Hoại đạo – Chương 28

Hoàng Kỳ dù sao cũng đã cùng rất nhiều bệnh nhân đấu trí đấu dũng trong thời gian dài, kể cả vị An Tiệp này coi như có chút giao tình, cũng không thể giữ chân y được bao lâu.

Sau khi An Tiệp kéo chủ đề đến chuyện món ăn dưỡng sinh, bác sĩ Hoàng nhận ra có cái gì đó không đúng, nheo mắt lại, hơi phòng bị nhìn ông, “Thầy An hôm nay sao lại rảnh rỗi vậy?”

An Tiệp hiển nhiên là có đạo hạnh, bốc phét mà vẫn có thể đảm bảo vẻ mặt tuyệt đối tự nhiên, còn thản nhiên nháy mắt với y một cái, “Hôm nay tôi không có lớp nha, vừa vặn đến bệnh viện xem hai đứa nhóc kia một chút.”

Ánh mắt Hoàng Kỳ như đao lướt trên mặt ông một vòng, sau đó chợt nhớ ra gì đó, hung hăng trợn mắt nhìn An Tiệp một cái, sải bước qua người ông, chạy ngay đến phòng bệnh của Thịnh Diêu. An Tiệp sau lưng y theo một nghĩa nào đó đã thực hiện được âm mưu nhướn mày, liếc hướng ngược lại một cái đầy thâm ý, cười.

Quả nhiên, chốc lát sau liền nghe thấy ở một chỗ không xa, Hoàng Kỳ dùng toàn bộ ngôn ngữ Trung văn ưu mĩ bác đại tinh thâm để công kích, dạy dỗ Thịnh Diêu đến tối tăm mặt mũi. An Tiệp rất không phúc hậu mà thảnh thơi đứng trên cầu thang nghe, lấy góc độ chuyên nghiệp của người làm nghề liên quan đến ngôn ngữ mà đánh giá, không nhịn được thầm khen khả năng tiếng Trung của bác sĩ Hoàng thật cao —— Nghe nghe, gầm thét lâu như vậy rồi, mà vẫn không thở gấp, ngay cả từ ngữ cũng không nặng nề.

Thịnh Diêu đáng thương.

An Tiệp thầm đồng tình trong lòng xong, móc trong túi ra mấy đồng tiền xu, mua một chai nước uống ở máy bán hàng tự động trên cầu thang, trở lại phòng bệnh không một bóng người của Khương Hồ, làm theo lời của người nào đó, khép hờ cửa phòng lại chỉ để một khe nhỏ, để gối đầu xuống dưới, trùm kín chăn lên, sau đó bản thân thì ngồi ở bên cạnh, nhặt một quyển tạp chí lên, vừa uống vừa lật.

Một lát sau, Hoàng Kỳ quả nhiên đi ngang qua, hơn nữa quả nhiên liếc mắt qua khe cửa một cái, An Tiệp giơ ngón trỏ lên với y, nháy mắt, Hoàng Kỳ không phụ sự mong đợi của mọi người không chú ý đến cái gì hết, hừ lạnh một tiếng, xoay người trở về phòng làm việc.

Tóm lại, nhóc Khương Hồ tham ăn này, bản lĩnh tính kế người khác cũng không nhỏ.

Lại qua một lúc lâu, Khương Hồ mới rón rén chậm chạp trở về, thấp giọng hỏi An Tiệp, “Chú An, bác sĩ Hoàng trở về phòng làm việc rồi ạ?”

An Tiệp gật đầu —— Cháu lại định làm gì?

“Cháu đi tìm Thịnh Diêu đây.” Khương Hồ nói xong chạy đi luôn, ngay cả cửa cũng không thèm bước qua.

An Tiệp nhìn chằm chằm vào hướng cậu đã đi xa, trong lòng hết sức cảm khái —— Hoàng Kỳ ơi là Hoàng Kỳ, ông đúng là tên cận thị số một trên đời, còn bị cả tăng nhãn áp cộng thêm đục thủy tinh thể nữa, vị bên kia có đùa nữa cũng có chừng mực, vị mà ông không thèm đếm xỉa ở bên này mới là phần tử nguy hiểm, không để ý là có thể lật tung nóc bệnh viện cho ông xem.

Bất quá nếu không làm sao nói người ta có kinh nghiệm và sự bình tĩnh đây, An Tiệp cảm khái một chút, cảm khái xong thì làm như không có việc gì, tiếp tục bắt chéo chân đọc tạp chí.

Cái gì cơ? Đã nói với người nào đó sẽ chăm sóc người nào đó ấy hả? Lúc nào ta? Ai, cậu xem xem, già rồi, trí nhớ cũng không tốt nữa.

Thịnh Diêu còn chưa hoàn hồn sau trận đả kích của Hoàng Kỳ, đã nhìn thấy cửa phòng bệnh của mình bị đẩy ra, một người lén la lén lút đi vào, Thịnh Diêu trợn to mắt —— Bởi vì người vừa tiến vào, là bệnh nhân ngoan ngoãn nhất bệnh viện trong truyền thuyết!

Khương Hồ dùng tay ra hiệu im lặng, đóng kín cửa, “Tôi nghe ngóng được, bác sĩ Hoàng lát nữa có một ca phẫu thuật, sẽ không tới trong một thời gian dài nữa.”

Xem người ta chuẩn bị chu đáo chưa kìa —— Dù vậy Thịnh Diêu cực kì muốn hỏi một câu, sao cậu biết y mới giận dữ đi ra từ chỗ tôi?

“Nhanh lên, giúp tôi tra một chút, gần các bến của tuyến 6 có vườn thú, hoặc bệnh viện thú y hay nơi nào có liên quan đến động vật không?”

Thịnh Diêu lớn lên trong thành phố này, các tuyến đường bình thường đều biết, trực tiếp khẳng định với cậu, “Bệnh viện thú y thì không biết, nhưng bến cuối của tuyến 6 chính là vườn thú.”

“Bảo bọn họ tra thử xem, vườn thú gần đây liệu có nhân viên nào đột nhiên bỏ bê công việc, là nữ, tóc dài, chừng ba mươi tuổi, nhỏ gầy, không giỏi giao tiếp với người khác hay không.”

“Sao thế?”

“Tôi đi hỏi đứa trẻ gặp nạn ở tuyến 97, cậu bé đã từng tiếp xúc với tội phạm đánh bom, nói cho tôi biết trên người tội phạm đánh bom có mùi tanh hôi của động vật.”

Thịnh Diêu bỗng dưng trợn to mắt, “M99…”

“Hả?”

“Thuốc mê trong vụ án diệt môn, nghe nói là súng gây mê đặc biệt dùng cho động vật, nước thuốc bên trong là M99. Tội phạm đánh bom và án diệt môn thật sự là một người làm sao?!” Thịnh Diêu nhanh chóng mở video chat với An Di Ninh, lấy tốc độ cực nhanh báo lại kết quả suy luận của hai người.

An Di Ninh lập tức buông tài liệu đang xem trên tay xuống, gọi điện thoại cho vườn thú.

Khương Hồ đứng ngây ra tại chỗ, lông mày càng lúc càng nhíu chặt, “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Hai vụ án này không thể nào do một người làm!”

Lát sau, An Di Ninh lấy được kết quả, nói với hai người đang ngồi trước máy vi tính ở hai bên, “Tìm được người này rồi, Trịnh Ngọc Khiết, nữ, ba mươi hai tuổi, chăm sóc sư tử Châu Phi, tình trạng hôn nhân là đã li dị, vườn thú nói gần đây bị mất không ít thuốc mê liều cao và súng gây mê, đã báo án, chẳng qua là chưa có kết quả… hơn nữa…”

“Sao nữa?” Đây là giọng của Thẩm Dạ Hi.

“Khoảng hơn nửa năm trước, có một sự kiện giẫm đạp ở rạp chiếu phim, các anh đã từng nghe nói đến chưa?”

“Là cái rạp chiếu phim có tai họa ngầm ở khu ngoại thành sao?” Tô Quân Tử đúng lúc đẩy cửa đi vào, nói chen vào một câu, “Nghe nói rạp chiếu phim kia vẫn còn tốt, phim chiếu ở đó cũng không quá cũ, chỉ là địa điểm hơi nghiêng, cho nên rẻ như bèo, tai họa ngầm ở bên trong rất nhiều.”

“Chính là lần đó, chồng trước của Trịnh Ngọc Khiết đón cô con gái năm tuổi ở khu ngoại thành, cô bé nói muốn xem phim, hai mẹ con muốn thuận tiện, đi rạp chiếu phim nhỏ kia, kết quả rạp chiếu phim xảy ra tai nạn hỏa hoạn, tuy không bị cháy, nhưng có không ít khói, khán giả khiếp sợ, cửa an toàn bị hỏng không mở ra được, mọi người đùn đẩy lẫn nhau, thì xảy ra sự kiện giẫm đạp, sau đó có ba người bị thương nặng, chừng mười người bị thương nhẹ, còn có một bé gái, bị đạp chết.” An Di Ninh ngừng một chút, “Là con gái của cô ta.”

Hồi lâu sau không ai nói năng gì, cho đến khi Thịnh Diêu thở dài, “Khó trách……”

“Di Ninh, có tra được địa chỉ của Trịnh Ngọc Khiết không?” Khương Hồ hỏi một câu.

Một ngụm nước đã vào miệng Thẩm Dạ Hi bị phun hết ra ngoài, “Hồ Dán cậu muốn chết à, nằm không lo nằm, chạy đến làm cái gì?!”

————————————————————–

Khi thù hận và đạo đức quấn vào nhau, khi ác mộng và thực tế chẳng thể nào phân biệt được, khi lời nói dối và sự thật cùng làm bạn mà sống.

Tâm lý bị đổ vỡ tràn đầy những khe hở bi thương, ác ma gầm thét mà vào, thần minh trầm mặc thở dài, không người nào có thể đếm rõ bóng tối. Chúng ta sống trong không gian chật chội như vậy, va chạm nhau, tổn thương nhau.

Nhân gian tựa như nước, từ không độ đến một trăm độ không đồng đều, có người tim lạnh như sắt, có người tình cảm ôn hòa, lại có người ngực mang minh hỏa.

Đến tột cùng là ai đã từ bỏ điều gì? Đến tột cùng thế giới này đã xảy ra chuyện gì?

Khương Hồ nghe kết quả An Di Ninh tra được xong, đứng bật dậy, xoay người muốn đi, Thịnh Diêu vội vàng gọi cậu lại, “Cậu đi làm gì thế?”

“Về thay quần áo chạy trốn.” Khương Hồ làm mặt quỷ, “Tôi muốn đi gặp cô Trịnh kia.”

Thịnh Diêu cảm thấy máu nóng sôi trào, chạy trốn đấy! Qua nhiều năm như vậy rồi, vị đồng chí nhỏ như nghé mới sinh không sợ cọp này là người đầu tiên dám trốn đi dưới mắt đại ma vương bác sĩ Hoàng đấy! Đây thật là trái đất xoay đến chóng mặt không phân biệt được trái phải, mặt trời muốn mọc từ đằng tây rồi. Thịnh Diêu lập tức quăng phong độ và chuẩn mực ra sau gáy, “Đợi đã người anh hùng, trên đường chạy mang tôi theo với!”

Cho đến khi ngồi lên xe của An Tiệp rồi, Thịnh Diêu vẫn cảm thấy có chút hư ảo, hiển nhiên lối chạy trốn này, bác sĩ Khương đã chuẩn bị từ lâu, quần áo, đường lui khiêm tốn, lựa chọn thời cơ, viết ra có lẽ sẽ được coi là tác phẩm kinh điển cho người đời sau…… Anh vô cùng xấu hổ hỏi Khương Hồ, “Nói thật đi, Khương anh hùng, có phải từ ngày đánh vào bệnh viện cậu đã âm mưu chuyện này rồi không?”

Khương Hồ nói, “Dưới gối của tôi có một bản lịch công tác gần đây nhất của bác sĩ Hoàng, trở về có thể cho cậu mượn một bản.”

An Tiệp vừa lái xe vừa bật cười, “Hồ Dán cháu là tên gây họa, mới một lát thôi mà để chú đắc tội hai người, Hoàng Kỳ thì thôi đi, dù sao chú cũng không làm nghề nguy hiểm gì, khả năng rơi vào tay y không cao, mấu chốt là Thẩm đội trưởng của mấy đứa kìa.”

Khương Hồ bình tĩnh nói, “Không sao đâu chú An, cháu đã nghiên cứu văn hóa xã hội trong nước rồi, căn cứ vào lý thuyết các chiều văn hóa quốc gia của Geert Hofstede, Trung Quốc là nước có khoảng cách quyền lực tương đối lớn, có Mạc cục ở đó, Thẩm đội trưởng sẽ không làm gì chú, cùng lắm chỉ mắng mấy câu sau lưng thôi, dù sao chú cũng không nghe thấy.”

An Tiệp trầm mặc hồi lâu, mới sâu kín nói, “Đời trước chú nhất định thiếu cháu rất nhiều tiền.”

Thịnh Diêu vỗ vỗ vai Khương Hồ, “Anh hùng chân nhân bất lộ tướng, tiểu nhân sau này xin cùng huynh lăn lộn —— Nhưng mà trước khi lão Hoàng làm phẫu thuật xong, chúng ta phải nhanh chóng trở về sao?”

Khương Hồ nhìn anh không nói lời nào, ánh mắt mang theo mấy phần thương hại, Thịnh Diêu thấy lạnh người, run run hỏi, “Ý cậu là, chúng ta không trở lại đúng không?”

Khương Hồ lặng lẽ gật đầu một cái.

Thịnh Diêu ôm một phần vạn hi vọng, “Y phẫu thuật xong nhất định sẽ rất mệt mỏi, sẽ tan tầm luôn đúng không?”

Khương Hồ rất không đành lòng nói cho anh biết, “Bác sĩ Hoàng là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ điển hình, trước khi tan sở y nhất định sẽ kiểm tra phòng bệnh một lượt, yên tâm rồi mới đi.”

Thịnh Diêu có cảm giác mình cần một miếng đậu phụ với chức năng dùng để đập đầu. Khương Hồ an ủi anh, “Cậu cũng cùng đi ra, bây giờ về cũng không thực tế lắm, bằng không…… cậu giả vờ như không biết y sẽ đi tuần phòng đi.”

Chuyện này còn có thể giả vờ sao? Thịnh Diêu cảm thấy một nỗi bi phẫn xông lên đầu.

Bên kia An Di Ninh chưa bao giờ căm phẫn chuyện mình mau mồm như vậy, một khắc sau khi Khương Hồ đặt câu hỏi, không đợi Thẩm Dạ Hi phản ứng, cô đã vô thức nói địa chỉ tra được ra, kết quả chịu bao nhiêu sự khinh bỉ của Dương Mạn, cái trừng mắt của Thẩm Dạ Hi, huyết áp giảm xuống thẳng tắp.

Tô Quân Tử vẫn đang ôm ấp một sợi dây hi vọng, “Có thể nào họ chỉ hỏi vậy thôi không, có lẽ sẽ không thật sự đến đấy đâu? Hơn nữa không phải có thầy An ở đó sao, sẽ không để hai người bọn họ náo loạn đâu nhỉ?”

An Di Ninh nhảy dựng lên chạy ra ngoài, “Ông ba bình hoa của em cũng ở đấy? Không được rồi, ngàn vạn lần đừng hi vọng gì ở ổng, trông cậy vào ổng, chết rồi ngay cả quần cũng không mặc đâu!”

Thẩm Dạ Hi không nói hai lời đuổi theo cô, Dương Mạn thở dài, “Con bé này mặc dù rất giỏi, nhưng càng ngày càng thô lỗ, tôi mong đợi ngày nó gia nhập đại quân ế chồng lắm đây.”

Tô Quân Tử cảm thấy mình thật sự già rồi.

An Tiệp không phụ sự mong đợi của mọi người, quả nhiên là người không thể trông cậy được, vừa lái xe vừa thích thú nghe hai người ngồi ghế sau phân tích vụ án.

Thịnh Diêu hình như quan tâm đến vụ án diệt môn hơn một chút, anh nói, “Nếu cậu phân tích không sai, mặc dù ảnh hưởng xã hội của tên hung thủ này tương đối nhỏ, nhưng lại không phải người cực kì hung ác, thậm chí biết ăn năn hối lỗi, nếu như bắt được cô ta, có khả năng khống chế được. Nhưng thủ phạm án diệt môn…… cậu nói hắn là một người vô cùng cực đoan, một người đang phẫn nộ và tàn bạo, người như thế tại sao tính đến thời điểm này, chúng ta vẫn không nắm được một chút tin tức nào của hắn?”

Khương Hồ sửng sốt, nhíu mi.

“Tội phạm đánh bom và kẻ mang tội giết người sẽ ở cùng nhau sao? Có thể nào hai người có quan hệ chủ tớ hoặc thế nào đấy không?”

Khương Hồ vốn đang suy tư, nghe Thịnh Diêu nói một câu như vậy, chợt mở to hai mắt, “Chú An, lái xe nhanh lên một chút, cháu…… cháu nghĩ đến một phương án có thể xảy ra!”

Hoại đạo – 29

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s