Hoại đạo – Chương 27

An Tiệp hỏi, “Sao cháu biết y ở chỗ Thịnh Diêu?”

“Cháu vừa thấy y lướt qua cánh cửa phòng cháu, sau đó vẻ mặt không tốt hướng về phòng của Thịnh Diêu, tầng này trừ Thịnh Diêu ra không ai dám khiêu chiến lòng kiên nhẫn của bác sĩ Hoàng cả.” Khương Hồ nói.

Ừm, quan sát rất tỉ mỉ chi li, An Tiệp lại hỏi, “Y không ở chỗ này của cháu, cháu để chú đến phòng Thịnh Diêu kéo y làm gì?”

Vẻ mặt của Khương Hồ khá là thản nhiên nói, “À, bác sĩ Hoàng thường thì sau khi quay về từ chỗ Thịnh Diêu, sẽ đến liếc qua chỗ cháu, chú đi kéo y trì hoãn chút thời gian, một lát sau y kịp phản ứng, khẳng định sẽ cho là Thịnh Diêu nhờ vả, khi đó mục tiêu của y lại là phòng của Thịnh Diêu. Hơn nữa cháu đoán, lấy tính cách của Thịnh Diêu, nhất định sẽ nhân thời gian ngắn này làm chút chuyện gì đó, tốt nhất là có thể làm cho bác sĩ Hoàng càng thêm tức giận, bình thường khi y quá tức giận thích quay về phòng làm việc, cháu mở hé cửa, chăn kéo cao lên một chút, cùng lắm y chỉ liếc mắt một cái, sẽ không đi vào xem.”

An Tiệp im lặng nhìn Khương Hồ một hồi, không lên tiếng.

Khương Hồ chớp chớp mắt, “Chú An, không được ạ?”

An Tiệp há hốc mồm, muốn nói lại thôi, sau đó thở dài, đứng lên, vẻ mặt nghiêm nghị nói, “Bạn nhỏ Hồ Dán à, chú quyết định sau này cách xa cháu một chút.”

Khương Hồ không hiểu, vẻ mặt vô tội nhìn ông.

An Tiệp nhìn trời, tại sao thằng nhóc này tính kế người ta đến không có sơ sót, còn có thể bày ra vẻ mặt ‘tôi không làm gì hết’ như vậy nhỉ? Trên đời có còn cái gọi là lương tri không?

Nhìn An Tiệp ra cửa rẽ phải, Khương Hồ lập tức xuống giường, cho dù cơ thể người trẻ tuổi có năng lực phục hồi tốt, nhưng thân thể đủ để cos xác ướp kia, cũng nói rõ người này hành động bất tiện, nhưng mà thế kỉ mới điều gì là quan trọng nhất?

Sự sáng tạo và nghị lực.

Sự sáng tạo là dùng để né tránh bác sĩ sát tinh, còn nghị lực dùng để chịu đựng cơn đau bò dậy, giả dạng làm người khỏe mạnh bình thường.

Khương Hồ khoác thêm một bộ quần áo, cẩn thận từng li từng tí chậm chạp ra ngoài, gặp phải một cô y tá, cậu đặt ngón trỏ lên trên môi, dùng ánh mắt cực kì ngượng ngùng, lại mang theo một chút năn nỉ nhìn y tá đối diện, giây thứ nhất, cô y tá không đồng ý, giây thứ hai, cô y tá chần chừ dao động, giây thứ ba, cô y tá thở dài, nhường đường.

Khương Hồ toàn thắng.

Địa hình khu nội trú rất đơn giản, mấy ngày nay nhờ vào sự quan sát và suy đoán không mệt mỏi của Khương Hồ, cộng với một chút ấn tượng ngày đó cùng Thẩm Dạ Hi đi hỏi thăm nhân chứng của vụ nổ, Khương Hồ lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ, chỉ sau một lần đi qua, đã thành công tìm được đích đến —— phòng bệnh của nạn nhân trực tiếp của vụ nổ bom thứ hai, đứa bé đáng thương kia.

Cậu nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa khép hờ, phụ huynh của đứa bé giống như chim sợ cành cong mà đứng lên, khẩn trương phòng bị nhìn chằm chằm cậu.

Khương Hồ mềm giọng, “Hai vị không cần khẩn trương, tôi là nhân viên cảnh sát.”

Mẹ đứa bé quan sát cậu, ngoại hình của Khương Hồ cực kì dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác, cô chần chừ một chút, tựa hồ đã hơi thả lỏng, “Các anh còn gì muốn hỏi vậy?”

“Tôi có mấy vấn đề, muốn hỏi con của chị một chút, dĩ nhiên hai người có thể ở bên cạnh giám hộ.” Khương Hồ chậm rãi nói một cách nhỏ nhẹ, cậu và Thẩm Dạ Hi không giống nhau, Thẩm Dạ Hi cho dù thái độ có tốt hơn nữa, cũng mang theo một chút thái độ thẩm vấn thăm dò, khiến người ta luôn có cảm giác bị áp bách, mà dáng vẻ Khương Hồ lười biếng khoác áo, tựa lên cánh cửa, lại có loại khí tràng khiến người ta thanh tĩnh lại.

Nhu hòa, nội liễm.

Cha đứa trẻ khựng lại một chút, cúi đầu nhìn đứa bé bị băng bó toàn bộ từ đầu đến chân, hốc mắt đỏ lên, “Nó còn nhỏ như vậy, biết gì chứ?”

Khương Hồ nói, “Trẻ con biết những điều chúng ta không biết, xin cho tôi thử một lần, chỉ có mấy vấn đề, vô cùng quan trọng với việc phá án, hai người không muốn bắt hung thủ sao?”

Cha mẹ đứa trẻ nhìn nhau một cái, Khương Hồ nói tiếp, “Có chút tình huống hai người có thể không quá rõ ràng, bây giờ tội phạm đánh bom xe buýt, đặc biệt tìm nơi có đứa trẻ bốn năm tuổi để nổ bom, cô ấy và trẻ em có mối liên hệ đặc thù mà chúng ta cũng không cảm giác được. Nếu như chúng ta không nhanh chóng bắt lại hung thủ, sẽ còn có nhiều đứa trẻ bị tổn thương hơn.” Cậu dừng lại ở đây, mắt nhìn đăm đăm đôi vợ chồng trẻ.

Cha mẹ đứa trẻ trầm mặc một hồi, dịch sang bên cạnh một chút xíu. Khương Hồ cười cười, “Cám ơn hai người.”

Cậu từ từ đi đến, đứng bên cạnh giường bệnh của đứa bé, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay không bị phỏng của đứa trẻ, “Chào, bảo bối nhỏ, cháu bây giờ cảm thấy thế nào?”

Đứa trẻ mất một lúc lâu mới trả lời, âm thanh nhỏ xíu, có chút run rẩy, tựa như một con mèo nhỏ, “Đau……”

Mẹ đứa bé ở bên cạnh phát ra một tiếng khóc sụt sùi, nghiêng đầu qua chỗ khác, chôn mặt trong ngực chồng. Khương Hồ nhẹ giọng nói, “Cháu là đứa trẻ dũng cảm nhất mà chú từng gặp, bị thương không khóc cũng không phá, đau cũng không kêu, là sợ ba mẹ lo lắng sao?”

Đứa trẻ nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng, “Chú bác sĩ nói, nếu cháu ngoan, không làm khó, chú ấy có thể chữa khỏi đôi mắt của cháu, là thật ạ?”

“Là thật, chỉ cần cháu ngoan, tin tưởng lời của chú bác sĩ, thì có hy vọng.” Khương Hồ suy nghĩ một chút mới nói, “Bảo bối, hãy nghe chú nói, chú là cảnh sát, muốn bắt người xấu đã đánh bom, cần sự giúp đỡ của cháu, cháu có thể không?”

Đứa trẻ tựa như muỗi kêu mà nói, “Có thể.”

“Thật giỏi,” Khương Hồ cười, sau đó cậu lấy tốc độ vô cùng chậm rãi nói, “Chú muốn cháu nhớ lại một người, ở trên xe công cộng lúc ấy, một dì, có lẽ thấp hơn mẹ một chút, gầy một chút, bắt đầu từ khi lên xe, cô ấy không ngừng nhìn chằm chằm cháu, sắc mặt cô ấy rất khó coi, trong đôi mắt có tơ máu, thoạt nhìn vô cùng không khỏe. Có thể có chút lôi thôi.”

Đứa trẻ trầm mặc một hồi, “Chú cảnh sát, cháu không nhớ lắm.”

Khương Hồ không hoảng không vội nói, “Cháu chắc chắn nhớ cô ấy, ánh mắt cô ấy nhìn cháu không giống người khác, có thể khiến cháu cảm thấy rất không thoải mái, rất không thích cô ấy nhìn cháu, có ấn tượng không?”

Ngay cả mẹ đứa trẻ cũng ngưng thút thít, nhíu mày, tựa như đang nhớ lại điều gì.

Đứa trẻ ngập ngừng một lúc, “Chú cảnh sát, cháu thật sự không nhớ được, cháu rất sợ.”

“Không sợ, đã qua rồi.” Khương Hồ dùng lòng bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, giống như là muốn truyền sự ấm áp ấy cho đứa trẻ, “Bọn chú đều ở trong này, không ai có thể làm tổn thương cháu, hơn nữa người xấu cũng sắp bị bắt rồi.”

Cậu suy nghĩ một chút, lại hỏi, “Vậy cháu có nhớ một người, lúc cháu lên xe vẫn luôn muốn đến gần cháu, sau đó khi cháu thấy cô ấy, cô ấy liền vươn tay ra, giống như muốn sờ tóc cháu, lại giống như không dám đụng vào cháu, vươn ra lại thu về……”

Mẹ đứa trẻ thét lên một tiếng ngắn ngủi. Khương Hồ quay đầu lại nhìn cô, chồng cô dùng sức siết lấy bờ vai cô, “Thế nào? Không sao chứ?”

Cô mở lớn đôi mắt, trên mặt mang theo một chút sợ hãi, “Anh cảnh sát, anh cảnh sát, người anh nói kia, tôi có ấn tượng!”

“Chị cứ từ từ nói.”

“Có một người phụ nữ như vậy…… chừng ba mươi tuổi, tóc dài, vừa gầy vừa nhỏ, sắc mặt vàng vọt, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm cục cưng, sau đó còn chen lại gần, muốn sờ đầu của cục cưng, bị tôi chặn lại! Tôi cho cô ta là người điên! Trời ạ, là cô ta, là cô ta!”

“Chị còn nhớ hình dạng cô ấy thế nào phải không?”

Cô gái gật đầu một cái.

Khương Hồ đứng lên, hơi gấp rút, cơ thể lảo đảo một cái, sắc mặt có chút trắng bệch, “Vậy tôi muốn mời chị giúp một chuyện, có thể chờ chuyên gia của chúng tôi đến, để người đó căn cứ vào miêu tả của chị vẽ lại dáng vẻ người phụ nữ kia được không? Cô ta rất có thể chính là hung thủ chúng tôi muốn tìm. Tiên sinh, có thể làm phiền anh gọi điện thoại cho vị cảnh sát Thẩm kia, nói cho anh ấy biết một tiếng, để anh ấy phái người đến được không?”

Cha đứa trẻ lập tức gật đầu đi ra ngoài.

Khương Hồ nhìn đứa trẻ nằm trên giường một chút, thầm thở dài, cố hết sức cúi người xuống, nói với đứa trẻ, “Bảo bối, chú cảnh sát phải đi đây, cháu cố gắng dưỡng bệnh, ngoan ngoãn, nhanh lên một chút mới được, được không?”

“Chú cảnh sát……”

“Ừ?”

“Cháu hình như đã nhớ ra dì kia.” Đứa trẻ nâng lên bàn tay với biên độ cực nhỏ, “Trên người cô ấy có mùi rất khó ngửi.”

“Mùi gì?” Trong lòng Khương Hồ khẽ động.

“Thối thối, mùi trước đây cháu đã từng ngửi qua.”

“Mùi thối giống như trong bồn cầu sao?”

“Ưm…… không phải, mùi thối khác cơ.”

“Mùi thức ăn hỏng sao?”

“Cũng không phải.” Đứa trẻ có chút gấp gáp, “Chính là…… chính là cái mùi thối ấy ấy! Giống như mèo con nhà Lâm Đậu Đậu đi tiểu.”

“Mùi tanh hôi?” Khương Hồ khựng lại một chút, mắt nheo lại, suy nghĩ một lát, lại hỏi, “Có phải mùi hơi giống trong vườn bách thú không?”

“Đúng, đúng! Hình như là giống mùi thối trong vườn bách thú!”

Nếu không phải đứa nhỏ này bị thương khắp người không chạm vào được, Khương Hồ chỉ muốn ôm nó từ trên giường lên hôn hai cái, cậu cười lên, “Cháu có công lớn rồi, anh hùng nhỏ. Chú bảo đảm, chúng ta sẽ bắt được người xấu.”

Hoại đạo – 28

One thought on “Hoại đạo – Chương 27

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s