Tổng tài – Chương 34

Chương 34 Đoạn đường tình này thật nhấp nhô

“Cố tổng đâu?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

Em trai vốn muốn nói anh mình đang khóc hưng hức ở trên lầu, sau đó lại cảm thấy thế thật quá thốn, nên sửa lời, “Anh em đang ở trên lầu ngắm trời sao, lúc tâm trạng ảnh không tốt thích ngắm trời sao!” Đậu má nghe vừa u sầu vừa khí chất, cứ y như vương tử!

“Ảnh giận thật sao?” Lưu Tiểu Niên chột dạ.

“Để làm đùi gà cho anh, anh em đội mưa đến trước nhà hàng khổ sở đợi ba tiếng, cầu đầu bếp nhận ảnh làm đồ đệ a!” Em trai bất giác thay bằng một cảnh phim truyền hình, cảm thấy vô cùng cảm động.

“… Nhưng hôm nay trời không mưa.” Lưu Tiểu Niên囧.

“Đừng có chuyển trọng điểm!” Em trai nghiêm mặt, “Trọng điểm là giờ anh trai đang rất mất mác!”

Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười, “Anh đi lên tìm anh ấy.”

“Chẳng lẽ anh không muốn nghe từ đầu đến cuối chuyện anh em bái sư học nghệ làm đùi gà sao?” Em trai bất mãn, mình đã nghĩ rất kĩ a, nhất định có thể khiến anh dâu cảm động đến sung sướng trong lòng!

“Không cần.” Lưu Tiểu Niên quả quyết từ chối, tư duy của nghệ thuật gia gì đấy, mình thật sự hiểu không nổi!

Em trai đành phải thất vọng vạn phần nhìn anh dâu lên lầu, sao có thể như vậy chớ, chẳng phối hợp chút nào cả!

Cửa thư phòng mở rộng, Cố tổng không đang xem trời sao, hắn vẫn đang xem tài liệu.

“Có thể vào không?” Lưu Tiểu Niên đứng ở cửa ra vào hỏi.

Cố Khải hiển nhiên hơi sửng sốt, về rồi sao? Nếu đổi lại bình thường, hắn nhất định sẽ lòng đầy vui vẻ để cho vợ bước vào, tiện thể còn có thể YY một chút em ấy sẽ bỏ cái ghế, ngồi thẳng lên đùi mình! Nhưng hôm nay lại không giống, bởi vì hôm nay Cố tổng rốt cuộc tức giận! Cho nên hắn đạm mạc nói, “Tôi đang bận.”

“… Tôi đi nấu chè cho anh uống.” Chân Lưu Tiểu Niên bước vào gian phòng lại thu về.

Dùng một bát chè muốn xin lỗi sao? Nằm mơ! Phải tăng thêm thân thể nhỏ bé đáng yêu của em nữa! Cố tổng vừa bềnh tễnh bổ não, vừa lạnh lùng “Ừm” một tiếng.

“Nửa giờ nữa bưng lên.” Lưu Tiểu Niên xoay người đi xuống dưới, đúng lúc đi ngang qua người Cố Hi.

Ồ? Em trai cảm thấy hơi khó hiểu, cho dù không ôm hôn xóa bỏ hiểu lầm lúc trước với nhau, không có người nào rơi lệ tỏ tình, tốt xấu gì cũng phải nghiên cứu thảo luận chuyện đùi gà linh tinh chứ, sao lại cứ thế xuống lầu nha, cái này không hợp với phát triển kịch bản, không khoa học a!

Vì vậy em trai tiến vào thư phòng, vô cùng buồn bực hỏi, “Sao anh lại để cho anh ấy đi nha?”

“Đi nấu chè rồi.” Anh trai có chút cmn kiêu ngạo, “Tại muốn xin lỗi anh.”

“Xin lỗi?” Em trai mở to hai mắt, “Anh giận thật sao?”

“Đương nhiên là không!” Anh trai nghiêm túc, sao lại giận vợ nghe lời như vậy đây! Đau lòng còn không kịp!

“Vậy anh giả vờ cái gì!” Em trai nhịn không được thấp giọng gào thét, “Người còn chưa theo đuổi được, anh lạnh lùng cái rắm á, tức giận bỏ đi thì làm sao đây!”

Anh trai bị những lời này làm sững sờ! Đậu má sẽ không thảm như vậy chứ!

Sau đó hai anh em chỉ nghe thấy tiếng cửa phòng khách mở ra!

“Anh!” Em trai lập tức khẩn trương, cmn anh dâu bỏ nhà trốn đi gì đấy, anh trai sẽ điên mất a!

May mắn Cố tổng phản ứng rất nhanh, mang dép lê đuổi theo!

May mắn Lưu Tiểu Niên không vừa khóc vừa chạy đi như điên, tốc độ chạy cũng không tính nhanh, Cố Khải rất nhanh đã đuổi kịp cậu.

“Sao thế?” Bên ngoài trời tối Lưu Tiểu Niên lại đeo tai nghe, cho lên lúc bị giữ lại lập tức bị dọa hết hồn.

“Em đừng đi.” Cố Khải kéo tay cậu, đáy mắt có chút lo lắng.

“Vì sao?” Lưu Tiểu Niên chả hiểu gì cả.

“Anh tha thứ cho anh em a.” Em trai cũng đuổi theo năn nỉ, cực kì ra vẻ anh em đồng lòng!

“Tại sao muốn tôi… tha thứ anh?” Lưu Tiểu Niên囧囧nhìn Cố Khải, mình căn bản không có giận a!

Nhưng những lời này rơi vào tai hai anh em hiển nhiên là có ý khác, càng giống là “Anh đã đối xử với tôi như vậy, thế mà còn dám muốn tôi tha thứ cho anh?” cái hàm nghĩa ngạo kiều này.

Vì vậy anh trai càng nóng ruột, hắn rất ngu ngốc ôm lấy cổ vợ, kiên định nói, “Em không được đi!”

Em trai thầm vỗ tay khen anh mình, làm tốt lắm!

“Nhưng mà không đi thì sao tôi đi cửa hàng tiện lợi mua đường được?” Mặt Lưu Tiểu Niên bị ép vào ngực hắn, nói chuyện cực kì khó khăn.

Anh trai còn đang đắm chìm trong cảm giác lãng mạn ôm chặt lấy nhau, nên không nghe rõ những lời này, nhưng mà em trai lại nghe rõ rồi! Vì vậy em trai Sparta luôn, đậu má một đời người, có cần lắm Ô long như vậy không a!

“Ai nha”! Lưu Tiểu Niên dùng sức đẩy Cố Khải ra, dở khóc dở cười nhìn hắn, “Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

“Tại gần đây nơi này có một tên biến thái cuồng giết người!” Ngay trước khi anh trai mở miệng, em trai chém đinh chặt sắt giải thích, hơn nữa còn lén lút nhéo anh mình một cái.

Anh em đồng lòng, tuy anh trai vạn phần khó hiểu cái chuyện tên cuồng giết người dùng làm cái mọe gì, nhưng vẫn không nhiều lời.

“Cuồng giết người?” Lưu Tiểu Niên giật mình, “Sao anh không nghe nói?”

“Mấy chuyện nghe đồn này, không thể tin cũng không thể không tin.” Em trai cực kì nghiêm túc, “Anh em cũng vừa mới nghe, cho nên ảnh mới đuổi theo anh, anh phải tha thứ cho ảnh không kịp nói cho anh biết a!”

“Thì ra là vậy à.” Lưu Tiểu Niên rất cảm kích, “Cám ơn.”

“Cùng nhau về nhà.” Em trai tay trái kéo anh mình, tay phải kéo anh dâu đi về phía nhà, nhìn qua vô cùng hài hòa.

Bởi vì không mua đường, Lưu Tiểu Niên đành thay bằng nhiều nhãn và táo đỏ hơn, tranh thủ lúc này, anh trai trong thư phòng nghiêm túc hỏi em trai, “Cuồng giết người là có ý gì? Nói điểm chính!”

“Vì đường.” Em trai quả nhiên nói điểm rất chính.

Anh trai hung hăng gõ xuống đầu em mình, “Nghiêm túc chút!”

Em trai đành phải kể lại cho anh trai, lúc nãy khi hắn đang vạn phần say mê, anh dâu đã nói rằng anh ấy ra ngoài vì muốn mua đường!

Cho nên không phải muốn bỏ nhà ra đi? Anh trai thở phào, ngẫm lại lại rất bất mãn trách cứ em trai, “Vậy mà mày nói bỏ nhà ra đi!”

Em trai vạn phần ấm ức, em chỉ cung cấp một khả năng mà thôi a! Ai ngờ trùng hợp ảnh lại ra ngoài luôn, ai ngờ hai người liền đuổi theo!

Để không quấy rầy không gian hai người của anh trai và anh dâu, em trai nhịn đau từ bỏ bữa khuya của anh dâu, sớm trốn về phòng ngủ! Để lại mình anh trai nghênh đón ba bát chè!

“Tiểu Hi đâu?” Lưu Tiểu Niên đặt khay lên bàn sách.

“Đi ngủ rồi.” Cố Khải cất tài liệu đi.

“Tôi cứ nghĩ cậu ấy muốn ăn khuya.” Lưu Tiểu Niên bưng cho Cố Khải một bát chè, “Nếm thử xem.”

Bát chè nóng hôi hổi dưới ánh đèn toát ra một làn khói trắng mờ ảo, Cố tổng lập tức cảm thấy đặc biệt hạnh phúc!

“Đúng rồi.” Uống xong vài ngụm chè, Lưu Tiểu Niên lại do dự mở miệng, “Tiểu Hi nói, ừm, tối nay anh làm đùi gà cho tôi?”

“…” Cố Khải dùng sự trầm mặc thay thế câu trả lời, trong lòng một ngàn con thảo nê mã chạy ầm ầm như điên, thằng em khốn nạn sao lại lắm mồm như vậy!

Lưu Tiểu Niên cảm thấy hơi khẩn trương, nên nói rất chậm, “Mới nãy lúc nấu chè tôi ăn một miếng, ngon lắm.”

Nghe câu nói mềm mại của cậu, Cố tổng lập tức cảm thấy tim hụt một nhịp, đậu má cái cảm giác mềm mại kì dị này là muốn nháo loại nào!

“Cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên lấy hết dũng khí nhìn hắn.

Khoảng cách hai người rất gần, lại bị vợ dùng ánh mắt chân thành như vậy nhìn chăm chú, Cố tổng lập tức cảm thấy khẩn trương xấu hổ! Cố tổng cảm thấy mình với tư cách là một công, thật sự không thể không có cấp bậc không có nội hàm như vậy! Thế nên hắn liều mạng kiềm chế tâm trạng hưng phấn thấp thỏm của mình, duy trì hình tượng tổng giám đốc đẹp trai cool ngầu bá đạo của mình!

“Không thì sáng mai tôi nấu hai phần, giữa trưa cùng ăn ở công ty nhé?” Tai Lưu Tiểu Niên hơi nóng, “Ừm, tôi ăn đùi gà, làm thêm một phần sườn xào chua ngọt cho anh.”

“Được.” Cố tổng gần như muốn khóc ròng, vợ sao lại cứ khiến người ta thương yêu thế này!

Màn hình máy tính “tinh” một tiếng gửi đến một mail, Cố Khải ngậm thìa ấn mở, Lưu Tiểu Niên thuận tiện liếc một cái, phát hiện toàn là tiếng Anh xem hoàn toàn không hiểu, vì vậy rất bị đả kích tiếp tục ăn chè.

“Tháng sau ở Italy có một diễn đàn.” Cố Khải nhìn Lưu Tiểu Niên, “Em đi cùng tôi chứ?”

“Tôi?!” Lưu Tiểu Niên bị dọa hết hồn, “Tôi đi làm gì?”

Bồi dưỡng tình cảm! Du lịch tình nhân! Hưởng tuần trăng mật! Cố Khải trả lời trong lòng, sau đó thờ ơ nói, “Dẫn em đi trải nghiệm.”

“Này!” Lưu Tiểu Niên rất thất bại, nói hay lắm cứ như mình quê lắm… Kì thật cũng rất là quê đấy, nhưng không cần phải nói trắng ra như vậy chứ!

Nếu như muốn bịa lí do, Cố Khải có thể bịa ra một đoạn dài, như là “Em là tác giả trọng điểm công ty bồi dưỡng, cho nên phải ra thế giới bên ngoài tích cóp từng chút kinh nghiệm” hoặc “Cùng tổng giám đốc đi ra nước ngoài họp có thể giúp em rất nhiều trong việc hiểu rõ vòng luẩn quẩn này” linh tinh, nhưng lần này hắn chẳng muốn bịa nữa, chỉ nghiêm túc nhìn cậu, “Được không?”

Lưu Tiểu Niên thoáng do dự, rồi vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Dù biết rõ mình không có tư cách gì, cũng không có lý do gì, nhưng có chút không muốn từ chối.

Ban đầu còn tự an ủi, có lẽ nguyên nhân là có thể đi Italy! Nhưng thử ngẫm lại, nếu như anh ấy đi họp ở thành phố bên cạnh, mình có lẽ cũng sẽ muốn cùng nhau a? Sau khi ý thức được điều này, tai Lưu Tiểu Niên càng nóng, căn bản là không nên nấu canh táo đỏ ngân nhĩ nóng a! Canh dưa Trấn Nam đậu xanh lạnh mới là vương đạo!

“Đang nghĩ gì thế?” Thấy cậu ngẩn người, Cố Khải hiếu kì hỏi.

“Không có gì.” Lưu Tiểu Niên hoàn hồn, lắp bắp qua loa, “Tôi đang nghĩ tình tiết.”

“Cố gắng vậy sao?” Cố Khải bật cười.

“Không còn cách nào, luôn phải kiếm tiền mà.” Lưu Tiểu Niên cúi đầu ăn chè, “Tiền tôi mua phòng đều là mượn của bạn đấy, còn có cho vay, không cố gắng thì phải ăn không khí rồi.”

Cố Khải nghe vậy hơi do dự, muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống, chỉ vươn tay xoa xoa đầu cậu. Có lẽ giống như bây giờ cái gì cũng nghĩ không ra, mới là món quà Thượng đế cho em ấy a!

Sau khi ăn khuya xong, Lưu Tiểu Niên vốn muốn đi rửa bát, lại bị Cố Khải ngăn lại, “Để cho tiểu Hi!”

Lưu Tiểu Niên hơi sững sờ, mới nhớ đến Cố Hi cực kì yêu rửa bát, vì vậy rất nghe lời gật đầu, “Vâng, tôi không rửa!”

“Đi rửa mặt a!” Cố Khải rất hài lòng, vợ thật nghe lời!

“Ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên chào tạm biệt hắn.

Sao lại ngủ ngon nha! Cố Khải bất mãn, “Rửa mặt xong quay lại đây!”

“Làm gì?” Lưu Tiểu Niên tò mò.

Còn có thể làm gì! Đương nhiên là thị tẩm a! Cố tổng hào khí vạn trượng bổ não một phen, sau đó nghiêm túc nói, “Gần đây lượng đặt mua tiểu thuyết giảm thấp đến lợi hại, tới đây chúng ta nghiên cứu xem đến cùng là nguyên nhân gì!”

Tổng tài – Chương 35

Hoàn khố tử – Chương 9

Chương 9. Nhạc Nhã trưởng thành sử (6)

Lúc Chu Nhạc Nhã biết Chu Bác Nhã cùng sư phụ y đi xa nhà, phản ứng đầu tiên chính là —— phiền toái!

Hắn nhìn chằm chằm sát khí ngày càng rõ giữa mi gian Chu Bác Nhã mà buồn phiền trong lòng, làm sao bây giờ? Chỉ sợ lần này ca ca đi xa nhà chính là muốn ứng sát! Kiếp số trong vận mệnh khẳng định là lần xa nhà này!

Nhưng mà hắn không thể ngăn cản, ngăn cản không nổi! Mà nếu như tùy tiện ngăn cản, chỉ e kiếp số tiếp theo sẽ càng thêm phiền toái.

Sư phụ đã từng nói, đối với kiếp nạn, chỉ có thể đối mặt, không thể trốn tránh. Nếu đối mặt… Nên làm thế nào đây?

Chu Nhạc Nhã bắt đầu sầu mi khổ kiểm.

(*) sầu mi khổ kiểm: nhăn mặt nhíu mày vẻ buồn khổ

Chu Nhạc Nhã sầu mi khổ kiểm ở trong mắt Chu Bác Nhã, liền tưởng là luyến tiếc mình, vội vàng ôm lấy, dỗ dành, “Nhạc nhi, chờ ca ca trở về, ca ca liền dẫn ngươi đi chơi vui ăn ngon. Ngươi ngoan nhé.”

Chu Nhạc Nhã nhìn Chu Bác Nhã, hắn không muốn chơi vui ăn ngon, thì ca ca đừng đi xa nhà nhé?

Nhưng Chu Nhạc Nhã biết, dù cho mình không bị mất đi ngôn ngữ, hắn một đứa bé mới năm tuổi người nhỏ lời nhẹ, có thể nói tác động đến cha và ca ca mới là lạ.

Ôm cổ Chu Bác Nhã, nghe âm thanh trong trẻo dễ nghe ôn nhu của Chu Bác Nhã dỗ dành bên tai, Chu Nhạc Nhã nghĩ, bất luận thế nào, hắn đều phải làm cho ca ca bình yên vượt qua kiếp nạn này!

Ngày hôm sau, khi Chu Bác Nhã đi tiền viện cùng lão sư Phương Nguyên Tĩnh thương lượng chuyện xuất hành, Chu Nhạc Nhã liền di chuyển chân ngắn, đến phòng để tạp vật ở viện bên cạnh. Hắn nhớ rõ, con búp bê mấy ngày trước nương thân làm cho hắn đặt ở trong phòng nhỏ.

Tần ma ma thấy Chu Nhạc Nhã tiến vào trong phòng nhỏ, liền vội vàng theo sau, vừa nhanh chóng nói, “Nhị thiếu gia, ngài muốn tìm cái gì vậy? Ma ma giúp ngài tìm nhé.”

Chu Nhạc Nhã không để ý đến Tần ma ma, chui đầu vào trong phòng nhỏ tìm kiếm một trận!

Tần ma ma thấy trong phòng bị Chu Nhạc Nhã bới tung hết lên, kinh hãi run sợ, bà không sợ gì khác, chỉ sợ tiểu tổ tông không lưu ý một cái tự làm mình bị thương!

Tần ma ma đang muốn tiến lên bất chấp lễ nghi ôm lấy Chu Nhạc Nhã, Chu Nhạc Nhã đã tìm được búp bê tự tay nương thân làm cho hắn! Chu Nhạc Nhã ôm búp bê nhỏ nở nụ cười, Tần ma ma thấy, cũng không khỏi cười một tiếng, thì ra nhị thiếu gia muốn tìm vật này a.

“Nhị thiếu gia, ngài muốn tìm vật gì thì nói với nô tỳ một tiếng, nô tỳ tìm cho ngài, sau này ngài đừng chạy loạn như vậy, nếu ngài bị thương thì làm sao bây giờ?” Tần ma ma tiến lên cười nói, ngồi xuống, “Nhị thiếu gia, nô tỳ ôm ngài trở về?”

Chu Nhạc Nhã lắc đầu, cho ca ca và cha mẹ ôm thì thôi không tính, hắn không quen cũng không thích có người tới gần hắn, đụng vào hắn.

Tần ma ma bất đắc dĩ, “Vậy, nhị thiếu gia, chúng ta trở về?”

Chu Nhạc Nhã nhìn gian phòng nhỏ, căn phòng này là ca ca cố ý dặn dò cho hắn để đồ chơi, bình thường hạ nhân sửa sang rất gọn gàng ngăn nắp, hôm nay bị hắn làm rối tung hết cả lên.

Chu Nhạc Nhã có chút áy náy nhìn Tần ma ma, chỉ là hắn nóng vội tìm con búp bê này thôi.

Tần ma ma nhìn ra áy náy trong mắt Chu Nhạc Nhã, trong lòng ấm áp, cười nói, “Nhị thiếu gia, chúng ta trở về đi, đợi đại thiếu gia trở về không tìm thấy ngài lại lo lắng.”

Ồ, đúng rồi, phải giải quyết trước khi đại ca xuất môn!

Vì thế Chu Nhạc Nhã lại khua chân ngắn hướng ra phía ngoài chạy đi. Tần ma ma sửng sốt, lập tức vội vàng đuổi theo, vừa đuổi vừa khẩn trương hô, “Nhị thiếu gia, nhị thiếu gia, ngài chậm một chút! Coi chừng ngã!”

Chu Nhạc Nhã mang theo búp bê, chạy vào sương phòng trong nơi ở của hắn và Chu Bác Nhã, sau đó liền cố sức đóng cửa lại, Tần ma ma im lặng nhìn cánh cửa bị đóng kín trước mặt, tuy rằng bà đẩy cửa ra rất dễ dàng, nhưng mà, nhị thiếu gia đóng cửa lại chính là không cho bà đi theo, hơn nữa đại thiếu gia đã từng nói, sương phòng trong nơi ở của y và nhị thiếu gia, không có lệnh, không được tùy ý ra vào.

Tần ma ma cẩn thận suy nghĩ một lượt xem trong sương phòng chỗ đại thiếu gia và nhị thiếu gia ở có thứ gì nguy hiểm không, tỉ mỉ suy nghĩ, thật đúng là không có. Đại thiếu gia còn coi trọng vấn đề ở phương diện này hơn bất kì ai.

Vì thế, Tần ma ma xoay người, nghĩ đi phòng bếp nhỏ xem canh đã hầm xong chưa, kể từ sau khi xảy ra chuyện cái trống bỏi, người ở trong ngoài Thanh Lan uyển này đều hoàn toàn thay đổi, ngoại trừ cận hầu bên người đại thiếu gia —— Hồng Thạch, Kiếm Thạch. Bà được phu nhân phái tới Thanh Lan uyển chủ trì chuyện nội vụ trong Thanh Lan uyển, phụ trách bữa ăn và y phục cho hai vị thiếu gia. Vốn là rất nhanh sẽ có người đến Thanh Lan uyển, nhưng phu nhân và lão gia thà thiếu chứ không ẩu, trước khi chọn được phó nhân thị tỳ hợp ý, sạch sẽ trong sạch, bà vẫn phải ở lại Thanh Lan uyển.

Ở lại Thanh Lan uyển, Tần ma ma cũng rất thích, đại thiếu gia ổn trọng, đối với lão nhân của Chu phủ như bà rất coi trọng, nhị thiếu gia nhu thuận hiểu chuyện, chưa bao giờ nổi giận, dáng vẻ nhỏ nhắn làm cho người ta yêu thích, khiến cho bà vừa thích, vừa thương tiếc vô cùng.

Nhưng, trước mắt Thanh Lan uyển thiếu người làm nghiêm trọng, như lúc này, bà phải đến phòng bếp trông nồi canh, thì không còn ai hầu hạ bên cạnh nhị thiếu gia.

Ai, nghe nói lão gia phái người đi biên tái, nơi đó có nhà mẹ của nương thân của lão gia ——Ngọc di nương, lão gia tính tìm vài phó nhân người hầu từ đó sao?

Tần ma ma vừa nghĩ vừa hướng đến phòng bếp.

Mà trong sương phòng, Chu Nhạc Nhã ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt rất nghiêm túc nhìn chằm chằm búp bê trên giường.

Trong “Thiên nhất tâm thuật” đề cập đến ba phương pháp đối mặt với số kiếp, phương pháp thứ nhất là hành thiện tích đức, thay đổi mệnh số, hóa giải kiếp số; phương pháp thứ hai là thản nhiên ứng đối, nên làm thế nào thì làm thế ấy, thiên đạo vận hành luôn lưu lại một đường sống, nắm được đường sống kia, là có thể biến nguy thành an; phương pháp thứ ba là thay thế cộng thừa, chia kiếp số ra làm đôi, dùng công đức của bản thân người cộng thừa để hóa giải một nửa kiếp số. (cộng là như nhau, tương đồng; thừa là thừa nhận, hứng lấy)

Hiện tại, Chu Nhạc Nhã chính là muốn dùng phương pháp thứ ba, phương pháp thứ nhất đã không còn kịp rồi, phương pháp thứ hai kia đường sống quá mức xa vời, hơn nữa trước mắt xem ra căn bản không biết ở nơi nào.

Chỉ có phương pháp thứ ba có thể dùng.

Đầu tiên phải có một người cam tâm tình nguyện thay thế cộng thừa kiếp số —— Ví dụ như hắn Chu Nhạc Nhã.

Tiếp theo, phải có một món đồ nhỏ thay thế liên tiếp hai người —— Con búp bê đặt trước mặt Chu Nhạc Nhã, búp bê này nhất định phải sáu bảy phần tương tự với người cộng thừa kiếp số, vừa vặn, búp bê này là do Lý Tú Nương tự tay làm để dỗ cho đứa con thứ hai của mình vui vẻ, khuôn mặt đương nhiên là sáu bảy phần tương tự với Chu Nhạc Nhã.

Cuối cùng, phải có một giọt máu, một sợi tóc của người cộng thừa, sau đó là pháp quyết của “Thiên Nhất Tâm Thuật”, ở trong lòng thầm đọc pháp quyết, dùng máu của mình viết ngày sinh tháng đẻ của mình ở phía sau búp bê, ở trên mặt búp bê, viết lên ngày sinh tháng đẻ của ca ca Chu Bác Nhã, nhìn giọt máu thấm vào búp bê chậm rãi biến mất, Chu Nhạc Nhã thở một hơi nhẹ nhõm, sau đó cầm bùa bình an trên cổ mình, mở ra, chậm rãi gấp lại thành phù văn cầu phúc và phù hộ hình lăng trong “Thiên Nhất Tâm Thuật”.

—— Đừng nhìn nó đơn giản, một trăm người gấp cũng không nhất định có thể gấp ra phù văn cầu phúc chân chính có hiệu quả. Chuyện này cần phải thành kính với cả trái tim, lúc gấp không thể nói chuyện, động tác không thể bị gián đoạn, nhất định phải làm liền một mạch.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Chu Nhạc Nhã vừa mới gấp xong, vì thế vội vàng cầm con búp bê bò xuống giường, liền nghe được giọng của Chu Bác Nhã ở bên ngoài, “Nhạc nhi! Nhạc nhi!”

Chu Nhạc Nhã vội vàng đi tới cửa, vừa định mở cửa ra, cửa đã bị mở rồi.

Chu Bác Nhã mỉm cười đứng ở cửa, khom lưng ôm lấy Chu Nhạc Nhã, “Nhạc nhi, ngươi đang làm gì thế?”

Chu Nhạc Nhã quơ quơ bùa bình an hình lăng trong tay, cười cong tít cả mắt.

Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã ngồi lại trên giường, nhận lấy bùa bình an, nhìn một chút, không khỏi cười nói, “Nhạc nhi muốn cho ca ca cái này sao?”

Chu Nhạc Nhã gật đầu, lại đem búp bê ôm trong ngực nhét vào lòng Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã thoáng sửng sốt, búp bê này là nương thân làm cho Nhạc Nhã, Nhạc Nhã tuy rằng không thích chơi, nhưng Nhạc Nhã rất trân trọng nó, hiện tại… Nhạc Nhã muốn cho mình sao?

Chu Bác Nhã ngẩng đầu nhìn Chu Nhạc Nhã, chần chờ hỏi, “Nhạc nhi, ngươi muốn đem nó cho ta sao?”

Chu Nhạc Nhã cười híp mắt gật đầu.

Chu Bác Nhã nhìn Chu Nhạc Nhã cười híp mắt, nhịn không được ôm chặt Chu Nhạc Nhã, trán tựa lên trán Chu Nhạc Nhã, thấp giọng nói, “Cám ơn Nhạc nhi.” Búp bê và cả bùa bình an này, y sẽ vô cùng trân trọng.

Chu Nhạc Nhã nghe, toét miệng cười.

Chỉ cần ca ca mang theo búp bê bên người, ca ca nhất định có thể bình an trở về.

****

Ngày hôm đó, Chu Nhạc Nhã được Lý Tú Nương ôm, đứng ở cửa hông Chu phủ, nhìn Phương Nguyên Tĩnh và ca ca Chu Bác Nhã cưỡi ngựa mà đi, trong lòng yên lặng nghĩ: hết thảy bình an.

Chu Bác Nhã xuất môn, Chu Nhạc Nhã cũng liền kết thúc chuỗi ngày theo ca ca đến tiền đường luyện chữ đọc sách, Lý Tú Nương lo lắng hắn một mình ở lại Thanh Lan uyển, mà Thanh Lan uyển đang tu chỉnh lần nữa, cũng không thích hợp cho hắn ở một mình, nên để cho Chu Nhạc Nhã chuyển đến Tùng Trúc viện.

Vì thế, Chu Nhạc Nhã mỗi ngày đều cùng hai đứa bé chơi, vừa viết viết vẽ vẽ.

Chu Văn Đức thấy Chu Nhạc Nhã viết viết vẽ vẽ nghiêm túc như vậy, bèn đem một gian thư phòng khác trong Tùng Trúc viện cho hắn, mỗi ngày đều giao bài, viết không tốt còn bị phạt.

Lý Tú Nương thấy Chu Nhạc Nhã mỗi ngày đều ngồi sau bàn học thật to, cố gắng viết chữ, đau lòng, liền muốn khuyên Chu Văn Đức không cần nghiêm khắc như vậy.

Lại không ngờ ——

“Nàng muốn cho nó làm phế nhân cả đời sao?”

“Nhưng mà, lão gia, thân thể Nhạc nhi vừa tốt lên, chờ Nhạc nhi lớn hơn một chút nữa…”

“Nhi tử của Chu Văn Đức ta, dù là mất tiếng phế tật, cũng là đường đường một đấng nam nhi. Tú nương, không lẽ nàng muốn cho nó sống dựa vào người khác cả đời?”

Lý Tú Nương nghe những lời này, thì không mở miệng nữa.

Nàng đương nhiên không muốn Nhạc nhi của nàng thành một phế vật, chỉ có thể đè nén nỗi đau trong lòng, mỗi ngày tự mình đốc thúc phòng bếp nhỏ nấu chút canh bổ.

Ngày hôm đó, Chu Bác Nhã đã rời đi mười ngày.

Chu Nhạc Nhã cầm bút lông trên tay, chậm rãi viết lên trang giấy Tuyên Thành “Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức” (*), Chu Văn Đức nhìn chữ Chu Nhạc Nhã viết xuống, thế bút không đủ mạnh, lại còn hơi run run, nhưng từng chữ từng nét đều mười phần tinh tế lưu loát. Chu Văn Đức âm thầm gật đầu hài lòng.

(*) “Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức”: đại ý là quân tử phải không ngừng khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn

“Ừm, không tệ, nhưng chữ ‘cường’ này còn phải uốn thêm chút nữa.” Chu Văn Đức chỉ điểm.

Chu Nhạc Nhã nghiêm túc nghe, sau đó lại tiếp tục luyện tập trên giấy.

Chu Văn Đức thấy Chu Nhạc Nhã hạ bút luyện hết sức chuyên chú, không khỏi âm thầm gật đầu, Nhạc nhi có quyết tâm này, trái lại khó mà có được, đang định chỉ điểm nhiều hơn một chút, thì thấy Chu Phúc đang lấp ló bên ngoài.

Chu Văn Đức nhíu mày, xoay người ra khỏi thư phòng.

“Chuyện gì?” Chu Văn Đức uy nghiêm hỏi.

“Lão gia, tiểu Lục theo Phương tiên sinh ra ngoài đã trở về.”

Chu Văn Đức vừa nghe, hơi híp mắt, tiểu Lục? Đó là một trong mấy hộ vệ ông sắp xếp bên người Phương tiên sinh và Bác nhi.

“Để hắn đến thư phòng đằng trước đợi ta.”

“Vâng.”

Chu Văn Đức nhìn Chu Nhạc Nhã đang cúi đầu viết chữ ở đằng sau, cẩn thận đóng cửa thư phòng lại, rồi xoay người rời đi.

Chu Văn Đức vừa đi khỏi, Chu Nhạc Nhã liền ngẩng đầu lên, vừa rồi là tin tức của ca ca sao? Chu Nhạc Nhã đã nhiều ngày nay tâm thần không yên, lúc này thấy cha lặng lẽ rời đi, trong lòng càng thêm phiền muộn.

Chu Nhạc Nhã hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, không cần nghĩ quá nhiều! Chu Nhạc Nhã tự nhủ, có cộng thừa, ca ca nhất định sẽ bình an trở về.

Lặp đi lặp lại với bản thân như vậy xong, Chu Nhạc Nhã cúi đầu, từ tốn viết chữ để bình ổn lại tâm tình đang xao động của mình.

Thư phòng ở đằng trước rất lớn, là thư phòng chuyên dụng của Chu Văn Đức, ngoại trừ Lý Tú Nương, bất kì ai cũng không được tùy tiện bước vào.

Chu Văn Đức vào thư phòng, nhìn tiểu Lục đang quỳ trên mặt đất quần áo rách nát, còn có vết máu loang lổ, trong lòng Chu Văn Đức khẽ thót, trong nháy mắt trầm xuống, chẳng lẽ… Bác nhi bên kia xảy ra đại sự gì rồi?!

“Phương tiên sinh và đại thiếu gia đâu?!” Chu Văn Đức nhịn không được lớn tiếng hỏi.

Tiểu Lục quỳ trên mặt đất là con của nô tài trong Chu phủ, từ nhỏ đã được Chu Văn Đức chọn vào đội hộ vệ của Chu phủ, Chu Văn Đức cực kì coi trọng đọi hộ vệ, sư phụ mời đến đều có năng lực, tiểu Lục chịu khổ, lại đối với Chu phủ trung thành và tận tâm, Chu Văn Đức cũng có chút thưởng thức hắn, cũng bởi vậy mà dùng tâm để bồi dưỡng hắn!

Lần này Phương tiên sinh và đại thiếu gia phụng mệnh đi Duyên Khê phủ trước, dẫn theo toàn người có năng lực trong đội hộ vệ của Chu phủ, mà Chu Lục hắn chính là đội trưởng!

—— Nhưng không ngờ, Diêm bang trong Duyên Khê phủ lại dám giam lỏng quan phủ Duyên Khê!

(*) Diêm bang盐帮 : hội những người tàng trữ muối để tư lợi =))

Phương tiên sinh từ chỗ của quan phủ Duyên Khê lấy được sổ sách mấy năm nay, thời điểm định rời đi, trong phủ nha của quan phủ Duyên Khê không biết ai đã để lộ tin tức, một đường đuổi giết! Phương tiên sinh phó thác toàn bộ sổ sách cho hắn, ra lệnh cho hắn nhất định phải trở về, hắn không còn cách nào khác đành một thân một mình chạy về Hoa Di châu!

Chu Văn Đức sắc mặt âm trầm nhận lấy bọc vải được tỉ mỉ bao bằng hai lớp vải bông và vải dầu, hít sâu một hơi, ông không lập tức mở ra, trái lại hạ giọng hỏi tiểu Lục đang quỳ cả hai đầu gối cúi thấp đầu, “Ngươi nói, lúc ngươi rời đi Phương tiên sinh và đại thiếu gia vẫn còn ổn sao?”

“Vâng!”

Sắc mặt Chu Văn Đức vẫn cứ tối tăm, ông trầm giọng nói, “Ngươi lập tức mang theo tiểu Bát tiểu Cửu, chạy trở về!”

“Tiểu nhân hiểu!” Tiểu Lục đáp một tiếng, rồi lập tức xoay người nhanh chóng rời đi.

Chu Văn Đức cất giọng hướng về phía ngoài hô, “Chu Phúc!”

“Tiểu nhân đây.”

“Cầm ngọc bội của ta đi tìm Lâm đại nhân, thỉnh hắn lập tức đến đây!”

“Vâng! Tiểu nhân đi ngay!”

Phân phó xong, Chu Văn Đức mới chậm rãi cầm lấy bọc vải trên tay, cẩn thận mở từng lớp từng lớp ra. Bên trong có một quyển sổ sách, còn có một phong thư.

Chờ đến khi Chu Văn Đức xem sổ sách và thư xong, sắc mặt Chu Văn Đức liền tối đến mức quả thực có thể nhỏ ra mực nước!

=====

(*) “Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức”, vế sau là “Địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tái hậu” (天行健,君子以自强不息, 势坤,君子以厚德载物). Vạn vật cho dù to lớn hùng vĩ đến mấy, rồi cũng sẽ có ngày suy đồi, duy chỉ có bầu trời liên tục vận động bù đắp lại những gì đã mất. “Thiên hành” chính là “thiên đạo”, “kiện” là cường tráng, vận động không ngừng; “thiên hành kiện” tức là thiên đạo ngày đêm vận hành, bốn mùa luân chuyển, sấm giật mây tan, mưa ẩm ngày nắng, vĩnh viễn không ngừng nghỉ. Quân tử xử sự, cũng phải tựa như bầu trời, vận động không ngừng, cho dù sống chật vật lưu lạc, cũng không gãy không cong, có ý chí tự cường, cả đời liên tục phấn đấu. (Baidu)

Hoàn khố tử – Chương 10