Tổng tài – Chương 33

Chương 33 Anh trai cảm thấy rất buồn phiền

Dù quá trình vô cùng thê thảm, nhưng Cố tổng cuối cùng vẫn thành công làm xong một đĩa đùi gà!

Cố Hi cũng vô cùng cao hứng, vì cậu cảm thấy không thể bỏ qua công lao của mình! Nhưng mà anh trai cho rằng đây hoàn toàn là sức mạnh của tình yêu, chẳng liên quan xu nào đến em trai cả!

Đệt! Em trai cực kì tức giận nhìn anh trai, qua cầu rút ván! Quá đểu!

“Em, đi tỉa cho anh bông hoa cà rốt.” Anh trai sai em trai.

Em trai phun máu, “Vì cái giề anh cảm thấy em nắm vững kĩ năng này?”

“Em không phải học nghệ thuật sao?” Anh trai vẻ mặt khó hiểu.

Nghệ thuật kiến trúc và tỉa hoa cà rốt có một xu quan hệ! Em trai thấy tức ngực, đậu má sao mình lại có ông anh cái dạng này chứ!

“Nhanh lên.” Cố Khải vẫn đang giục.

Em trai tức giận trả lời, “Em học nghệ thuật ở Paris, không phải học làm bếp ở New Oriental!”

Anh trai nghe vậy tiếc nuối, “Sớm biết thế đã cho em đi học làm bếp rồi.”

Em trai: …

Hoa cà rốt đã trở thành hi vọng xa vời, Cố tổng đành phải lấy lui làm tiến, bên cạnh đùi gà xếp một nắm rau thơm, còn cắt nửa quả cà chua nhỏ.

Cố Hi giật mình so sánh, biết anh mình bình thường ở ngoài đều ra vẻ đạo mạo, nhưng ở nhà cực kì vụng về! Thoáng cái trở nên khéo tay gì gì đấy thật khó có thể tiếp thu!

Đương nhiên bữa tối có một đĩa đùi gà là không đủ, nên anh trai lại ra lệnh cưỡng chế em trai đi làm thêm vài món ăn. Để không làm che đi hào quang của đùi gà, vài món ăn này theo thứ tự là súp lơ xào tỏi, rau muống xào, tôm hấp tương (*), mướp đắng xào và canh trứng xà lách, bày trên bàn cơm một mảng xanh mơn mởn, đặc biệt tràn ngập sức sống! Mà đĩa đùi gà đương nhiên là vạn phần bắt mắt, tựa như hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở chính giữa, muốn bỏ qua cũng khó!

(*) tôm hấp tương thật chất có tên mỹ miều là Hao du phượng vĩ (耗油凤尾) nhưng không biết dịch ra thế nào

3_131112105546_1

Sau đó hai anh em bắt đầu ngồi bên bàn cơm nhìn thời gian, mắt thấy còn khoảng năm phút nữa Lưu Tiểu Niên sẽ bước vào nhà, Cố Khải đột nhiên nhận được một tin nhắn —— Cố tổng Cố tổng, tôi đi chơi cùng người ở tổ game, hôm nay về muộn một chút, không cần chờ tôi ăn cơm! ↖(^ω^)↗!

Mẹ! Kiếp!

Cố Khải lập tức đung đưa trong gió, đậu má cái gì gọi là làm sao tính được ý trời!

“Sao vậy nha?” Em trai bị vẻ mặt của anh trai làm ngạc nhiên, cũng xúm lại nhìn, sau đó cực kì đồng tình nhìn anh mình, vận khí cũng kém quá đi!

Cố tổng cảm thấy mình có dấu hiệu sắp phun máu, thế mà lại không trở lại ăn cơm? Vậy mình bận rộn từ trưa rốt cuộc là gì điều gì! Dù trong tin nhắn em ấy dùng kí tự đáng yêu bán moe, cũng không thể tha thứ được!

“Có muốn em giúp anh gọi anh ấy về không?” Em trai có chút lo lắng cho anh mình, sợ hắn bị đả kích nặng nề!

“Không cần, để cho em ấy chơi vui vẻ a.” Cố Khải vô lực phất phất tay, “Ăn cơm.”

Nhìn anh trai yêu dấu tỏ vẻ lạc lõng, em trai cảm thấy trái tim chua xót, vì vậy len lén định gửi tin nhắn cho anh dâu.

“Đừng làm rộn.” Cố Khải tịch thu điện thoại của cậu, nhưng cũng không gào thét giống ngày xưa.

Em trai càng hoảng hốt! Bình thường lúc mình lén làm chuyện sau lưng anh, đều bị ảnh điên cuồng hành hạ, sao hôm nay lại bình tĩnh như thế! Chẳng lẽ là buồn đến thối lòng luôn rồi?!

“Anh!” Em trai kéo cái ghế, cực kì ngoan ngoãn ngồi bên người anh mình, “Anh còn có em nha.”

“Đậu má ông còn chưa thất tình đâu.” Cố tổng ăn thấy vô vị, chỉ là bị đả kích một chút thôi a…

Sau khi cơm nước xong, anh trai sớm trở về thư phòng xem tài liệu. Em trai rửa bát xong lại lén lút đứng ở cửa thư phòng nhìn mấy lần, thấy anh mình vẫn luôn duy trì một tư thế, không khỏi lo lắng hơn! Cuối cùng bứt rứt không nhịn nổi, vẫn nhắn tin cho anh dâu —— Bao giờ anh về thế?

Nhưng lúc này Lưu Tiểu Niên đang ở bờ sông ăn đồ nướng, nói chuyện ồn ào căn bản không rảnh xem điện thoại, ngay cả cuộc điện thoại sau đó của em trai cũng không nhận được!

“Bình Bình à, Hồ tổng thanh tra đối với cậu thật tốt.” Lạc Vi Nhã đột nhiên vô cùng cảm khái nói một câu.

Lâm Bình Bình uống nước suýt nữa phun ra, đang êm đẹp vì cái mề gì lại nhắc đến tên cặn bã kia a a a, thật đáng sợ!

“Các cậu ở cùng nhau bao lâu rồi?” Lạc Vi Nhã hưng phấn bừng bừng hỏi.

Những người khác trong tổ game cũng sung sướng vây quanh, cực kì cực kì tự giác! Đúng vậy đây chính là lực lượng bát quái!

“Đáng ghét, ai ở cùng với anh ta chứ!” Lâm Bình Bình thẹn quá hóa giận!

“Sao lại không thẳng thắn thành thật như vậy chớ!” Khương Đại Vệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ghét bỏ vỗ đầu của cậu.

“Tôi thật sự không có gì với anh ta!” Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, “Các người tin tôi đi!”

“Tin tưởng anh mới, mới, mới có quỷ!” Đào Nhạc Nhạc lắp bắp nói rất tốn sức.

“Phắc! Cậu vừa tới thì biết gì chứ!” Lâm Bình Bình tức giận mắng.

“Tất, tất cả mọi người nói nói cho em biết!” Đào Nhạc Nhạc vừa uống rượu vừa nói chuyện rất mất sức, nhưng vẫn rất tỉnh táo, “Họ nói Hồ, Hồ, Hồ ——”

“Hồ Vân Phi.” Tiểu Mã thật sự nhìn không nổi, chủ động nói nốt giúp cậu, “Hồ Vân Phi là bạn trai cậu.”

“Chuẩn đó!” Đào Nhạc Nhạc vội vàng gật đầu.

“Chuẩn cái đầu!” Lâm Bình Bình hung dữ, “Ai cũng không được nhắc đến anh ta trước mặt tôi!”

“A, ra là cãi nhau.” Lạc Vi Nhã giật mình, “Chẳng trách.”

“Chẳng trách cái gì?” Lâm Bình Bình hỏi.

“Anh ta vẫn luôn ở phía sau quán ăn gì đó, thỉnh thoảng còn nhìn cậu!” Lạc Vi Nhã nói lời giật gân.

“Cái gì?” Lâm Bình Bình lập tức tái mặt, soạt một cái nhìn qua chỗ khác!

Sau đó liền nhìn thẳng vào mắt Hồ Vân Phi cũng đang ở trong quán!

Vì vậy Lâm Bình Bình lập tức hóa đá mất rồi!

Hồ tổng thanh tra hiển nhiên cũng không ngờ cậu sẽ vội quay đầu như vậy, cho nên cũng thoáng sửng sốt, chờ đến khi hắn kịp phản ứng, Lâm Bình Bình đã liêu xiêu chạy đi!

Đám người tổ game Trái tim phấn hồng thủy tin moe đều cân nín, đậu má phản ứng này thật sự rất mất mặt công ty a có biết không! Hồ Vân Phi cũng hơi hơi tụt sức, dở khóc dở cười nhìn cái dáng chạy chân vòng kiềng của cậu ta!

“Mau đuổi theo a!” Tổ viên dưới sự dẫn dắt của tổ trưởng ồn ào, khiến cho đám người xung quanh nhao nhao nhìn qua!

“Ơ…” Hồ Vân Phi hơi bối rối, mau đuổi theo á?

“Nhanh, nhanh lên a!” Đào Nhạc Nhạc lắp bắp, không tự chủ được đứng dậy, vươn tay chỉ thẳng vào hắn, vẻ mặt vô cùng gấp gáp!

Hồ Vân Phi cực kì bất đắc dĩ, trời mới biết, hôm nay mình thật sự chỉ đi ăn bát mì mà thôi, sao lại gây ra thế trận lớn như vậy chứ? Nhưng mà thật sự chịu không được ánh mắt khiển trách của quần chúng, cuối cùng hắn trong tiếng vỗ tay của mọi người, mang áo khoác đuổi theo!

Lâm Bình Bình chưa bao giờ hận chân vòng kiềng mình như vậy, đậu má lúc bắt đầu chạy một chút tốc độ cũng không có, chưa đến hai cái rẽ đã bị người phía sau tóm lại.

“Em chạy cái gì chứ?” Hồ Vân Phi vừa tức vừa cười.

“Cứu mạng a!” Lâm Bình Bình hét toáng lên.

“Kêu gì! Ông đã bảo sẽ không chạm vào em nữa!” Hồ Vân Phi nghiến răng nghiến lợi, tên yêu nghiệt này rốt cuộc có nghe được lời của mình không!

“Vậy anh theo dõi tôi đi ăn!” Lâm Bình Bình cảnh giác nhìn hắn, “Biến thái!”

“Em suy nghĩ nhiều rồi.” Hồ Vân Phi bất đắc dĩ, “Anh từ nhỏ đã ăn mì ở đây, có vì em gì đâu.”

“Vậy anh không lo mà ăn mì đi, còn nhìn tôi làm gì?” Lâm Bình Bình không tin, rõ ràng là ý xấu không dứt!

“Em không nhìn anh chắc?” Hồ Vân Phi buông tay.

“…Hừ!” Lâm Bình Bình nghĩ không ra câu phản bác, đành phải dùng ánh mắt khinh bỉ hắn.

“Được rồi, trở về đi, đồng nghiệp của em vẫn đang chờ em.” Hồ Vân Phi chào tạm biệt cậu, “Anh cũng về nhà.”

Anh về nhà nói tôi làm gì! Lâm Bình Bình không để ý đến hắn, quay người rất có tư thế quay về! Áo sơmi bỏ vào trong quần jean, lộ ra eo mảnh chân thẳng, bờ mông cũng tương đối vểnh lên.

Hồ Vân Phi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cậu, cảm thấy có chút tiếc hận. Thật vất vả mới kiếm được một người làm mình hài lòng, lại là một hồi chuyện Ô long. Nhớ đến hôm đó vẻ mặt cậu khóc nói đêm đó là lần đầu tiên… Thật là vừa gợi đau lại vừa gợi đòn a!

“Sao cậu về rồi hả?” Khương Đại Vệ nhìn thấy Lâm Bình Bình xong, lắp bắp kinh hãi, “Chẳng lẽ vẫn chưa giảng hòa?”

“Cái này không khoa học!” Lạc Vi Nhã vỗ bàn!

“Cảnh cáo nghiêm trọng! Về sau không được ở trước mặt tôi nhắc đến anh ta!” Lâm Bình Bình hung hăng ngồi lại chỗ cũ, hung tợn gặm một miếng thịt xiên nhai nuốt, không thèm bận tâm chút nào đến que xiên bằng trúc đầy dầu mỡ đang cọ quai hàm!

Bình thường nếu như yêu nghiệt làm ra hành vi không ưu nhã này, vậy chứng tỏ tâm tình của cậu đích thật là nát bét rồi, cho nên mọi người thức thời im miệng, tiện thể thầm thở dài tình yêu gì đó đúng là tiểu yêu tinh nghịch ngợm a!!

Bởi vì ngày hôm sau không phải cuối tuần, nên bữa liên hoan này cũng không kéo dài lâu. Lúc Lưu Tiểu Niên về nhà vẫn chưa đến mười rưỡi, trong phòng khách đèn đóm sáng trưng, Cố Hi đang không yên lòng xem tivi.

“Anh đã về rồi!” Nhìn thấy anh dâu vào cửa, em trai rốt cuộc thở phào một hơi.

“Ừm, đi ra ngoài ồn quá không để ý điện thoại, đợi đến khi thấy tin nhắn của em đã sắp đến nhà rồi, nên không nhắn lại.” Lưu Tiểu Niên ngồi bên cạnh cậu, “Sao em còn chưa đi nghỉ hả?”

Bởi vì em đang đợi anh a! Em trai nghiêm túc nhìn anh dâu mình, “Tối nay sao anh có thể không về nhà ăn cơm chứ!”

“Bởi vì công ty liên hoan, hơn nữa anh đã gửi tin nhắn cho Cố tổng rồi.” Lưu Tiểu Niên giải thích.

Thế mà vẫn gọi là Cố tổng?! Em trai lập tức cảm thấy anh trai quá là đáng thương! Tiến độ này là không được nha! Đệt! Cho dù bị anh mắng cũng phải nói ra! Em trai thành khẩn nhìn anh dâu, “Thế nhưng mà anh trai cũng đã nấu cơm cho anh rồi!”

“Cố tổng nấu cơm cho anh?” Lưu Tiểu Niên bị dọa giật mình, “Em đùa hả!”

“Đương nhiên không phải!” Em trai đứng lên, “Em dẫn anh đi phòng bếp!”

Đĩa đùi gà kia vẫn nằm nguyên vẹn trong mâm, bởi vì tối nay Cố Khải một miếng cũng không ăn, nên Cố Hi cũng không dám ăn! Đĩa màu trắng đùi gà màu tương, còn có cả nhúm rau thơm và mẩu cà chua đáng yêu.

“Anh em nói anh thích ăn đùi gà, nên cố ý học đấy.” Em trai thấy không đáng thay cho anh mình, “Ai ngờ anh lại không về nhà!”

Lưu Tiểu Niên thấy hơi choáng váng, không tự chủ được nhớ lại tin nhắn hồi giữa trưa của Lý Hùng Mạnh —— Lãnh đạo của các cậu gần đây có phải đang giảm béo đến đói thảm rồi không a, hay là đầu anh ta phát sốt? Thế mà lại cướp đùi gà cậu ăn thừa trong tay tớ đi!

Cướp đùi gà gì đấy, mình còn tưởng là đùa thôi, hiện tại xem ra, anh ấy là vì học để làm cho mình?

Lưu Tiểu Niên xiết chặt điện thoại trong túi quần mình, cảm thấy hốc mắt nóng lên.

Em trai ở bên cạnh nhìn mà vô cùng khẩn trương, mọe nó mắt đỏ lên rồi! Chẳng lẽ anh trai yêu dấu của mình lần này có cơ hội rồi?

Đệt! Nếu đã tốt như vậy, thế thì lại bịa ra một chi tiết cảm động là được rồi!

Tổng tài – Chương 34

Tổng tài – Chương 32

Chương 32 Đùi gà đại biểu lòng anh

Sau khi đưa em trai về nhà, Cố tổng lái xe đến công ty, bởi vì hắn muốn cùng ăn trưa với vợ!

Nhưng không tính được ý trời, đi một đường không ngừng gặp đèn đỏ, đến công ty đã hơi muộn, đỗ xe trong ga ra ở tầng hầm xong, trùng hợp bắt gặp tổ game Trái tim thủy tinh phấn hồng moe cùng nhau sung sướng đi ăn về.

Cố tổng lập tức cảm thấy khó cmn chịu, theo thói quen tìm vợ ở trong, nhưng lại không tìm được!

“Tiểu Niên hôm nay không cùng bọn em ăn cơm.” Tổ trưởng Khương cực kì săn sóc chủ động báo cáo.

“Vậy sao?” Cố tổng hưng phấn, đậu má không lẽ đang chờ mình? Tâm linh tương thông gì gì đấy đừng có góp sức quá nha! Nói không chừng em ấy bây giờ đang ngồi xổm trong góc phòng, chu miệng nhỏ nước mắt ròng ròng chờ mình cho ăn…

Có cần phải tốt đẹp vậy không!

Mang theo cảm giác sung sướng nồng đậm, Cố tổng một đường đi thẳng lên lầu, lại ở bên ngoài nhà ăn bắt gặp Lưu Tiểu Niên đang ngồi bên trong, rất không có hình tượng gặm một cái đùi gà lớn, mà ở đối diện cậu, bất ngờ là Lý Hùng Mạnh lưng hùm vai gấu vẻ mặt cưng chiều!

Mẹ kiếp! Cố Khải cảm thấy cái này chính là sét đánh ngang tai, vợ ngoại tình nha!

“Sao cậu mang nhiều vậy a, ăn không hết.” Tay và miệng Lưu Tiểu Niên đều bóng nhẫy, “Còn lại cậu mang về đi, vứt thì phí.”

“Mẹ tớ mang từ quê ra con gà, cậu ăn nhiều chút cũng được!” Lý Hùng Mạnh cực kì chân thành, lại lấy từ trong túi ra một hộp trứng kho bằng nhựa trong suốt cỡ lớn, “Tự tớ ướp đấy, mang về ăn đi.”

“Oa, cám ơn.” Lưu Tiểu Niên vẫn luôn coi Lý Hùng Mạnh là anh ruột, cũng không cảm thấy có gì đáng ngại, cười vô cùng vô cùng vui vẻ!

Cố Khải đứng ở cửa ra vào trong lòng bắt đầu dâng lên bi thương, đậu má em muốn ăn trứng gà thì nói với anh a, anh mua cho em một xe tải về a, thậm chí trứng chim cút cũng được a! Sao lại nhận quà của một người đàn ông khác chứ! Quả thật chính là phản bội tình yêu!

“Vậy cậu đi làm đi a, tớ cũng về đi ngủ, vất vả lắm mới có một ngày nghỉ.” Lý Hùng Mạnh thu dọn hộp cơm xong chào tạm biệt cậu.

“Ừ, tớ ăn xong thì quay lại, hôm nào mời cậu ăn cơm!” Lưu Tiểu Niên vẫy vẫy tay chào anh ta, sau đó tiếp tục ra sức xé thịt gà.

Lý Hùng Mạnh nhìn mà buồn cười, từ hồi học đại học đã như vậy, ăn nhiều hơn bất cứ ai gầy hơn bất cứ ai, đoán chừng không ít cô gái đều hâm mộ. Vừa nghĩ vừa ra khỏi nhà ăn, ngẩng đầu lên lại thấy Cố Khải đang đứng đối diện mình.

“Chào lãnh đạo.” Lý Hùng Mạnh hoàn toàn không nhớ rõ hắn họ gì, nhưng lại không thể giả vờ không nhận ra, đành phải đặc biệt chân thành chào hỏi.

Mày mới là lãnh đạo cả nhà mày là lãnh đạo! Cố tổng nhanh chóng triệu hồi hình thức ông chồng ghen tuông, giọng điệu đã tinh anh còn lạnh lùng, “Cậu đến công ty của tôi làm gì?”

“Đưa cơm cho Tiểu Niên, cậu ấy gọi điện thoại nói muốn ăn chân gà tôi làm.” Lý Hùng Mạnh cười cười, “Lần sau tôi cũng mang cho ngài một ít nếm thử.”

Ai muốn ăn đùi gà của mày hả! Cố tổng gào thét trong lòng, sao đó cao quý mà hỏi, “Bây giờ có không?”

“A?” Lý Hùng Mạnh hơi 囧 , mình chỉ là khách sáo một chút thôi, vị lãnh đạo này đúng là không khách sáo! Anh mở hộp cơm ra nhìn nhìn, khó xử nói, “Còn một cái, nhưng là tiểu Niên ăn còn chừa lại, lại hơi nguội rồi, anh xem——”

“Cho tôi.” Cố Khải không kiên nhẫn ngắt lời anh.

“…” Lý Hùng Mạnh hơi hơi đung đưa, người này cũng không giống trên tivi lúc trước a! Tùy tiện ngăn một người đi đường muốn ăn đùi gà, thật là hành vi người bình thường có thể làm được ư, nghe qua thật não tàn a!

Thấy anh đứng tại chỗ bất động, Cố tổng dứt khoát tự cầm cơm hộp qua, sao đó kiêu căng như quốc vương tiến vào thang máy, để lại bóng lưng vạn phần bá đạo cho tình địch!

Lý Hùng Mạnh bị chấn kinh rồi, đậu má kẻ có tiền sao lại như vậy a, giữa ban ngày ban mặt đi đoạt đùi gà gì gì đấy… Nghe như khoa học viễn tưởng!

Trở lại văn phòng, Cố tổng giám đốc nhìn chằm chằm vào cái đùi gà kia hai phút, lại ngửi ngửi, sau đó nghiêm túc gọi điện thoại cho Hồ Vân Phi.

“Ông muốn đến nhà bếp của khách sạn trung tâm thương mại của bọn tôi?” Hồ Vân Phi nghe mà không hiểu, “Để làm gì?”

“Mượn đầu bếp cho tôi.” Giọng điệu của Cố Khải vô cùng oai nghiêm, “Ông đây muốn học nấu ăn!”

Hồ Vân Phi kinh ngạc vạn phần, “Tại sao ông phải học nấu cơm?”

“Quyết định vậy nha, một tiếng nữa tôi tới!” Cố Khải cúp điện thoại, chộp lấy cặp lồng đi ra ngoài!

Hồ Vân Phi nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng tút tút, cảm đấy đậu má đây là thằng nào a…

Một tiếng sau, Cố tổng quả nhiên mang theo một cái túi Armani xuất hiện trong văn phòng Hồ tổng thanh tra.

Thế mà còn chuẩn bị cả quà?! Hồ Vân Phi trong nháy mắt tự trách, vừa nãy thật sự không nên mắng hắn ngu ngốc a!

“Đầu bếp đâu?” Cố Khải đi thẳng vào vấn đề.

“Trong bếp chờ ông.” Hồ Vân Phi đứng dậy, nhiệt tình chuẩn bị nhận túi Armani!

Sau đó hắn trơ mắt nhìn Cố Khải móc từ bên trong ra một cái cặp lồng lớn, còn bằng nhựa trong suốt!

Hồ Vân Phi lập tức ngồi lại ghế giám đốc, lạnh lùng nói, “Đầu bếp của bọn tôi bộn bề nhiều việc, trước mắt đợi hai tiếng nữa đi.”

“Nhanh lên!” Cố Khải vỗ bàn!

“Cố tổng, thỉnh anh chú ý tố chất và ảnh hưởng, bây giờ là giờ làm việc.” Hồ Vân Phi bận đầu tắt mặt tối tìm đọc văn bản tài liệu, cũng không ngẩng đầu lên lấy một lần.

“Cuối tuần này thời tiết tốt, chi bằng tôi hẹn bác trai cùng đi uống trà a.” Cố Khải uy hiếp, “Bác ấy nhất định rất muốn tìm hiểu cuộc sống riêng tư của ông!”

“Đệt!” Hồ Vân Phi giận tím mặt, “Ông mấy tuổi rồi, thế mà còn chơi trò mách gia trưởng này, quá hèn hạ a!”

“Nhanh lên đi!” Cố tổng mất kiên nhẫn.

Đậu má thật sự là kết bạn vô ý! Hồ Vân Phi đành phải dẫn hắn tiến vào bếp, vừa đi vừa tức giận hỏi, “Sao đột nhiên ông muốn học nấu cơm?”

“Vì muốn phát triển văn hóa mỹ thực Trung Hoa.” Cố Khải một giây cũng không buồn cân nhắc.

“Ông thấy tôi sẽ tin sao?” Hồ Vân Phi cảm thấy chỉ số thông minh bị sỉ nhục.

“Vậy thì câm miệng!” Hiện tại trong đầu Cố Khải đều là đùi gà.

Hồ Vân Phi hít một hơi thật sâu, sau đó trong lòng dựng thẳng vô số ngón giữa!

Phòng bếp trong khách sạn cao cấp đều rất sạch sẽ, trước khi vào cửa cần phải đeo khẩu trang, Cố Khải lập tức thở phào, nhìn không thấy mặt sẽ không biết mình là ai, cái này hay!

Kết quả Hồ Vân Phi vỗ tay bôm bốp ba tiếng, giọng như chuông rền giới thiệu trong bếp, “Vị này chính là tổng giám đốc của tập đoàn Cố gia, Cố Khải tiên sinh, anh ấy mãnh liệt yêu cầu đến phòng bếp của chúng ta học nấy ăn, mọi người nhiệt liệt hoan nghênh!”

Tiếng vỗ tay không ngớt vang lên như sấm, thậm chí còn có nhân viên gõ chậu, vui mừng hớn hở tựa như đón năm mới! Cố Khải vừa dối trá vẫy tay với mọi người, vừa tức giận trừng mắt nhìn Hồ Vân Phi.

Hồ tổng thanh tra yên tâm thoải mái nhận ánh mắt này, giao hắn cho một đầu bếp trông như Phật Di Lặc, giới thiệu sơ qua sau đó ra khỏi phòng bếp.

“Anh Cố muốn học cái gì?” Phật Di Lặc hỏi.

Cố Khải mở cặp lồng ra, “Cái này.”

Phật Di Lặc đưa mắt nhìn đùi gà, nhíu mày, “Làm cái này ư?”

“Đúng vậy, chính là cái này.” Cố Khải hỏi, “Khó lắm sao?”

“… Tôi có thể nếm trước được không?” Phật Di Lặc chần chừ nói, dù cái đùi gà này nhìn qua đã nấu chín, vết cắt thô ráp lạ thường, màu nước tương cũng quá thẫm, quả thật cái gì cũng sai! Nhưng có thể làm cho ngài đây trân trọng mang đến như vậy, có lẽ ít nhiều gì có chỗ hơn người a?

“Anh còn muốn ăn?” Cố Khải mất hứng, đậu má cái này là vợ mình nếm rồi đấy, sao có thể cho người khác chứ!

“… Không được ư?” Phật Di Lặc cảm thấy càng tò mò rồi, sâu sắc cho rằng cái đùi gà này nhất định không tầm thường!

“Đây, ăn đi.” Cố Khải cắn răng đồng ý, vì tương lai, lần này hào phóng một chút là được rồi!

Phật Di Lặc vội vàng giục nhân viên cầm một cái đĩa qua, đặt cái đùi gà nham nhở lên, chỉnh thời gian hâm nóng chính xác từng li, sau đó cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng.

Cố Khải nghiêm túc nhìn anh ta.

Phậc Di Lặc chép miệng chậc lưỡi, cảm thấy có chút buồn bực, cái này có vẻ như vị rất tầm thường a! Chẳng lẽ mình quá ngu dốt, không ăn ra tinh hoa nội hàm của nó?

Vì vậy Cố tổng lại chứng kiến đối phương cắt một miếng lớn đưa vào trong miệng! Đệch mợ sao lại tham ăn vậy chứ!

Phật Di Lặc nghiêm túc ăn hết cả buổi, cuối cùng vẫn xác định đây là hương vị bình thường nhất a!

“Có thể làm ra giống vậy không?” Thấy anh ta chậc lưỡi không nói tiếng nào, Cố Khải nhịn không được hỏi.

Quá có thể luôn ấy! Phật Di Lặc thuận tay cầm một lọ tương qua, “Đùi gà trước tiên phải ướp muối, rồi cho lên chảo dầu nấu chín, nấu chín thì cho hai thìa cà phê lớn tương này.”

“Anh chờ một chút, tôi ghi lại đã.” Cố Khải gõ lại trên điện thoại, “Sau đó thì sao?”

“… Không có sau đó.” Phật Di Lặc trả lời.

“Thế là xong à?” Cố Khải giật mình.

“Cam đoan làm ra hương vị giống như đúc, chỉ cần anh mua tương có nhãn hiệu y cái này.” Phật Di Lặc gật đầu.

Quả không hổ là đầu bếp a! Cố tổng thỏa mãi vỗ vỗ bờ vai anh ta, “Cảm ơn, quả nhiên có tiêu chuẩn, về sau còn tìm anh!”

Đầu bếp dở khóc dở cười, lời khen này thật sự… một chút giá trị cũng không có!

Sau khi ra khỏi phòng bếp, Cố tổng giám đốc đi thẳng đến siêu thị mua tương và đùi gà, sau đó ngay cả công ty cũng không đến, trực tiếp về nhà!

“Sao giờ này anh đã về rồi?” Cố Hi đang vẽ tranh, trông thấy anh trai có hơi kinh ngạc.

“Buổi tối anh nấu cơm cho em ăn.” Cố Khải ném túi mua sắm vào phòng bếp, tiện tay rót cốc nước uống.

Em trai ngạc nhiên, “Chúng ta vẫn luôn là em và người làm theo giờ nấu cơm mà, sao tự nhiên anh lại có ý nghĩ này?”

Anh trai giấu đầu hở đuôi, nghiêm túc giải thích, “Nắm vững hơn một kĩ năng cũng là chuyện tốt.”

“Anh muốn nấu cơm cho anh dâu chứ gì?” Em trai khinh bỉ nhìn hắn.

“Câm mồm!” Bình thường khi anh trai thẹn quá hóa giận, nói lên đáp án này chính là trúng ngay hồng tâm!

“Anh thật lãng mạn!” Em trai vội vàng ca ngợi anh trai.

Anh trai kiêu căng tiến vào phòng bếp.

“Em giúp anh.” Cố Hi lê cái chân tàn tật, cố ý theo sau!

“Em đi ngồi nghỉ đi.” Anh trai nhíu mày.

“Bác sĩ Lục nói em cần rèn luyện.” Em trai thêm ba chữ bác sĩ Lục, vẻ mặt xấu hổ ngọt ngào!

Đệt! Anh trai im lặng đổ đùi gà vào trong bồn nước, dùng nước sôi giội lên.

“Không phải như thế.” Em trai vội vàng sửa lại, “Phải dùng nước ấm để rửa.”

“Không nói sớm!” Anh trai cứu đùi gà ra, kết quả bị nóng đến giật mình.

Em trai chờ đợi trong lo lắng, đợi lát nữa ảnh có thể đốt mất phòng bếp không đây!

“Chút muối là bao nhiêu?” Vất vả lắm mới rửa xong đùi gà, anh trai cầm lọ gia vị không ngại học hỏi kẻ dưới.

Em trai đồng tình nhìn anh mình, “Đấy là bột ngọt.”

Anh trai bình tĩnh cầm cái lọ khác.

Em trai đỡ trán, “Đấy là đường trắng.”

“Vậy muối đâu?” Anh trai nổi giận!

Em trai vội vàng dâng lên hai tay! Đậu má nấu cơm thôi mà! Sao lại đằng đằng sát khí thế này!

Thiệt là đáng sợ!

Tổng tài – Chương 33

Tổng tài – Chương 31

Chương 31 Em trai mới thật góp sức

Đối với tay chân như cái cẳng gà của Lưu Tiểu Niên mà nói, Cố Khải thường xuyên đi tập thể hình quả thực có thể nói là dũng mãnh có lực! Vì vậy hắn đè vợ hết cọ lại sờ, đã nghiện rồi mới buông cậu ra!

“Hô…” Lưu Tiểu Niên thở hồng hộc, nằm trên giường dở khóc dở cười.

“Sao em lại ở trên giường tôi?” Cố tổng mở to mắt làm vẻ mặt kinh ngạc, cực kì cực kì dối trá!

“… Bởi vì tôi muốn gọi anh thức dậy.” Lưu Tiểu Niên囧囧, hoàn toàn không biết nên giải thích chuyện này như thế nào!

“Thật sao?” Khóe miệng Cố Khải nhếch lên, thò tay chọt chọt eo của cậu.

“Ngứa!” Lưu Tiểu Niên theo bản năng rụt người lại, ngu ngơ bật cười.

Đối mặt với vợ moe như thế, thật sự rất khó nhịn a! Cố Khải được một tấc lại muốn tiến một thước, dùng sức nhéo một cái trên lưng cậu!

Lưu Tiểu Niên từ nhỏ đến lớn sợ nhất là ngứa, vì vậy vừa hét lên vừa trốn. Cố Khải thuận thế lại áp người về trên giường, lấy danh nghĩa đùa giỡn hết sờ bụng đến sờ mông, ăn đậu hủ vui quên trời đất!

Đậu má người vợ thật mềm a! Kêu cũng rất êm tai!

Em trai nghe tiếng cười truyền đến từ trong phòng ngủ, cảm thấy mình khóc không ra nước mắt, anh trai sao có thể như vậy chứ, chỉ biết lo cho hạnh phúc của bản thân, mình vẫn đang chờ ảnh thức dậy rồi đi bệnh viện a!

Thật nóng ruột mà!

“Không chơi không chơi!” Lưu Tiểu Niên cười chảy nước mắt, giơ tay đầu hàng.

“Nhận thua rồi?” Cố Khải nhẹ nhàng đè lên người cậu, vươn tay nhéo nhéo mũi cậu.

Động tác này quá mức cưng chiều, hơn nữa mặt cách nhau quá gần, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương… Lưu Tiểu Niên trong thoáng chốc cảm thấy hơi hoảng hốt, sau đó không hiểu sao mặt đỏ bừng!

“Tiểu Niên?” Cố Khải ngạc nhiên vui vẻ, má nó chứ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lại đại biểu cho cái gì? Chẳng lẽ thông suốt rồi hả?

“… Chúng ta đi ăn sáng a!” Lưu Tiểu Niên ngồi dậy, cảm thấy tim đập cực kì nhanh!

“Xấu hổ sao?” Giọng Cố Khải nghe như trêu chọc, nhưng trên thực tế trong lòng đã hưng phấn đến sắp hỏng mọe nó rồi!

“Tôi đi nấu cháo!” Lưu Tiểu Niên gần như chạy trối chết!

Rõ ràng chính là xấu hổ a! Trời cao không phụ lòng người! Cố Khải mừng như điên đập gối! Ánh rạng đông ở phía trước, phải tiếp tục cố gắng!

Em trai đang trong phòng khách ai oán nhìn lên trên lầu, đột nhiên thấy anh dâu quần áo xộc xệch đôi má ửng đỏ, một đường chạy như điên xuống lầu thẳng đến phòng bếp, vì vậy giật mình há hốc miệng! Mẹ kiếp mẹ kiếp! Trong mười phút ngắn ngủi đã xảy ra chuyện giề! Chẳng lẽ anh trai yêu dấu rốt cuộc xuống tay rồi hả? Nhưng sao thời gian lại ngắn như vậy đây! Em trai bất mãn, quá ngắn nha, thật mất mặt đàn ông nhà họ Cố!

Lưu Tiểu Niên chạy đến phòng bếp, cảm thấy tai nóng như phát sốt, tim cũng đập binh binh kinh hoàng, màn vừa rồi kia giống như trong tiểu thuyết biết không! Nếu đầu của anh ấy thấp hơn năm cm nữa… là hôn rồi nha! Nghĩ đến loại khả năng này, Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình hoa mắt chóng mặt, ngay cả cháo trào ra cũng không biết!

“Tiểu Niên!” Tốc độ đi của em trai hơi chậm, đành phải ở phòng khách réo lên, “Cháo hình như bị khê rồi a!”

“Oái!” Lưu Tiểu Niên hoàn hồn, vội vàng bưng nồi cháo xuống, trong lòng liều mạng tự an ủi mình không sao, chỉ là hai thằng đàn ông đùa giỡn thôi mà, mình trước kia cũng thường xuyên cùng nam sinh trong ký túc xá cãi nhau ầm ĩ đó thôi, cho nên căn bản không có hàm nghĩa khác! Nhất định là mình nghĩ nhiều rồi! Tự an ủi năm phút xong, nhiệt độ trên mặt rốt cuộc hạ xuống một chút, Lưu Tiểu Niên vỗ vỗ má, bưng cháo và đồ ăn sáng ra phòng ăn.

Cố Khải đang từ trên lầu đi xuống, đeo cà vạt mặc vest phẳng phiu, tóc nhẹ nhàng chỉnh tề, vẫn đang nghiêm túc gọi điện thoại, cùng với đứa trẻ lớn xác đùa giỡn trên giường vừa nãy tưởng như hai người!

Lưu Tiểu Niên nhẹ nhàng thở phào, dáng vẻ anh ấy như vậy, mới là dáng vẻ bình thường a!

Nhưng cậu lại không biết, tình huống hiện tại của Cố Khải hoàn toàn là giả vờ đấy! Bởi vì hắn cảm thấy vợ nhất định rất khẩn trương, để làm một ông chồng biết săn sóc hợp cách, nhất định phải suy nghĩ chu toàn cho vợ, cho em ấy đầy đủ thời gian để nhìn rõ sự thật!

Em trai và anh trai gần đây tim liền tim, cho nên dù cậu cực kì muốn biết tiếng kêu dâm đãng trong phòng ngủ vừa rồi rốt cuộc đại biểu cho điều giề! Nhưng vẫn kiên quyết nhịn xuống! Bởi vì cậu sợ anh trai sẽ hành hạ mình, càng sợ anh trai sẽ không đưa mình đến bệnh viện!

Trên bàn cơm vẫn hòa bình hữu ái như xưa, mọi người trầm mặc nuốt đồ ăn, đều lựa chọn quên đi chuyện vừa mới xảy ra!

“Có muốn tôi đưa em đến công ty trước không?” Nhanh chóng ăn xong bữa sáng, Cố Khải hỏi Lưu Tiểu Niên.

Em trai lập tức khẩn trương, nếu đưa anh dâu đi trước, mình đi viện sẽ muộn nha! Nhỡ đâu để bác sĩ Lục đợi lâu quá, giận dỗi không để ý đến mình thì làm sao đây!

May mắn Lưu Tiểu Niên rất tri kỉ, chủ động lắc đầu, “Tự tôi đi tàu điện là được rồi, anh sớm đưa tiểu Hi đến bệnh viện a.”

“Cũng được.” Cố Khải không miễn cưỡng cậu, “Đi đường cẩn thận.”

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn gật đầu. Cố Hi cảm kích nhìn anh dâu mình, đậu má thật hiền lành a, quá là tri kỉ!

Trong bệnh viện vẫn rất đông người, Cố Khải lái xe tìm chỗ đỗ, em trai nhịn không được tâm tình hưng phấn của mình, nhoài ra cửa sổ xe si mê nhìn chăm chú tòa nhà cao tầng màu trắng kia!

Đệt! Anh trai cảm thấy mình sắp hỏng mất, em trai mình thật là vừa ngu xuẩn vừa xui xẻo!

Sau khi vào thang máy, em trai nhìn màn hình điện thoại điên cuồng chải tóc, còn cực kì khẩn trương nắm ống tay áo của anh mình!

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của em trai, anh trai cảm thấy mẹ kiếp Lục Triển Phong đúng là đồ cặn bã a! Hắn khoác lên vai em trai, lòng cực kì cực kì chua xót!

Bởi đã có hẹn trước, nên hai người lướt qua mười số trong phòng khám, tiến thẳng vào khu làm việc.

“Anh ấy nhất định cũng rất muốn gặp em.” Đi trên hành lang dài thật dài, em trai vô cùng xấu hổ, “Nên mới không để chúng ta phải xếp hàng!”

“Không xếp hàng là vì ông bỏ ra 300 tệ!” Anh trai khinh bỉ nhìn cậu, quả thật là bị ma quỷ ám ảnh, tên áo blouse trắng kia rốt cuộc tốt ở chỗ nào chứ!

“Cố tổng, tiểu Hi.” Lục Triển Phong đang ở sau bàn làm việc xem bệnh án, sau khi thấy họ đi vào, theo thường lệ cười chào hỏi, rất rất dịu dàng.

Anh trai đạm mạc gật đầu, em trai thì xuân tâm nảy mầm y như dự liệu, giọng đặc biệt mềm mại, “Chào bác sĩ Lục.”

“Nằm lên giường a.” Lục Triển Phong đứng lên.

Đệt! Anh trai lập tức trợn mắt, đậu má có cần phải vào thẳng trọng điểm vậy không!

Đáng tiếc em trai đã vô cùng xấu hổ ngồi tót lên giường, nghe lời nằm xuống.

Anh trai đành phải văng tục trong lòng!

“Có còn đau không?” Lục Triển Phong xoa bóp bắp chân Cố Hi.

“Nếu đứng lâu quá, sẽ hơi đau một chút.” Em trai ngoan ngoãn đáp.

“Tôi xem qua phim chụp X quang của cậu, đã không sao rồi, nhưng mà sau này phải rèn luyện theo hướng dẫn, mới có thể khôi phục nhanh hơn.” Lục Triển Phong cúi đầu ghi chép lên bệnh án, gò má vô cùng đẹp trai!

Em trai quả thật nhìn đến sôi sục dữ dội, đậu má quá ư là đẹp trai a! Đậu má càng ngày càng thích anh ấy rồi làm sao đây!

Anh trai nhìn ở trong mắt, cảm thấy có chút bận tâm lại thấy có chút không đáng thay em trai, vì vậy hắn quăng oán niệm lên người Lục Triển Phong, đặc biệt cao quý lãnh diễm hỏi, “Bác sĩ Lục cuối tuần đi công tác ở đâu vậy?”

“Đi Thiên Tân một chuyến.” Lục Triển Phong đóng nắp bút lại, lấy từ trong ngăn tủ một cái hộp nhỏ đưa cho Cố Hi, “Tặng quà cho cậu.”

“Em?” Em trai lập tức ngạc nhiên vui vẻ giật nảy mình!

“Món đồ chơi rất đáng yêu, cảm thấy có lẽ cậu sẽ thích.” Lục Triển Phong cười cười, “Mở ra xem đi?”

“Cảm ơn.” Em trai hưng phấn đến tay phát run!

Thiên Tân? Anh trai thầm khinh bỉ anh ta, nói dối cũng không biết soạn bản thảo! Vì tránh cho em trai càng lún càng sâu, cuối cùng hắn quyết định giải quyết dứt khoát, đau dài không bằng đua ngắn, chính là đạo lý này!

Vì vậy Cố Khải lạnh lùng nói, “Cuối tuần tôi đi siêu thị nội thất, trùng hợp thấy anh và một cô gái đi cùng nhau, làm sao có thể đi Thiên Tân? Đừng nói là anh có một em trai sinh đôi.”

Em trai nghe vậy thoáng sửng sốt, có chút không rõ nhìn anh mình.

Anh trai dùng ánh mắt gào thét với em trai, mày chịu đựng cho ông! Bước qua hố này, anh sẽ tìm cho mày một người tốt hơn!

Sau đó, chợt nghe bác sĩ Lục nói, “Đúng vậy, tôi có một em trai song sinh, tên là Lục Triển Vũ.”

… Phắc! Đây là triển khai giề vậy! Anh trai lập tức đung đưa trong gió!

“Có lẽ em ấy cùng Sở Sở đi chọn đồ kết hôn.” Lục Triển Phong cười cười, “Bị anh gặp à?”

Mẹ kiếp, trùng hợp như vậy! Anh trai cảm thấy mình y chang thằng ngu!

Vừa rơi xuống xong lại trồi lên, em trai không hiểu sao hốc mắt nóng lên.

“Tôi đi ra ngoài mua nước.” Sau sự kiện Ô long, anh trai tự giác lượn đi, để lại cơ hội khoe quần lót mới cho em trai!

Sau khi đưa mắt nhìn anh trai rời đi, Cố Hi ngồi trên giường, tâm tình có hơi cmn phức tạp!

“Mở ra nhìn xem có thích không.” Lục Triển Phong ngồi bên giường cậu.

Em trai ngoan ngoãn cởi nơ buộc, trong hộp có năm tượng đất nhỏ đứng song song với nhau, tất cả đều trông ngơ ngơ ngác ngác.

“PHỤT!” Cố Hi bật cười, “Thật là ngốc.”

“Không ngốc như cậu.” Lục Triển Phong bóp bóp mũi cậu, giọng điệu rất dịu dàng.

Em trai sững sờ, khó tin ngẩng đầu nhìn anh. Cử chỉ vừa nãy, là cử chỉ chỉ có người yêu mới có a?

“Đợi cậu khỏi hẳn, có đồng ý mời tôi đến triển lãm tranh của cậu làm khách không?” Lục Triển Phong hỏi.

Niềm vui bất ngờ quá nhiều, Cố Hi liều mạng gật đầu, một chút khí chất cũng không có! Mũi cay cay mắt cũng cay cay, không biết mình còn có thể nói cái gì!

“Cứ quyết định như vậy đi.” Lục Triển Phong cười khẽ.

Em trai quả thật muốn thần hồn điên đảo! Dáng vẻ như vầy… Anh ấy hẳn cũng thích mình a?

Thì ra không phải một bên tình nguyện, thật tốt thật tốt.

Đợi Cố Khải quay lại phòng bệnh, Lục Triển Phong đã tiếp người khác, mà em hắn thì đang ngồi trên ghế sofa trong góc, ngoan ngoãn phơi ánh mặt trời!

“Thế nào rồi?” Cố Khải hỏi em mình.

“Cực kì tốt!” Cố Hi hăng hái, hận không thể tuyên bố với toàn thế giới mình và bác sĩ Lục có một chân!

Anh em liền tâm, Cố Khải lập tức đoán được thằng nhóc khốn nạn này tám chín phần mười đã đắc thủ rồi! Vì vậy trong lòng anh trai lập tức ngũ vị tạp trần, đậu má em trai như hoa như ngọc của mình, cứ như vậy bị người ta lừa đi rồi!

“Chúng ta trở về đi?” Em trai không thể đợi được chia sẻ chi tiết, tỉ mỉ với anh trai!

Anh trai hơi bị cmn ghen ghét hận, đậu má sao toàn thế giới đều nhanh hơn tiến độ của mình vậy! Bại bởi tên dâm ma Hồ Vân Phi kia thì thôi đi, ngay cả em trai gà mờ cũng thua rồi, quả thật rất chi là sỉ nhục!

Ông đây nhất định phải hòa! Cố tổng rất nghiêm túc nắm tay trong lòng!

=====

Mới nhìn thấy thêm một nhà nữa edit truyện này, vậy tổng cộng có 5 nhà nhảy hố rồi =))) Thế mà chưa có nhà nào hoàn =))) *Cảm giác như truyện bị nguyền rủa :3 *

Tổng tài – Chương 32