Tổng tài – Chương 37

Chương 37 Hữu duyên thiên lý ngâm nước nóng

Đậu má tình cảm phải tốt chứ! Không chỉ là trúc mã trúc mã, mà còn sắp thành anh dâu của em! Em trai cực kì nghiêm túc trả lời, “Phải đấy! Bọn em thân như người một nhà!”

“Cậu ấy năm nay… bao nhiêu?” Lục Triển Phong lại hỏi.

“Lớn hơn em một chút.” Em trai mất cmn hứng, WTF sao cứ hỏi anh dâu mình hoài vậy!

Nhìn ra chút cảm xúc của cậu, Lục Triển Phong không tiếp tục nữa, rất thức thời đổi chủ đề.

Mà trong công ty, các thành viên của tổ game Trái tim phấn hồng thủy tinh moe đang tiến hành một trận đấu bốc thăm kịch liệt!

Nguyên nhân rất đơn giản, công ty gần đây chuẩn bị một chuyến du lịch phúc lợi, chia cho mỗi bộ phận 2 slot. Đám người trong tổ đều tuân theo quy tắc ưu tiên phụ nữ, tặng một slot cho cô gái duy nhất của tổ Lạc Vi Nhã, mà cái còn lại thì do mấy tên đàn ông bốc thăm quyết định!

“Không ngờ giữa chúng ta mà cũng sẽ có cạnh tranh.” Tiểu Mã thở dài, “Nếu có thể, tôi mong các anh em của tôi có thể trúng thưởng, chứ không phải tôi.”

“Tôi cũng thế.” Đào Nhạc Nhạc xoa xoa tay, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đống giấy thăm kia, muốn nhìn rõ chữ viết trên đó.

“Chán chết, tôi cũng không muốn đi du lịch.” Lâm Bình Bình hờn dỗi, “Đi đường quá mệt mỏi.”

“Đúng đấy, còn không bằng ở lại đây viết nhạc nền, cống hiến cho công ty!” Trương Hữu cười tạo dáng bắn cung hoạt động gân cốt.

Những người còn lại cũng không chịu ở đằng sau, nhao nhao đạo đức tốt tỏ vẻ bốc thăm gì gì đó thật chẳng ra sao cả, du lịch là cái vẹo gì chứ? Tình nghĩa anh em mới quan trọng! Cả văn phòng mồm năm miệng mười thảo luận cực kì ồn ào!

“Mấy người câm miệng hết cho ông!” Khương Đại Vệ vẻ mặt dữ tợn, “Một, hai, ba… Bắt đầu!”

Cùng với hiệu lệnh của tổ trưởng Khương, hiện trường lập tức dậy sống, mọi người ùa lên liều mạng cướp lấy mẩu giấy mình đã sớm nhìn trúng, thỉnh thoảng lại truyền đến mấy tiếng không hài hòa kiểu như “Fuck” “Ai mẹ nó cào tay tôi”, tình hình chiến đấu mười phần thảm thiết!

Lâm Bình Bình mảnh mai bởi vì thật sự quá mảnh mai, ngay cả Đào Nhạc Nhạc nhỏ tuổi nhất cũng giành không nổi, cuối cùng đành vạn phần tủi thân nhặt một mẩu giấy trên nền đất, oa oa oa oa oa đậu má bắt nạt người!

Sau khi mở mẩu giấy ra, tiếng kêu than dậy trời cùng tiếng thở dài không dứt lập tức nổi lên trong văn phòng, cmn sao tất cả đều trống trơn vậy! Vì thế mọi người bắt đầu nhao nhao trách móc nhân phẩm của tổ trưởng Khương Đại Vệ, tỏ vẻ nhất định là anh ta quấy rối, lạm quyền cái gì kéo ra ngoài bạo cúc mười phút a biết không!

Khương Đại Vệ bị đặt trên bàn đón gió rơi nước mắt, “Bình thường ông đối xử với các cậu không tệ a! Sao các cậu có thể như vậy đây! Huống hồ tôi cũng rút phải giấy trắng a!”

Mọi người xem xét tờ giấy trong tay tổ trưởng, WTF giấy trắng thật này!

“Ai, rốt cuộc là ai cầm được tờ có chữ viết?!” Khương Đại Vệ gào thét.

Đại mỹ nam Lâm Bình Bình cực kì thẹn thùng, vung vẩy tờ giấy vẽ người đàn ông khỏa thân trong tay, “Là người ta rút trúng á!”

“Không nói sớm! Tôi là tôi, người ta cái gì!” Tổ trưởng Khương hâm mộ ghen tị gào thét.

Lâm Bình Bình hưng phấn cực kì, đến thành phố bên cạnh ngâm nước nóng gì đó trái lại chỉ là đứng thứ thôi, quan trọng nhất là rốt cuộc có thể thoát khỏi tên cặn bã nào đó trong thời gian ngắn a! Gần đây hắn ta cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong tầm mắt của mình, thật vô cùng đáng sợ! Lần này trốn một lần lại có thể trốn tới bảy ngày, nghĩ thôi đã thấy hưng phấn!

Để bù đắp cho các đồng nghiệp bị tổn thương, Lâm Bình Bình chủ động nện bước chân vòng kiềng, lả lướt chạy đi mua cà phê cho mọi người. Lạc Vi Nhã ngồi ở bàn làm việc cảm khái, “Thật sự là có duyên.”

“Chị nói chị và anh Bình Bình á?” Đào Nhạc Nhạc làm vẻ ghét bỏ.

“Bà nói là Lâm Bình Bình và Hồ tổng thanh tra!” Lạc Vi Nhã giận, “Người mới thì biết cái gì, mau im miệng!”

WTF chị dữ quá đi! Đào Nhạc Nhạc ỉu xìu rụt rụt cổ, trốn sau lưng Tiểu Mã.

“Nhân viên công ty chúng ta đi du lịch, liên quan quái gì đến Hồ tổng thanh tra?” Khương Đại Vệ khó hiểu.

“Lần này là đi làng du lịch suối nước nóng ở lưng chừng núi a.” Lạc Vi Nhã cười vô cùng có nội hàm, “Đó là khu ngắm cảnh tập đoàn tài phú mới khai phá, trước mặt vẫn còn thử kinh doanh nội bộ, trên báo nói cấp lãnh đạo chưa đến đủ, nên Hồ Vân Phi tạm thời làm phó tổng giám đốc kinh doanh ở chỗ đó.”

Mọi người xôn xao, WTF đây chính là duyên phận! Cắt không được đuổi không xong, quấn tới quấn lui quấn cong cong!

“Mọi người đang cười gì thế?” Lưu Tiểu Niên hiếu kì đẩy cửa bước vào.

Mọi người tóm tắt lại đoạn nghiệt duyên này cho cậu, thuận tiện thổn thức một chút nhân sinh đùa giỡn gì gì đấy.

“Bốc thăm du lịch?” Lưu Tiểu Niên buồn bực, “Sao không có tôi?”

Éc, tất cả mọi người đều hóa đá trong một giây, trong lòng gào thét vì cậu là nương nương á! Dưới một người trên vạn người, còn chạy tới đoạt của bọn tôi cơ hội này, quá không phúc hậu a!

“Bởi vì… Bản dự thảo của cậu còn cần sửa chữa.” Khương Đại Vệ không hổ có phong thái tổ trưởng, lấy cớ vừa nhanh chóng vừa hợp lí!

“Đúng vậy đúng vậy, cậu phải ở lại sửa bản dự thảo!” Mọi người nhẹ nhàng thở ra, nhao nhao gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“À, thì ra là vậy.” Lưu Tiểu Niên cũng không nghĩ nhiều, nhưng cậu vẫn rất buồn bực, “Sao mọi người đều xem bản dự thảo của tôi?” Cái này không hợp lí a, bản dự thảo mà thôi!

Đệt! Tổ trưởng Khương hung hăng dùng ánh mắt trừng tổ viên, đậu má cái gì gọi là đồng đội ngu như heo!

“Cà phê đến rồi.” Lâm Bình Bình một mình mang theo hơn mười ly cà phê, rất tốn sức dùng bả vai đẩy cửa vào. Mọi người đồng loạt từ trên xuống dưới đoạt cà phê, tập thể tránh khỏi đề tài này!

Chuyến du lịch suối nước nóng dự định xuất phát vào tuần này, vì vậy Lâm Bình Bình hôm nay đã bắt đầu hưng phấn thu thập hành lý; cùng lúc đó, Hồ tổng thanh tra cũng lấy túi du lịch của mình ra khỏi tủ, lại phải đi công tác nữa à…

“Ăn chút gì đi.” Lưu Tiểu Niên mang theo nước và cơm hộp, đẩy cửa phòng làm việc của Cố Khải ra.

“Tôi nói rồi, muốn em ăn ở ngoài trước rồi mới mua hộp cơm cho tôi.” Cố Khải bất đắc dĩ, “Cứ ăn mấy thứ này cùng tôi cũng không tốt, em lại có dị ứng.”

“Không sao, nhà này cũng không khó ăn.” Lưu Tiểu Niên mở hộp canh giúp hắn, “Sao hôm nay lại bận vậy?”

“Ông già hôm nay gọi điện thoại, nói một thời gian ngắn nữa muốn từ nước Mỹ về đây, trước đó tôi lại phải đi Italy, muốn tranh thủ bây giờ sửa sang lại văn kiện một chút, tránh cho ổng lại phàn nàn tôi không cố gắng.” Cố Khải vừa ăn vừa xem máy tính.

“Anh bây giờ đã giỏi lắm rồi, bác trai còn gì không hài lòng?” Lưu Tiểu Niên khó hiểu, có một con trai có thể lên bìa tạp chí, vui mừng còn không kịp a!

“Em thấy tôi giỏi lắm sao?” Khóe miệng Cố Khải giương lên, trong lòng có chút sung cmn sướng.

“Vâng!” Lưu Tiểu Niên dùng sức gật đầu, trên mặt dính một hột cơm.

Cố Khải dịch chuyển ánh mắt khỏi gương mặt cậu, đậu má vợ thật moe a, bán moe như vậy cũng được chứ, thật không có vấn đề ư!

“Ai nha đang ăn thì đừng xem văn bản tài liệu a, không tốt cho mắt cũng không tốt cho dạ dày.” Lưu Tiểu Niên quyết đoán tắt màn hình máy tính của hắn, “Ăn cơm!”

WTF lại dám phạm thượng? Nhưng mà dù có ngỗ nghịch cũng thật moe a! Cố tổng cảm thấy mình thật bị ma chướng rồi, sao lại thích nhóc đầu gỗ này đến mức thành bệnh tâm thần chứ! Hồi trước mình cũng rất tinh anh a, vì sao từ sau khi gặp được em ấy lại trở nên khát khao khó nhịn dục hỏa bốc lên nha, cả tính tình cũng thay đổi, đây tuyệt đối không khoa học!

Sau khi cơm nước xong, Cố Khải xoa xoa đầu Lưu Tiểu Niên, “Đi về trước đi, tôi khả năng phải đến khuya.”

“Tôi về với anh.” Lưu Tiểu Niên lấy laptop ra, “Vừa đúng lúc tôi cũng phải sửa lại bản dự thảo.”

“Sắp đến chín giờ rồi, về nghỉ ngơi sớm chút đi.” Cố Khải nhíu mày, “Thời gian làm việc đừng vượt quá tám tiếng đồng hồ.”

Đúng vậy, vợ mình kiên quyết không thể là tên cuồng làm việc được!

“Vốn tôi còn chưa viết xong mà.” Lưu Tiểu Niên rất cố chấp, “Hơn nữa anh cho tôi tiền lương cao như vậy, tôi càng phải làm việc thật tốt.”

“Chẳng lẽ muốn tôi trừ nửa tiền lương của em, mới chịu ngoan ngoãn về đi ngủ sao?” Cố Khải trêu cậu.

“Gì a.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười, “Không được động đến tiền lương của tôi!”

Đậu má nhóc tham tiền thật đáng yêu! Cố Khải yên lặng cảm thán! Mắt thấy cậu ấy lại ấn mở file, rốt cuộc bất đắc dĩ nhận thua, tắt máy tính đứng lên, “Đi thôi, cùng nhau về nhà.”

“Ồ, anh không tăng ca nữa sao?” Lưu Tiểu Niên ngẩng đầu nhìn hắn.

“Về nhà tiếp tục.” Cố Khải gập máy tính, “Hơn nữa về nhà còn có bữa ăn khuya.”

“Chúng ta vừa mới cơm nước xong.” Lưu Tiểu Niên bật cười.

“Tôi thích em, nấu chè.” Cố Khải rất bình tĩnh ngắt câu.

“Chúng ta đi cửa hàng tiện lợi mua chút bách hợp đi, gần đây lập thu, canh bách hợp có thể giải nhiệt.” Lưu Tiểu Niên cực kì đảm đang!

(*) canh bách hợp

20120304030441239

Cố Khải nghĩ thầm trong lòng, WTF sao em biết gần đây anh bị nhiệt! Thiệt là tri kỉ!

Đợi khi hai người về đến nhà, em trai đang ở trong phòng khách cười ngây ngô!

Anh trai thấy đau đầu, đậu má sẽ không thành công thất thân chứ, sao lại cao hứng như vậy!

“Em làm sao thế?” Lưu Tiểu Niên cũng thấy giật mình.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!” Em trai cười điên cuồng một tràng, cực kì bá đạo!

Lưu Tiểu Niên đung đưa trong gió nhìn Cố Khải, “Em ấy không sao chứ?”

“Không sao, nhìn thêm vài lần em sẽ quen thôi.” Anh trai sờ đầu cậu, “Đi thay quần áo a.”

“Vâng.” Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn ôm cặp lên lầu, anh trai thâm tình nhìn chăm chú bóng lưng xinh đẹp của vợ biến mất ở cầu thang, sau đó vẻ mặt biến đổi, hung thần ác sát nhào tới đập em trai như điên!

“A! Anh làm gì!” Em trai quá sợ hãi.

“Đệt! Mày coi lời của ông là cái gì!” Anh trai thấp giọng gào thét, “Sao có thể lên giường với người khác dễ dàng như vậy hả!”

“Em không có!” Em trai vạn phần ấm ức, mặc dù đậu má em trai kì thật muốn kính dâng thân thể của mình lắm, nhưng đối phương lại không cuồng dã a!

“Vậy mày cười ngu cái gì!” Anh trai thở phào một hơi.

“Bọn em ở cùng nhau cả ngày, cùng vẽ tranh ăn cơm, còn nói lý tưởng nhân sinh.” Em trai cực kì thẹn thùng.

Đệt! Anh trai bị vẻ mặt của em mình làm buồn nôn rồi.

“Em cảm thấy em sắp thành công nha.” Em trai ôm đệm cọ như điên.

Anh trai câm nín lên lầu, WTF em trai động dục thiệt là đáng sợ!

Một lát sau, Lưu Tiểu Niên mang đôi dép lê đáng yêu, xuống lầu định nấu bữa khuya, lại phát hiện bồn rửa còn ngâm chén đĩa tối hôm qua!

Ồ, cậu hơi bất ngờ nhìn về phía Cố Hi, “Sao hôm nay em không rửa bát vậy?”

Đậu má vì cái giề em phải rửa bát? Em trai bị hỏi mà không hiểu nổi, vừa mới chuẩn bị phàn nàn, trong đầu lại chợt lóe, kịp thời nhớ ra chuyện ‘Mình cực kì thích rửa bát, một ngày không rửa sống không bằng chết’!

Vì vậy em trai đành phải vạn phần xoắn xuýt nhìn anh dâu mình, thành khẩn nói, “Không nỡ rửa hết một lần, em để dành để từ từ hưởng thụ.”

Tổng tài – 38

Tổng tài – Chương 36

Chương 36 Thần tình yêu là đồ yêu tinh

Một đêm này em trai trăn trở vô cùng, bởi vì một mặt cậu lo lắng mình ngủ không đủ sẽ bị quầng thâm dưới mắt, mặt khác lại ảo não vừa rồi mình quả thật ném chết người, cho nên mãi đến khi trời sắp sáng mới ngủ được.

Nói một cách tương đối, anh trai trái lại ôm vợ ngủ đến hạnh phúc, không chỉ vạn phần ngọt ngào, mà còn mơ đẹp! Càng bùng nổ là, sáng sớm hôm sau hắn tỉnh lại, phát hiện tay phải của mình đã tiến vào trong quần ngủ của vợ một cách thần kì, đang vuốt ve cái mông mềm mịn của cậu!

Đậu! Má! Nó! Chớ!

Sau khi ý thức được chuyện này, Cố tổng lập tức điên luôn! Hắn vừa hưng phấn vừa hối hận, vừa muốn chạy như điên vừa không dám động đậy! Đậu má chuyện này là sao đây! Mẹ kiếp biết thế đã dậy sớm chút nữa rồi! Thế mà lại sờ được mông nộn thịt của vợ! Cái cảm giác giấc mơ thành sự thật này quá là tuyệt vời!

Lòng bàn tay truyền đến cảm xúc ấm áp mềm mại, Cố tổng gào thét trong lòng làn da thật sự quá tốt! Sau đó thô bỉ vân vê thêm hai cái nữa! Quả thật say mê đến không thể nào kìm chế!

Đương nhiên sờ sờ một chút cũng không đủ, phải bóp mấy cái mới khoái! Nhưng Cố tổng lại vào thời khắc mấu chốt này không cẩn thận để niềm vui choáng đầu, hắn vừa nghiêm túc nhắc nhở mình phải nhẹ tay, vừa khát khao vô ngần điên cuồng bóp một phen!

“A…!” Lưu Tiểu Niên bị đau nhướn mày, đưa tay dụi dụi mắt.

Mẹ kiếp! Cố Khải bị dọa hết hồn, theo lý mà nói lúc này nên lấy tốc độ ánh sáng rút tay ra, nhưng bởi hắn thật sự khẩn trương lắm á! Nên chỉ là phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại, cái móng heo vẫn còn trên mông vợ!

Lưu Tiểu Niên mơ mơ màng màng chớp mắt mấy cái, cuối cùng cũng tỉnh hẳn, sau đó cảm thấy ồ hình như không phải phòng của mình, nhìn sang bên cạnh, là gương mặt ngủ say của Cố Khải.

Tối hôm qua thế mà mình lại ngủ trên giường anh ấy hả? Lưu Tiểu Niên cảm thấy có chút囧 , duỗi người một cái muốn đứng lên, cả! Người! Lại! Cứng! Ngắc!

Nếu như mình không có cảm giác sai, cái đang dán trên mông mình hẳn là… tay tay tay của ảnh?!

A a a a! Sao có thể như vậy được! Lưu Tiểu Niên lập tức đung đưa trong gió, bị tổng giám đốc sờ mông cái gì, nghe thật bỉ ổi a! Nhưng may mà anh ấy chưa tỉnh, nhanh giải quyết tư thế xấu hổ này mới là chính sự!

Vì vậy Cố Khải cảm thấy giường nhẹ rung một chút, mà cái mông mềm mại của vợ cũng đang lấy tốc độ của ốc sên mà chậm chạp rời đi.

Sao lại cứ nghĩ đến chuyện chạy đi chứ! Cố tổng hơi hơi bất mãn, nhưng hắn vẫn không mở mắt ra, chỉ nhìn như mơ mơ màng màng nghiêng người, tay trái vòng qua tay phải sờ, không chỉ lần nữa bắt được mông của vợ, mà còn ôm cả người cậu vào trong ngực!

Well done! Cố tổng rất hài lòng khen mình một câu!

Đờ mờ! Lưu Tiểu Niên thật muốn khóc không ra nước mắt, hiện tại tạm không nói chuyện cả người cậu bị ôm, tạm không nói đến chuyện mông bị siết chặt, nhưng vừa rồi động tác anh ta ôm mình hơi bị lớn, làm cho cả quần ngủ và quần lót bị tuột xuống một đoạn, bây giờ nửa cái mông của mình lộ trong không khí rồi a a a! Lạnh ghê, ngay cả chăn cũng không có!

Đây rốt cuộc là vì cái giề! Lưu Tiểu Niên khóc như mưa, xấu hổ chết mất á!

Cố tổng lúc này phải nói là mở cờ trong bụng, dù sao người trong ngực có vẻ không quá phản đối, vậy thì ăn nhiều đậu hủ một chút là được rồi! Vì vậy Lưu Tiểu Niên cảm thấy Cố Khải hết đè rồi lại ép, dùng một thứ… cứng rắn ấn lên… chân mình…

Cái này thật sự là khẩu vị quá nặng a! Trạch nam Lưu Tiểu Niên cuối cùng cũng hồn phi phách tán hỏng mất, cậu dùng sức đẩy Cố Khải ra nhảy xuống giường, quần bị lột hơn nửa cũng mặc kệ!

Vì vậy lúc em trai đột nhiên đẩy cửa phòng ngủ của anh mình ra, thì chứng kiến anh dâu mình đang đứng bên giường mặt tái mét nắm quần, mà anh mình thân trên ở trần đang nằm lì trên giường, vẻ như từng bị chà đạp!

Đệt! Em trai lập tức hóa đá, đậu má thế này không khoa học!

“Chào buổi sáng.” Lưu Tiểu Niên lúng túng đến đỏ bừng lỗ tai, vội vàng chào hỏi sau đó tông cửa xông ra, như thể thiếu nữ đàng hoàng vừa bị chà đạp!

Cố Khải nằm lì trên giường, cười đến run run bả vai.

Em trai giật mình bổ nhào lên giường anh mình, lắc lắc vai hắn như điên, “Tình huống quái gì đây?!”

“Chắc chắn không phải loại tình huống em nghĩ.” Anh trai gõ đầu em trai, ngồi dậy mặc quần áo.

“Thế hở?” Em trai hơi thất vọng, còn tưởng là có điểm đột phá!

“Em xông vào phòng ngủ của anh làm gì?” Anh trai đột nhiên nhớ ra chuyện này, đậu má nhỡ đâu mình đang triền miên với vợ thì sao đây! Cũng không gõ cửa!

Kỳ thật là em trai cố ý đấy, vì cậu muốn nhìn bản live của anh mình và anh dâu! Nhưng lí do này hiển nhiên không thể nói thẳng toẹt ra, vì vậy em trai thẹn thùng nói, “Hôm nay bác sĩ Lục muốn đến nhà mình.”

“Lục Triển Phong?” Anh trai giật mình, “Đến nhà mình làm gì?”

“Đương nhiên là gặp em á!” Em trai kiêu ngạo ưỡn bộ ngực lép!

Anh trai nghiêm túc dặn dò, “Các em vừa mới bắt đầu kết giao, đừng làm chuyện quá lố.”

“Vâng.” Em trai ngoan ngoãn gật đầu, sau đó trong lòng điên cuồng nghĩ đậu má có cần mua ít dầu bôi trơn với bao cao su không á, lần đầu dùng đạo cụ giề đó có phải khẩu vị quá nặng hay không?!

Nhìn nụ cười bỉ ổi của em trai, anh trai câm nín, thật chẳng rụt rè chút nào cả!

Tranh thủ lúc anh trai thay quần áo, em trai vẫn luôn nghiêm túc nghĩ vấn đề da mình có đủ non mịn hay không! Với tư cách một tiểu 0 xứng chức, có thể không cao, có thể không đẹp trai, nhưng làn da nhất định phải đẹp, như vậy mới đủ khoa học! Vì vậy, em trai liều mạng sờ soạng ngực mình một chút, cảm thấy hình như cũng không tệ lắm á!

Anh trai ở trong gương nhìn hành vi khát khao của em trai, trong lòng phun trào cảm giác sụp đổ sâu sắc, hắn nắm vai em trai nghiêm túc nói, “Em đã là người trưởng thành, làm việc phải có chừng mực.”

“Vâng!” Em trai kiên định nắm chặt nắm tay nhỏ bé, “Anh ơi anh yên tâm, em sẽ không để cho mình chưa kết hôn mà đã có con đâu!”

Đệt!

Vì vậy Lưu Tiểu Niên mới chuẩn bị xuống lầu làm bữa sáng, bị tiếng kêu thảm thiết của em trai dọa đến thoáng dừng bước chân!

Thời gian trận hỗn chiến gia tộc này kéo dài hơi lâu, bởi vì hai anh em đều có chuyện hưng phấn cần giải tỏa! Thật vất vả đợi đến lúc họ xuống lầu, trên bàn cơm đã bầy đầy bữa sáng, Lưu Tiểu Niên đang pha cà phê.

Anh trai nhìn em trai đầy đắc ý, vợ anh thật đảm đang!

Stop! Em trai khinh thường, cười tươi như hoa kéo ghế ra, “Cảm ơn tiểu Niên.”

“Đừng khách sáo.” Lưu Tiểu Niên cười cười, ánh mắt có chút mất tự nhiên nhìn Cố Khải, “Chào, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Cố tổng thành công triệu hồi hình thức tinh anh.

Vẻ mặt hình như rất bình thường? Lưu Tiểu Niên nhẹ nhàng thở phào, chuyện mới vừa xảy ra, có lẽ anh ấy ngủ hoàn toàn không có ấn tượng a? May mắn may mắn!!

Người một nhà ăn xong bữa sáng một cách vô cùng hài hòa, em trai sau khi đưa mắt nhìn anh mình và anh dâu đi ra ngoài, thì bắt đầu điên cuồng chải chuốt, hận không thể úp ngược tủ quần áo lại! Mặc áo sơ mi không đủ cá tính, mặc đồ ngủ lại hơi dâm đãng, mặc âu phục trông như dở hơi, mặc áo lót không đủ moe, mặc áo phông phim hoạt hình lại không đủ khí chất, em trai lượn qua lượn lại phòng thay quần áo, đậu má sao mình lại không có bộ nào tươi mát thoát tục hả!

Ngay khi em trai đang lo nghĩ, chuông cửa đột nhiên vang lên! Đệt! Em trai lập tức khẩn trương đến phát run! Bổ nhào lên cửa sổ xem xét, quả nhiên là bác sĩ Lục a a a!

Đờ mờ sao lại đến sớm như vậy chứ! Mình vẫn chưa thay xong quần áo! Em trai cảm thấy đầu váng mắt hoa, đậu má cảm giác yêu kiểu này thật góp sức!

Lục Triển Phong lơ đãng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy em trai đang lén lút ở cửa sổ, vì vậy cười vẫy tay với cậu.

Rình xem bị người ta phát hiện, em trai lập tức rối loạn vô cùng, đành phải thấp thỏm bất an xuống lầu mở cửa, hơn một tiếng chọn quần áo đều lãng phí hết, chỉ vội vàng lấy cái áo phông trắng của anh trai và cái quần đùi, chân đi dép tông, mà còn là sản phẩm nội bộ của công ty anh trai, bên trên in cái logo màu vàng đất bắt mắt! Quả thật phong cách ngố không đỡ được!

“Không ngờ đi một đường không bị kẹt xe, cho nên mới sớm nửa tiếng.” Lục Triển Phong cười nhìn cậu, “Không quấy rầy cậu chứ?”

“Đương nhiên không có.” Dù trong lòng em trai đã có một ngàn con thảo nê mã chạy như điên, nhưng cậu vẫn thành công duy trì dáng vẻ thoát tục tươi mát trước sau như một, cười đến cực kì ngượng ngùng!

Phòng khách của nhà họ Cố rất lớn, sau khi Lục Triển Phong ngồi xuống nhìn khắp nơi, tán thán nói, “Lắp đặt thiết bị rất đẹp.”

Đậu má sao lại chỉ có đẹp đơn giản như vậy! Em trai kiêu ngạo trả lời anh, “Vâng, là do em thiết kế.”

“Vậy sao?” Lục Triển Phong hơi bất ngờ, “Tôi nghĩ sở trường của cậu là vẽ tranh.”

“Kì thật em học nghệ thuật thiết kế, vẽ tranh là một trong những sở thích.” Ngữ điệu của em trai cực kì có khí chất!

“Thật lợi hại.” Lục Triển Phong nhìn cậu, ánh mắt rất dịu dàng!

Em trai lại không có tiền đồ đỏ mặt.

“Tối qua ngủ ngon không?” Thấy cậu hơi ngại ngùng, Lục Triển Phong chủ động đổi đề tài hỏi cậu.

“…” Đờ mờ đang yên đang lành sao phải hỏi chuyện tối qua a thật mất mặt! Em trai rối cmn loạn trả lời anh, “Em, ờm, gần đây ngủ không ngon.”

“Nếu không ngại, thử cái này a.” Lục Triển Phong đưa cái hộp trong tay cho cậu, “Có lẽ có thể trợ giúp giấc ngủ.”

Ồ! Mắt em trai lập tức sáng lên! Lễ vật giề đó… chẳng lẽ là dầu bôi trơn? Đợi mình mở ra, anh ấy sẽ dịu dàng hôn lên, cười tà mị nói ‘Trước khi đi ngủ vận động một chút, là có thể ngủ ngon rồi’ vân vân!

Eo ôi có cần phải tốt đẹp như vậy không! Em trai hết sức rụt rè nói tiếng cám ơn, sau đó chậm rãi mở gói ra, tiện thể điên cuồng nghĩ xem lát nữa lúc anh ấy nhào lên, mình có cần phải tỏ ra cự tuyệt lại mời chào xấu hổ bắn một phen không!

Sau khi giấy gói bị mở ra, bên trong thình lình xuất hiện một chai rượu nho!

Em trai thành công buồn bực, đậu má thứ đồ chơi này không thể làm dầu bôi trơn a!

“Trước khi đi ngủ uống một chút, có thể ngủ ngon.” Giọng của Lục Triển Phong rất dịu dàng, “Rượu này không quá đắt, nhưng năm và vị cũng không tệ, thử xem xem.”

“Cảm ơn.” Dù cực kì thất lạc, em trai vẫn tỏ vẻ mặt cảm kích.

“Cậu không cần đến triển lãm tranh sao?” Lục Triển Phong hỏi cậu.

“Vâng, anh trai nói để em ở nhà nghỉ ngơi một tuần, cuối tuần lại đi.” Em trai trả lời anh.

“Tình cảm hai anh em cậu thật tốt.” Lục Triển Phong cười cười, “Còn có Tiểu Niên, có phải cậu ấy cũng ở nhà cậu không?”

“Đúng rồi.” Em trai gật đầu, “Nhà trọ của anh ấy bị vỡ ống nước, đồ đạc trong nhà đều bị ngâm nước hỏng hết rồi, trong khoảng thời gian này không có chỗ đi, cho nên tạm thời ở lại trong nhà em.”

“Chẳng trách thường xuyên thấy cậu ấy và Cố tổng đến bệnh viện thăm cậu.” Lục Triển Phong tiện tay cầm một quả gì đó, lơ đãng, “Cậu ấy và anh em cậu… tình cảm tốt lắm sao?”

Tổng tài – 37

Hoại đạo – Chương 27

An Tiệp hỏi, “Sao cháu biết y ở chỗ Thịnh Diêu?”

“Cháu vừa thấy y lướt qua cánh cửa phòng cháu, sau đó vẻ mặt không tốt hướng về phòng của Thịnh Diêu, tầng này trừ Thịnh Diêu ra không ai dám khiêu chiến lòng kiên nhẫn của bác sĩ Hoàng cả.” Khương Hồ nói.

Ừm, quan sát rất tỉ mỉ chi li, An Tiệp lại hỏi, “Y không ở chỗ này của cháu, cháu để chú đến phòng Thịnh Diêu kéo y làm gì?”

Vẻ mặt của Khương Hồ khá là thản nhiên nói, “À, bác sĩ Hoàng thường thì sau khi quay về từ chỗ Thịnh Diêu, sẽ đến liếc qua chỗ cháu, chú đi kéo y trì hoãn chút thời gian, một lát sau y kịp phản ứng, khẳng định sẽ cho là Thịnh Diêu nhờ vả, khi đó mục tiêu của y lại là phòng của Thịnh Diêu. Hơn nữa cháu đoán, lấy tính cách của Thịnh Diêu, nhất định sẽ nhân thời gian ngắn này làm chút chuyện gì đó, tốt nhất là có thể làm cho bác sĩ Hoàng càng thêm tức giận, bình thường khi y quá tức giận thích quay về phòng làm việc, cháu mở hé cửa, chăn kéo cao lên một chút, cùng lắm y chỉ liếc mắt một cái, sẽ không đi vào xem.”

An Tiệp im lặng nhìn Khương Hồ một hồi, không lên tiếng.

Khương Hồ chớp chớp mắt, “Chú An, không được ạ?”

An Tiệp há hốc mồm, muốn nói lại thôi, sau đó thở dài, đứng lên, vẻ mặt nghiêm nghị nói, “Bạn nhỏ Hồ Dán à, chú quyết định sau này cách xa cháu một chút.”

Khương Hồ không hiểu, vẻ mặt vô tội nhìn ông.

An Tiệp nhìn trời, tại sao thằng nhóc này tính kế người ta đến không có sơ sót, còn có thể bày ra vẻ mặt ‘tôi không làm gì hết’ như vậy nhỉ? Trên đời có còn cái gọi là lương tri không?

Nhìn An Tiệp ra cửa rẽ phải, Khương Hồ lập tức xuống giường, cho dù cơ thể người trẻ tuổi có năng lực phục hồi tốt, nhưng thân thể đủ để cos xác ướp kia, cũng nói rõ người này hành động bất tiện, nhưng mà thế kỉ mới điều gì là quan trọng nhất?

Sự sáng tạo và nghị lực.

Sự sáng tạo là dùng để né tránh bác sĩ sát tinh, còn nghị lực dùng để chịu đựng cơn đau bò dậy, giả dạng làm người khỏe mạnh bình thường.

Khương Hồ khoác thêm một bộ quần áo, cẩn thận từng li từng tí chậm chạp ra ngoài, gặp phải một cô y tá, cậu đặt ngón trỏ lên trên môi, dùng ánh mắt cực kì ngượng ngùng, lại mang theo một chút năn nỉ nhìn y tá đối diện, giây thứ nhất, cô y tá không đồng ý, giây thứ hai, cô y tá chần chừ dao động, giây thứ ba, cô y tá thở dài, nhường đường.

Khương Hồ toàn thắng.

Địa hình khu nội trú rất đơn giản, mấy ngày nay nhờ vào sự quan sát và suy đoán không mệt mỏi của Khương Hồ, cộng với một chút ấn tượng ngày đó cùng Thẩm Dạ Hi đi hỏi thăm nhân chứng của vụ nổ, Khương Hồ lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ, chỉ sau một lần đi qua, đã thành công tìm được đích đến —— phòng bệnh của nạn nhân trực tiếp của vụ nổ bom thứ hai, đứa bé đáng thương kia.

Cậu nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa khép hờ, phụ huynh của đứa bé giống như chim sợ cành cong mà đứng lên, khẩn trương phòng bị nhìn chằm chằm cậu.

Khương Hồ mềm giọng, “Hai vị không cần khẩn trương, tôi là nhân viên cảnh sát.”

Mẹ đứa bé quan sát cậu, ngoại hình của Khương Hồ cực kì dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác, cô chần chừ một chút, tựa hồ đã hơi thả lỏng, “Các anh còn gì muốn hỏi vậy?”

“Tôi có mấy vấn đề, muốn hỏi con của chị một chút, dĩ nhiên hai người có thể ở bên cạnh giám hộ.” Khương Hồ chậm rãi nói một cách nhỏ nhẹ, cậu và Thẩm Dạ Hi không giống nhau, Thẩm Dạ Hi cho dù thái độ có tốt hơn nữa, cũng mang theo một chút thái độ thẩm vấn thăm dò, khiến người ta luôn có cảm giác bị áp bách, mà dáng vẻ Khương Hồ lười biếng khoác áo, tựa lên cánh cửa, lại có loại khí tràng khiến người ta thanh tĩnh lại.

Nhu hòa, nội liễm.

Cha đứa trẻ khựng lại một chút, cúi đầu nhìn đứa bé bị băng bó toàn bộ từ đầu đến chân, hốc mắt đỏ lên, “Nó còn nhỏ như vậy, biết gì chứ?”

Khương Hồ nói, “Trẻ con biết những điều chúng ta không biết, xin cho tôi thử một lần, chỉ có mấy vấn đề, vô cùng quan trọng với việc phá án, hai người không muốn bắt hung thủ sao?”

Cha mẹ đứa trẻ nhìn nhau một cái, Khương Hồ nói tiếp, “Có chút tình huống hai người có thể không quá rõ ràng, bây giờ tội phạm đánh bom xe buýt, đặc biệt tìm nơi có đứa trẻ bốn năm tuổi để nổ bom, cô ấy và trẻ em có mối liên hệ đặc thù mà chúng ta cũng không cảm giác được. Nếu như chúng ta không nhanh chóng bắt lại hung thủ, sẽ còn có nhiều đứa trẻ bị tổn thương hơn.” Cậu dừng lại ở đây, mắt nhìn đăm đăm đôi vợ chồng trẻ.

Cha mẹ đứa trẻ trầm mặc một hồi, dịch sang bên cạnh một chút xíu. Khương Hồ cười cười, “Cám ơn hai người.”

Cậu từ từ đi đến, đứng bên cạnh giường bệnh của đứa bé, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay không bị phỏng của đứa trẻ, “Chào, bảo bối nhỏ, cháu bây giờ cảm thấy thế nào?”

Đứa trẻ mất một lúc lâu mới trả lời, âm thanh nhỏ xíu, có chút run rẩy, tựa như một con mèo nhỏ, “Đau……”

Mẹ đứa bé ở bên cạnh phát ra một tiếng khóc sụt sùi, nghiêng đầu qua chỗ khác, chôn mặt trong ngực chồng. Khương Hồ nhẹ giọng nói, “Cháu là đứa trẻ dũng cảm nhất mà chú từng gặp, bị thương không khóc cũng không phá, đau cũng không kêu, là sợ ba mẹ lo lắng sao?”

Đứa trẻ nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng, “Chú bác sĩ nói, nếu cháu ngoan, không làm khó, chú ấy có thể chữa khỏi đôi mắt của cháu, là thật ạ?”

“Là thật, chỉ cần cháu ngoan, tin tưởng lời của chú bác sĩ, thì có hy vọng.” Khương Hồ suy nghĩ một chút mới nói, “Bảo bối, hãy nghe chú nói, chú là cảnh sát, muốn bắt người xấu đã đánh bom, cần sự giúp đỡ của cháu, cháu có thể không?”

Đứa trẻ tựa như muỗi kêu mà nói, “Có thể.”

“Thật giỏi,” Khương Hồ cười, sau đó cậu lấy tốc độ vô cùng chậm rãi nói, “Chú muốn cháu nhớ lại một người, ở trên xe công cộng lúc ấy, một dì, có lẽ thấp hơn mẹ một chút, gầy một chút, bắt đầu từ khi lên xe, cô ấy không ngừng nhìn chằm chằm cháu, sắc mặt cô ấy rất khó coi, trong đôi mắt có tơ máu, thoạt nhìn vô cùng không khỏe. Có thể có chút lôi thôi.”

Đứa trẻ trầm mặc một hồi, “Chú cảnh sát, cháu không nhớ lắm.”

Khương Hồ không hoảng không vội nói, “Cháu chắc chắn nhớ cô ấy, ánh mắt cô ấy nhìn cháu không giống người khác, có thể khiến cháu cảm thấy rất không thoải mái, rất không thích cô ấy nhìn cháu, có ấn tượng không?”

Ngay cả mẹ đứa trẻ cũng ngưng thút thít, nhíu mày, tựa như đang nhớ lại điều gì.

Đứa trẻ ngập ngừng một lúc, “Chú cảnh sát, cháu thật sự không nhớ được, cháu rất sợ.”

“Không sợ, đã qua rồi.” Khương Hồ dùng lòng bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, giống như là muốn truyền sự ấm áp ấy cho đứa trẻ, “Bọn chú đều ở trong này, không ai có thể làm tổn thương cháu, hơn nữa người xấu cũng sắp bị bắt rồi.”

Cậu suy nghĩ một chút, lại hỏi, “Vậy cháu có nhớ một người, lúc cháu lên xe vẫn luôn muốn đến gần cháu, sau đó khi cháu thấy cô ấy, cô ấy liền vươn tay ra, giống như muốn sờ tóc cháu, lại giống như không dám đụng vào cháu, vươn ra lại thu về……”

Mẹ đứa trẻ thét lên một tiếng ngắn ngủi. Khương Hồ quay đầu lại nhìn cô, chồng cô dùng sức siết lấy bờ vai cô, “Thế nào? Không sao chứ?”

Cô mở lớn đôi mắt, trên mặt mang theo một chút sợ hãi, “Anh cảnh sát, anh cảnh sát, người anh nói kia, tôi có ấn tượng!”

“Chị cứ từ từ nói.”

“Có một người phụ nữ như vậy…… chừng ba mươi tuổi, tóc dài, vừa gầy vừa nhỏ, sắc mặt vàng vọt, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm cục cưng, sau đó còn chen lại gần, muốn sờ đầu của cục cưng, bị tôi chặn lại! Tôi cho cô ta là người điên! Trời ạ, là cô ta, là cô ta!”

“Chị còn nhớ hình dạng cô ấy thế nào phải không?”

Cô gái gật đầu một cái.

Khương Hồ đứng lên, hơi gấp rút, cơ thể lảo đảo một cái, sắc mặt có chút trắng bệch, “Vậy tôi muốn mời chị giúp một chuyện, có thể chờ chuyên gia của chúng tôi đến, để người đó căn cứ vào miêu tả của chị vẽ lại dáng vẻ người phụ nữ kia được không? Cô ta rất có thể chính là hung thủ chúng tôi muốn tìm. Tiên sinh, có thể làm phiền anh gọi điện thoại cho vị cảnh sát Thẩm kia, nói cho anh ấy biết một tiếng, để anh ấy phái người đến được không?”

Cha đứa trẻ lập tức gật đầu đi ra ngoài.

Khương Hồ nhìn đứa trẻ nằm trên giường một chút, thầm thở dài, cố hết sức cúi người xuống, nói với đứa trẻ, “Bảo bối, chú cảnh sát phải đi đây, cháu cố gắng dưỡng bệnh, ngoan ngoãn, nhanh lên một chút mới được, được không?”

“Chú cảnh sát……”

“Ừ?”

“Cháu hình như đã nhớ ra dì kia.” Đứa trẻ nâng lên bàn tay với biên độ cực nhỏ, “Trên người cô ấy có mùi rất khó ngửi.”

“Mùi gì?” Trong lòng Khương Hồ khẽ động.

“Thối thối, mùi trước đây cháu đã từng ngửi qua.”

“Mùi thối giống như trong bồn cầu sao?”

“Ưm…… không phải, mùi thối khác cơ.”

“Mùi thức ăn hỏng sao?”

“Cũng không phải.” Đứa trẻ có chút gấp gáp, “Chính là…… chính là cái mùi thối ấy ấy! Giống như mèo con nhà Lâm Đậu Đậu đi tiểu.”

“Mùi tanh hôi?” Khương Hồ khựng lại một chút, mắt nheo lại, suy nghĩ một lát, lại hỏi, “Có phải mùi hơi giống trong vườn bách thú không?”

“Đúng, đúng! Hình như là giống mùi thối trong vườn bách thú!”

Nếu không phải đứa nhỏ này bị thương khắp người không chạm vào được, Khương Hồ chỉ muốn ôm nó từ trên giường lên hôn hai cái, cậu cười lên, “Cháu có công lớn rồi, anh hùng nhỏ. Chú bảo đảm, chúng ta sẽ bắt được người xấu.”

Hoại đạo – 28

Hoại đạo – Chương 26

Thịnh Diêu mới vừa rời đi, chậm rãi quay về phòng bệnh của mình, Thẩm Dạ Hi liền sải bước đến, cửa vừa mở đã vội hỏi, “Hồ Dán, trước khi quả bom nổ có phải cậu đã nhường chỗ cho đứa bé kia không?”

Khương Hồ sửng sốt, khẽ gật đầu.

Thẩm Dạ Hi đầu tiên là thở một hơi dài, sau đó sắc mặt bất thiện trừng cậu, “Cậu nhường vớ nhường vẩn, trên xe đông người như vậy, còn đến lượt cậu có phong độ sao? Bản thân mình còn đang lắc lắc lư lư đi đường không vững đấy.”

Khương Hồ không để ý đến thái độ của anh, ngừng một chút, “Anh nói là, động cơ kích thích tội phạm đánh bom kích nổ quả bom, lại là chuyện có người nhường chỗ cho đứa trẻ sao? Cô ấy cảm thấy hành vi này là hư tình giả ý, cho nên muốn đặt bom ở bên cạnh đứa trẻ và người nhường chỗ, để chứng minh người đó vào thời điểm ở trước sự sống và cái chết vẫn chỉ biết lo cho bản thân?”

“Tôi hỏi cha mẹ của nạn nhân trên xe tuyến 97, người nhường chỗ chính là Trương Kiện, cũng là nạn nhân của vụ án diệt môn.”

“Cho nên….. căn cứ vào mối liên hệ này, anh nghi thủ phạm đánh bom và kẻ giết người trong vụ án diệt môn là cùng một người?” Khương Hồ hỏi.

Không ngoài dự đoán nhìn thấy Thẩm Dạ Hi khẽ gật đầu.

“Không thể nào.” Khương Hồ không hề nghĩ ngợi, thẳng thừng bác bỏ, “Không thể là cùng một người làm.”

Thẩm Dạ Hi chỉ nhìn cậu, “Nói tôi không đúng, vậy lí do của cậu đâu?”

“Tình huống tương quan của án diệt môn tôi cũng đã biết từ Thịnh Diêu, có mấy điểm mấu chốt. Đầu tiên, tính tình của tên hung thủ này cực kỳ cực đoan, mà hắn mang một lòng căm thù cực lớn đối với nạn nhân, khiến cho hắn thậm chí không muốn bỏ qua người con còn đang vị thành niên. Sự chém giết quá độ nói rõ rằng hắn đang ở trong một loại trạng thái điên cuồng, mà chữ máu ở trên tường, càng giống như hắn đang khoe khoang một cách dương dương đắc ý, hai chữ ‘xét xử’, giống như tuyên bố mình có địa vị cao hơn, quyền khống chế lớn hơn, có thể tùy ý kết tội hơn nữa còn thi hành phán quyết tội của bất cứ ai. Hung thủ có ham muốn khống chế rất lớn, tỉnh táo, máu lạnh, tàn nhẫn, trong mắt tôi, càng giống như có một người đàn ông có khuynh hướng bạo lực.”

Thẩm Dạ Hi không ngắt lời cậu, nhíu chặt mi, dường như đang cân nhắc lời của Khương Hồ.

“Mà tội phạm đánh bom trên xe công cộng, lại là kiểu phụ nữ có tình cảm rất mãnh liệt, bất bình, bế tắc, hành vi làm thương tổn người khác của cô xuất phát từ việc bị người khác làm tổn thương, cô dịu dàng tỉ mỉ, làm việc do do dự dự, mê man không đành lòng.”

“Lần đầu tiên tôi nghe thấy người bị hại dùng những từ tốt đẹp như vậy để hình dung một tội phạm đánh bom.” Hồi lâu sau, Thẩm Dạ Hi mới sâu kín nói.

“Dạ Hi, tôi chỉ đang phân tích một sự thật thôi.”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, một lúc lâu sau, mới chỉ Khương Hồ nói, “Cậu…… cậu mới gọi tôi là gì cơ?”

Khương Hồ không chớp mắt, “Hả?”

“Cậu gọi tôi ‘Dạ Hi’?”

“A……à, thật xin lỗi, Thẩm……”

“Không, gọi tên của tôi rất được,” Trên mặt Thẩm Dạ Hi lộ ra nụ cười mà Khương Hồ khó có thể hiểu được, đối với Thẩm đội trưởng anh minh thần vũ, không thể không nói, nụ cười kia có hơi ngu, “Ừ, nghe xuôi tai.”

“…” Khương Hồ không sao hiểu nổi.

Lúc này có người gõ cửa phòng bệnh, Khương Hồ quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy một người đàn ông, trong tay ôm một bó hoa và hộp giữ nhiệt đứng đó, “Chú An, sao chú lại tới đây?”

“Ừ, chú đến thăm cháu một chút,” An Tiệp cười gật đầu với hai người, “Dạ Hi nếu bận có thể đi trước, chuyện bận rộn khác chú không giúp được, nhân dịp đám học sinh nghỉ đông, ở lại đây chăm sóc người thì được.”

Thẩm Dạ Hi đột nhiên cảm thấy nụ cười của người đàn ông ưa nhìn này có hơi gai mắt, hừm, nhìn cái đám con gái qua đường không có tiền đồ này mà xem, đã từng nhìn thấy đàn ông bao giờ chưa hả?

Được rồi, vẫn còn một vị đụng vào tường —— Mạc cục ơi Mạc cục, cũng không nhìn ra vị kia nhà ông có bao nhiêu quyến rũ, xem mũ ông phải đổi thành màu xanh mất thôi.

Anh hơi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đứng lên, “Vừa đúng lúc Di Ninh gọi điện thoại cho cháu bảo về cục, nói là tài liệu bên ngoài đã được sửa xong rồi, cháu trở về xem một chút, đành làm phiền thầy An vậy.”

An Tiệp nhìn bóng lưng của Thẩm Dạ Hi, hơi nhướn mi…… Ừm, ánh mắt cuối cùng thằng nhóc Dạ Hi này nhìn về phía mình, hình như chẳng thân thiện gì. Trên mặt người đàn ông cực kì nhàm chán chỉ sợ thiên hạ không loạn lộ ra một nụ cười có chút xấu xa, cái này cái này, chuyện hình như có chút thú vị.

Mắt của An Tiệp rất lớn, cũng không quá tình nguyện mở to hoàn toàn, mắt nheo lại mang theo vài phần lười biếng, làm cho gương mặt thanh tú của ông tăng thêm mấy phần bất chính. Ông đặt hoa và hộp giữ nhiệt đặt trên đầu giường Khương Hồ, “Chưa đến nửa năm đã vào bệnh viện, trong nước nguy hiểm đến thế sao?”

Khương Hồ hơi nhún vai, chỉ là một động tác đơn giản, nhưng vì động đến vết thương, khiến sắc mặt cậu tái nhợt, “Câu kia nói thế nào nhỉ, đường đời nhiều thuyền nên nhiều buồm?”

“Cháu muốn nói là lúc không may mắn, đường đời nhiều ngang trái?” An Tiệp ngồi trên mép giường bệnh của cậu, cau mày, “Sang năm nghỉ thì qua nhà chú đi, chú bổ túc tiếng Trung cho cháu, đỡ cho người ta nói cảnh sát Trung Quốc chúng ta không có văn hóa.”

(*) Tiểu Khương nói船 (chuán) là thuyền, An Tiệp sửa lại là舛 (chuǎn) – ngang trái

Đại khái là bạn ấy nhớ sai một chữ làm sai cả câu ._____.

Khương Hồ cười, “Cháu không có thiên phú ngôn ngữ khủng khiếp như chú, có thể học được ngôn ngữ giao tiếp hằng ngày là tốt lắm rồi.”

An Tiệp liếc trắng mắt, “Không biết cầu tiến —— Không thì tới lúc đó đến nhà chú ăn há cảo đi.”

“Được ạ.” Lúc này Khương Hồ không nói hai lời, lập tức đồng ý—— Nói gì đi nữa, người này quả nhiên là một tên tham ăn, còn có chút ý tứ không cho là nhục trái lại là vinh quang, không hề ra vẻ chút nào.

“……” An Tiệp kiểm điểm bản thân gặp kẻ bất lương kết bạn không cẩn thận, vậy mà ngay sau đó, ánh mắt ông rơi trên băng vải lộ ra dưới áo bệnh nhân của Khương Hồ, vẻ mặt thoáng nghiêm nghị, lông mày khẽ nhíu, liếc mắt nhìn ra cửa phòng bệnh, hơi thấp giọng, “Cháu lần này bị thương ngoài ý muốn, hay là……”

Khương Hồ sửng sốt, lập tức hiểu ý ông, lắc đầu, “Cháu nghĩ là ngoài ý muốn, nếu như là người kia, cũng sẽ không làm chuyện ầm ĩ như vậy, lại không đạt được hiệu quả tương ứng, về phần hung thủ và tội phạm đánh bom, trong lòng cháu cũng có chút đầu mối rồi. Không có chuyện gì đâu, chú yên tâm.”

An Tiệp nhẹ nhàng thở dài, “Chú không yên tâm cũng không được, già rồi, có tâm mà không có sức, bây giờ là thế giới của người trẻ tuổi, chú chỉ muốn mỗi ngày tưới hoa, lên lớp, lật mấy quyển nhàn thư, biết mỗi người các cháu đều bình an đã thỏa mãn ông già này rồi.”

(*) nhàn thư 闲书: một loại văn học Trung Quốc, lấy bút pháp tự nhiên nhàn tản viết ra tâm trạng thản nhiên không sầu không lo trong lòng, chữ viết ưu mỹ, ý tả thanh đạm (Theo Baidu)

Khương Hồ quan sát ông một hồi, “Trong mắt cháu, chú vẫn còn trẻ lắm.”

Nếu người khác nói ra những lời này, An Tiệp cũng chỉ coi là nịnh nọt mà cười một tiếng, đoán chừng cũng chỉ vòng vo quanh lỗ tai thôi, ngay cả vào cũng không vào được, nhưng vẻ mặt Khương Hồ nói ra từng chữ một, khiến người ta cảm thấy người này là chân thành như thế, An Tiệp thế mà lại để câu nói hời hợt của cậu khiến cho trong lòng thoải mái, ông không nhịn được cười lên, nhẹ nhàng xoa xoa tóc Khương Hồ, “Khương ngốc, cháu thật biết cách làm người ta vui vẻ.”

Khương Hồ có hơi tốn sức tránh bàn tay của ông, nghĩ thầm mình có làm chuyện giả điên giả dại nào đâu, sao hết người này đến người khác lại cảm thấy mình ngu ngốc nhỉ?

“Đúng rồi, chú mang cho cháu ít đồ.” An Tiệp nói, Khương Hồ để ý bắt đầu từ khi ông ngồi xuống nói chuyện, vẫn luôn đút một tay trong túi, người đàn ông ưu nhã đẹp trai vừa nói, vừa chậm rãi đưa bàn tay đút trong túi ra, trên tay là một khẩu súng lục bỏ túi K84 7.62mm, “Trong nước quản chế súng rất chặt, nhưng chú nghĩ…… có lúc người ta kì thật có thể không cần quá mức tuân thủ quy định, người có chút bí mật dễ sống lâu hơn và an toàn hơn, cháu nói sao?”

(*) K84 7.62mm (kiểu 84 đạn 7.62mm) súng do Trung Quốc tự thiết kế, thích hợp để đối phó trong không gian hẹp hoặc trong khoảng cách gần

Lông mày Khương Hồ khẽ nhíu một cái, sau đó lập tức giãn ra, thoáng nhìn súng trên tay An Tiệp, nhưng không đưa tay ra nhận, có chút không đồng ý nói, “Chú An, Mạc cục sẽ không đồng ý chú tham dự bừa bãi đâu, cái này rất nguy hiểm.”

An Tiệp cười khẩy một tiếng, đưa tay vào trong chăn Khương Hồ, dúi thẳng món quà nguy hiểm vào bàn tay để dưới chăn của cậu, “Chú còn cần cháu nói cho chú biết cái gì gọi là nguy hiểm sao? Cầm đi, chẳng qua chỉ là một chút quà chú tặng cháu, chú có làm cái gì đâu. Chú yên tâm về cháu, cháu so với…… người kia mạnh hơn.”

Khương Hồ nghi ngờ nhìn ông.

An Tiệp nhìn ánh mắt nheo lại của Khương Hồ, cười, “Trực giác của chú đây tích lũy từ nhiều năm đi cầu ăn muối, tin chú không sai đâu.”

Đi cầu ăn muối và trực giác có quan hệ logic gì, Khương Hồ không muốn biết rõ, căn cứ vào việc mỗi lần cậu hỏi loại chuyện này đều sẽ biến thành trò cười, cậu quyết định cho phép mình bỏ qua, lặng lẽ cất súng đi, cậu nói, “Chú An, nếu chú không có việc gì, giúp cháu một chuyện đi?”

An Tiệp nhìn ánh mắt của cậu, đột nhiên cảm thấy…… ngày có chút lạnh.

“Cháu ra ngoài có chút việc, giúp cháu đến phòng bệnh của Thịnh Diêu tìm bác sĩ Hoàng ra, câu chút thời gian của y.”

Nói một cách tương đối, đám người Thẩm Dạ Hi tạm thời giết về cục cảnh sát cũng không mấy sung sướng, lời nhắn của An Di Ninh không khoa trương chút nào hết, phải nói cái ông Mạc cục này chẳng có lòng trách nhiệm nào cả, vứt một đống giấy tờ trước mặt bọn họ, ngay cả phân loại cũng không thèm làm, mấy người hít sâu một hơi, lấy tư thế gặp việc nghĩa không chùn bước, mặt tái xanh tái xám bước vào.

Gì cơ? Cơm trưa cơm tối tiền tăng ca? À, đừng nghĩ nữa, đó là mây bay thôi.

Hoại đạo 25

Hoại đạo 27

Tổng tài – Chương 35

Chương 35 Anh và em rất hưng phấn

Gần đây tiền lời của tiểu thuyết giảm xuống là thật, nên Lưu Tiểu Niên rửa mặt xong, lại mặc đồ ngủ ôm máy tính, ngoan ngoãn đi đến phòng ngủ của Cố tổng!

Cố Khải đang dựa trên giường bình tĩnh đọc sách, tư thế cực kì cao quý!

“Có muộn quá không ha?” Lưu Tiểu Niên hỏi, “Cũng sắp rạng sáng rồi.”

Đương nhiên là không muộn! Càng muộn càng tốt! Cố Khải bềnh tễnh nhận lấy laptop, “Hôm nay vẫn đăng chương mới sao?”

“Vâng, dùng kho bản thảo tồn, đã tự động đăng rồi.” Lưu Tiểu Niên ngồi ở bên giường.

Đậu má sao lại không chủ động bò lên giường thế! Cố tổng bất cmn mãn, vì thế mưu đồ bất chính mở chương mới đăng, vừa xem vừa đổi tư thế, lề mà lề mề rốt cuộc thành công chuyển màn hình laptop sang hẳn hướng khác!

“Tình tiết này sao lại gượng gạo vậy?” Cố Khải có mục đích riêng nghiêm túc nhíu mày.

“Đâu đâu?” Lưu Tiểu Niên lại gần.

“Đây này.” Cố Khải chỉ chỉ màn hình, nhất định không chịu xoay qua cho cậu!

Hoàn toàn chẳng thấy cái giề luôn! Lưu Tiểu Niên đành phải bò lên giường, đầu kề đầu với hắn xem màn hình.

Cố tổng yên lặng nắm tay trong lòng, làm tốt lắm!

“Anh thấy chỗ này rất gượng sao?” Lưu Tiểu Niên nhìn theo tay chỉ của hắn, cảm thấy hơi nghi ngờ, “Nhân vật chính cơm nước xong xuôi đi xem phim, rất bình thường mà.” Có cái giề gượng gạo chớ!

Kì thật Cố Khải cũng không biết nó gượng gạo ở đâu, bởi vì vừa rồi trong đầu hắn toàn là làm sao mới có thể lừa vợ lên giường! Cho nên cũng tiện tay chỉ một cái, thuận miệng bới lông tìm vết mà thôi! Ai ngờ cậu ấy lại cho là thật!

“Cuối cùng là gượng chỗ nào vậy?” Với tư cách là một tác giả trên mạng chuyên nghiệp, Lưu Tiểu Niên mặc dù không quá yêu truyện ngôn tình, nhưng vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp muốn sự hoàn mỹ! Cho nên cậu rất chấp niệm muốn tìm ra chỗ thiếu sót!

WTF anh cũng có biết đâu! Ngay khi Cố Khải đang liều mạng nghĩ làm sao để trớt quớt cho qua, QQ đột nhiên nhảy ra, sao đó là một câu dài!

Biên tập thật hung dữ: Chương mới hôm nay của cậu sao lại không có điểm đột phá thế này! Không có H thì thôi đi, thế mà ngay cả xung đột cơ bản nhất cũng không có! Nam chính nữ chính sau khi cơm nước xong, vậy mà lại trong tình huống không có bất kì bảo vệ nào thuận lợi đến rạp chiếu phim? Cậu cho rằng bọn họ ở chương trước sau khi đắc tội với tổng giám đốc Mã của tập đoàn Mã Sĩ Yêu, còn có thể bình tĩnh như vậy sao? Chẳng lẽ cậu không cảm thấy tình tiết này rất gượng sao?!

Mẹ kiếp! Đây là triển khai kiểu qué gì vậy! Trong nháy mắt này Cố Khải cực kì muốn cho biên tập tăng lương! Có cần phải mưa đúng lúc như vậy không!

“Ơ…” Lưu Tiểu Niên có chút囧 ,thì ra thật sự gượng gạo như vậy à.

Cố Khải dùng QQ của vợ đáp lại: Nói hay lắm!

Biên tập thật hung dữ: Vậy thì sửa nhanh đi! Tốt nhất tranh thủ lúc này chưa có nhiều độc giả xem! Truyện của cậu đây là nước G không có thật, cho nên phải có bắn nhau, vậy mới kích thích!

“Nhưng mà chương trước mới bắn nhau rồi.” Lưu Tiểu Niên lầm bầm.

Cố Khải bật cười, đưa laptop cho cậu, “Sửa a, tác giả lớn.”

“Tôi đâu có tính là tác giả gì a.” Lưu Tiểu Niên囧囧sau khi mở folder ra, uể oải ngáp một cái.

“Buồn ngủ?” Cố Khải hỏi.

“Vâng.” Lưu Tiểu Niên dụi mắt, “Buồn ngủ quá.”

Nếu là lúc bình thường, Cố tổng nhất định sẽ xót vợ mà để cậu đi ngủ! Nhưng hôm nay đột nhiên Cố tổng có cách nghĩ mới, hắn mặt không thay đổi mà nói, “Sửa xong thì đi ngủ.”

“Nhưng mà chương này có sáu nghìn chữ, hơn nữa nếu muốn thêm tình tiết mới, còn phải sửa lại bối cảnh, không sửa xong ngay được đâu.” Lưu Tiểu Niên tha thiết chờ mong nhìn Cố Khải —— Biên tập nói là nhanh, nhưng không bắt phải sửa ngay, sáng mai được không a…

Đệt! Cố tổng bị đôi mắt đáng yêu của vợ đánh trúng! Bán moe cái gì thật đáng xấu hổ a! Hắn suýt nữa đã dịu dàng thốt lên mấy câu kiểu như ‘Vậy em ngủ sớm chút đi’ mất rồi! Nhưng may mà hắn vẫn kiên cường nhịn được!

“Có thể sửa bao nhiêu thì sửa bấy nhiêu.” Cố Khải cầm quyển sách trển tủ đầu giường, “Tôi thức cùng em.”

Đây rốt cuộc là vì cái giề a… Lưu Tiểu Niên đung đưa trong gió, đành phải mắt díp vào nhau mà mở word ra! Không còn cách nào khác, ai bảo đối phương là boss cuối của mình chứ! Về phần một tia muốn tiếp tục ở cùng anh ta trong chốc lát ở tận đáy lòng… Bởi vì quá nhỏ a! Nên trực tiếp lơ luôn!

Nam chính nữ chính sau khi ra khỏi nhà hàng, mười mấy bảo vệ mặc thường phục lập tức chặt chẽ theo đuôi để bảo vệ, nhưng cho dù là vậy, cũng vẫn đánh không lại thế lực xã hội đen của tập đoàn Mã Sĩ Yêu, tiếng súng kịch liệt vang lên khắp nơi! Nam chính tay không tấc sắt sau khi đánh lui mười hai phần tử xã hội đen, không cẩn thận trúng đạn ở ngực, trong lúc hỗn loạn được bảo vệ hộ tống lui lại, nhưng nữ chính lại bị tổng giám đốc Mã tàn nhẫn bắt đi!

“Phong!!” Sở Ngân Khả Khả rơi nước mắt lã chã giãy dụa.

“Hiên Viên Lăng Phong đã bị thương rồi, cô còn mong hắn tới cứu cô?” Mã Răng Vàng cười như điên, tai phải vỗ về Tô huynh mềm mại đợi lát nữa xoa nắn hắn hihdh…

Sau khi Lưu Tiểu Niên mơ mơ màng màng gõ ra một chuỗi kí tự loạn xạ, cuối cùng thành công nghiêng đầu ngủ thiếp đi!

Cmn rốt cuộc cũng đến rồi! Để cho vợ ở trên giường mình mệt để ngủ thiếp đi cơ đấy! Cố tổng lập tức cảm thấy rất hưng phấn! Hắn nhẹ tay nhẹ chân lấy laptop đi, sau đó lại ém kĩ gối đầu.

“Mệt nha.” Lưu Tiểu Niên trong mơ vẫn còn phàn nàn, nhà tư bản!

Đôi lông mày nhỏ nhíu lại thiệt là đáng yêu a! Cố Khải vừa cảm khái vừa nhét cậu vào trong chăn, sau đó cúi đầu say sưa ngắm! Nhìn thế nào cũng thấy thích, so với hồi còn bé còn moe hơn! Tình cảm trong lòng tích cóp từng chút một, thật sự sắp tràn ra rồi! Vì vậy Cố tổng rất không có tố chất cúi đầu, lén lút hôn lên mặt cậu một cái! Mẹ nó sảng khoái a!

Lưu Tiểu Niên không có bất kì phản ứng gì, vẫn như trước ngủ bất tỉnh nhân sự!

Tình huống thế này nhất định phải hôn a! Cố tổng hưng phấn không tài nào tự kiềm chế được, dứt khoát hôn lên đôi môi cong cong kia!

Đậu má nụ hôn đầu tiên a! Cảm giác thật thần thánh!

Đậu má gần như sắp khóc vì cảm động rồi!

Sau nụ hôn ngắn ngủi, Cố Khải thật sự muốn kéo cậu vào trong ngực hung hăng chà đạp chiếm hữu! Nhưng lí trí nói cho hắn biết ngàn vạn lần không thể làm như vậy được, nên hắn đành phải đi tắm nước lạnh, sau đó lao vào phòng ngủ khác ngược đãi em trai!

“Anh lại muốn làm cái gì a…” Em trai đang ngủ say bị đèn làm chói tỉnh, mở mắt thấy anh trai đứng bên giường, vì vậy bất mãn lầm bầm.

Anh trai không hề báo trước, mãnh liệt nhào tới hành hạ em trai một phen, Cố Hi rơi lệ đầy mặt giãy dụa, “Rốt cuộc là làm sao nha!”

“Anh hôn được em ấy!” Anh trai chia sẻ tin vui này với em trai!

“Thật sao?” Em trai mở lớn mắt, “Anh tỏ tình với ảnh?”

“Vẫn chưa!” Anh trai vẫn đang đắm chìm trong niềm vui không cách nào tự kiềm chế, “Anh hôn trộm đấy!”

Khỉ! Em trai cảm thấy không có tí sức lực nào, bọc chăn nằm lại lên giường, anh cậu thật mất mặt!

Anh trai ngồi khoanh chân trên giường em trai, còn đang không ngừng cảm khái! Về sau em trai không nhịn nổi nữa, cậu ôm chăn ngồi dậy, vô cùng thành khẩn nhìn anh mình, “Anh còn chưa tỏ tình, vậy anh dâu không thể tối nào cũng ngủ trên giường anh được, cơ hội ôm nhau ngủ chung không thường có, anh còn không nhanh về mà quý trọng đi?”

Còn chưa nói xong, Cố Khải đã biến mất trong phòng ngủ, tốc độ nhanh đến nỗi phảng phất như đã nắm được kĩ năng dịch chuyển tức thời!

“Cũng không tắt đèn nữa!” Em trai phàn nàn, một giờ sau vẫn ôm chăn trằn trọc, bị đánh thức gì gì đấy thật sự rất đáng ghét!

Lấy điện thoại di động ra chơi hai trò, vẫn rất tỉnh táo, vì vậy buồn chán trở mình nhắn tin, trong đó có một số liên lạc tên là ‘Cực đẹp trai’ chính là bác sĩ Lục! Đúng vậy, dù em trai tỏ ra vô cùng thanh tân, trên thực tế trong lòng vô cùng trắng trợn vô cùng nhan khống!

Dù sao rảnh rỗi cũng nhàm chán, em trai do dự gửi cho anh ta một khuôn mặt tươi cười.

Tiên sinh Cực đẹp trai trong một phút đã gửi tin đáp lại: Sao còn chưa ngủ?

Em trai lập tức hơn xấu hổ, cũng hơi khẩn trương, cậu cân nhắc câu chữ đáp lại: Em mất ngủ.

Loại chuyện bị anh trai nửa đêm đánh thức thật xấu hổ muốn chết, kiên quyết không thể nói! Huống hồ nếu bác sĩ Lục hỏi vì sao anh trai lại muốn đánh thức mình, chẳng lẽ nói thật là vì cuối cùng anh ấy cũng hôn trộm được anh dâu? Đậu má thật quá ngu ngốc luôn! Nói một cách tương đối, vẫn là cái cớ mất ngủ tốt hơn, nghe vừa thanh tân vừa ưu sầu, rất hợp với khí chất của mình!

Lục Triển Phong nhanh chóng nhắn lại: Tại sao lại mất ngủ thế?

Cố Hi vẫn đi con đường khí chất như trước: Vừa nãy đứng ở cửa sổ ngắm bầu trời sao mênh mông, đột nhiên cảm thấy mình quá nhỏ bé, trong lòng có chút cảm khái.

Đậu má dối trá quá à!

Lục Triển Phong bật cười, dứt khoát gọi điện thoại qua.

WTF! Em trai nhìn chằm chằm vào hiển thị cuộc gọi mà khẩn trương đến run tay, bản thân hoàn toàn chưa chuẩn bị tốt a! Sao anh ấy lại gọi tới đây! Phản ứng đầu tiên là giấu di động vào trong chăn, nhưng tiếng chuông vẫn tiếp tục reo không ngừng! Tránh không khỏi nha! Em trai hít sâu một hơi, cả gan cầm lấy điện thoại, dùng giọng nói cực kì ngượng ngùng và thanh tân nói, “Chào, bác sĩ Lục.”

Sau đó điện thoại vẫn còn đổ chuông, vì vừa nãy quá khẩn trương, quên ấn nghe!

Đệt! Em trai thầm khinh bỉ mình, nhận nghe điện thoại!

“Xin chào, tiên sinh mất ngủ.” Lục Triển Phong cười trong điện thoại, đặc biệt có từ tính! Ánh mắt em trai hận không thể toát ra những vì sao, hưng phấn không biết làm sao, cuối cùng như thằng ngốc quỳ trên giường không ngừng cọ!

“Gần đây thường xuyên mất ngủ sao?” Lục Triển Phong cười, nhẹ giọng hỏi cậu.

Đậu má nửa đêm động tình, đừng cho ông nghe âm thanh hấp dẫn như thế a! Ức chế không nổi nội tâm đang bùng nổ của mình, em trai đành phải gắng hết sức khiến cho âm thanh của mình nghe qua không hèn mọn bỉ ổi, “Vâng, ngủ không ngon.”

“Có tâm sự?” Lục Triển Phong tiếp tục hỏi.

Tâm sự lớn nhất, chính là anh rồi a. Em trai ghé vào trong chăn, rầu rĩ cười.

“Mai có rảnh không?” Lục Triển Phong nghe được tiếng cười của cậu, cảm thấy có chút buồn cười, “Tôi tới thăm cậu.”

“Đương nhiên là có!” Em trai ngạc nhiên vui vẻ, “Anh muốn đến nhà em?”

“Ngày mai tôi được nghỉ, nếu cậu không ngại ——”

“Em đương nhiên hoan nghênh anh!” Em trai vội vàng ngắt lời anh!

“Được rồi, sáng mai tôi lại gọi cho cậu.” Lục Triển Phong rất dịu dàng, “Ngủ đi, đừng ngắm sao nữa.”

“Vâng, anh cũng ngủ sớm một chút.” Em trai xấu hổ cúp điện thoại, vui vẻ lăn lộn trên giường!

Sau đó ngoài cửa sổ lướt qua một tia chớp, rất nhanh sau đó là một tràng tiếng sấm!

Đệt…

Em trai Sparta ngồi dậy, quên luôn cả sợ.

WTF sao lại là đêm mưa a a a a, còn ngắm sao nữa a a a a, ngắm em gái mày a a a a!

Đậu má giả vờ u buồn thế này thật quá xấu hổ muốn chết rồi biết không! Có! Biết! Không!

Nước mắt rơi như mưa!

Tổng tài – Chương 36