá 😭

    Liked by 4 people

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s