Tổng tài – Chương 29

Chương 29 Nụ hôn đầu tiên căn bản không mất sức

Cái gọi là cật hóa, tức là lúc bụng căn bản không đói, vẫn có thể ăn hết một bát lớn, ví dụ như Lưu Tiểu Niên! Cậu một tay giơ bánh gạo mật, một tay cầm đũa, miệng còn đang liên tục nhai tào phớ Cố Khải đút tới!

Nhìn cái miệng nhỏ xinh bóng mỡ của vợ, Cố tổng hưng phấp không nhịn nổi, mẹ kiếp có nên tiến lên chụt một cái không! Nhìn qua thật mềm thật Q y như thạch a! Hôn lên nhất định rất thoải mái! Hôn lưỡi cái gì mình đếch mong đợi đâu!

“Ai nha có hành tây!” Lưu Tiểu Niên phàn nàn.

Cố tổng giám đốc lập tức bật mode trung khuyển, soạt soạt gắp hành thái đi không còn một mẩu, tốc độ cực kì nhanh, quả chính là cầm đũa như bay!

“Anh cũng ăn đi a.” Lưu Tiểu Niên hơi ngượng, rõ ràng chính anh ấy muốn đi ăn khuya, vì cái giề cuối cùng chủ lực lại là mình!

“Tôi nhìn em ăn.” Ánh mắt của Cố tổng vô cùng dịu dàng.

“Anh nhìn tôi ăn làm gì.” Mặt Lưu Tiểu Niên đỏ lên, ăn cơm có cái méo gì đẹp mắt đâu!

Đậu má chẳng lẽ là thẹn thùng? Đờ mờ vợ xấu hổ thật moe a! Cố tổng vui như điên, lại đưa cho cậu một thìa cháo ngọt, dùng ngữ khí tràn ngập yêu thương nói, “Ăn cái này đi.”

“Không ăn hết.” Lưu Tiểu Niên lần này không há miệng, rất kiên định lắc đầu!

Bé con được chiều mà kiêu này, thế mà dám can đảm không vâng lời! Cố tổng giám đốc thở dài trong lòng, cũng dựa vào quả nhân thương em xót em, không nỡ phạt em.

Lưu Tiểu Niên đương nhiên sẽ không biết rằng chỉ trong vài phút ngắn ngủi này, Cố Khải đã bổ não ra một màn kịch cung đấu máu cún đẹp đến thê lương! Cậu chỉ cảm thấy ánh mắt tổng giám đốc nhìn mình quá ư là đáng sợ, vì vậy thử dò hỏi, “Chúng ta về nhé?”

“Không!” Cố tổng lập tức từ chối, “Ngồi thêm chút nữa!”

“Chúng ta đều đã ăn xong rồi, còn nhiều người đang chờ chỗ.” Lưu Tiểu Niên nhắc hắn.

Cố Khải nhìn khắp nơi, quả nhiên xung quanh có rất nhiều người đang đứng, mắt lóe ánh sáng xanh lòe lòe nhìn bàn này, nhìn qua thật mẹ kiếp sắp hóa sói cả rồi!

“Chúng ta đi bộ nhé?” Cố Khải đứng lên, “Ăn nhiều quá, tiêu hóa một chút.”

“Ngày mai còn phải đi làm đấy.” Lưu Tiểu Niên nhìn thời gian, “Sắp rạng sáng rồi.”

“Tôi còn không sợ muộn, em sợ cái gì?” Cố Khải bất mãn.

“Anh đương nhiên không sợ.” Lưu Tiểu Niên囧囧 , ai dám chấm công anh ta chứ!

“Ngày mai cho phép em muộn.” Cố Khải xoa xoa đầu cậu, mặt đầy vẻ nhà giàu mới nổi!

“Anh thật bá đạo.” Lưu Tiểu Niên phàn nàn.

Cố Khải vui vẻ, “Ừm, tổng giám đốc bá đạo yêu bé mèo ngoan.”

“Cái gì đấy.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười, “Không cho nhắc đến tên tiểu thuyết của tôi!”

“Vậy bây giờ đi được rồi chứ?” Cố Khải thuận thế khoác vai cậu, đầy bão! Nước mắt! Sảng khoái! Đậu má thân thể nhỏ bé thật mảnh khảnh a! Không biết cởi sạch xong sẽ là cái dạng gì! Cái mông nhỏ nộn thịt phải góp sức!

Đệt! Thật sự là bứt rứt trong lòng! Cố tổng nhiệt huyết sôi trào, lặng lẽ ôm sát cậu hơn một chút!

Lưu Tiểu Niên không lay chuyển được hắn, đành phải ngoan ngoãn bị hắn kéo ra ngoài. Theo lý mà nói hai thằng đàn ông kề vai sát cánh là rất bình thường, nhưng anh ta có thể đừng ôm chặt quá được không! Vai đau quá đi!

Lúc này suy nghĩ của Cố tổng đang tung bay! Vậy là đã ôm được rồi, bước tiếp theo là trực tiếp hôn luôn sao, hay là nên thổ lộ trước? Đờ mờ nửa đêm cô nam quả nam, không phát sinh chút giề đó quả thật phải xin lỗi bầu không khí này!

Sau khi đi qua quán ăn khuya huyên náo, cái hẻm nhỏ trở nên rất yên tĩnh, chỉ có mấy chấm đèn đường mờ vàng. Cố tổng luôn luôn cmn hưng phấn, đây rõ ràng là cảnh điên cuồng ôm hôn kinh điển trên phim có biết không, sẵn sàng mạo hiểm luôn! Vì vậy hắn hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhanh chóng hôn lên đỉnh đầu vợ một cái! Cảm thấy mình khẩn trương đến sắp hít thở không thông!

Nhưng Lưu Tiểu Niên lại chẳng có một chút phản ứng nào hết, WTF vẫn còn đang xem tin nhắn! Bởi hai người có chênh lệch chiều cao, vừa nãy Cố Khải lại hôn nhanh quá, căn bản là lấy tốc độ ánh sáng để lui ra, cho nên cậu căn bản chẳng cảm giác được, cùng lắm là thấy người Cố Khải hơi đung đưa một chút.

Đệt! Cố tổng thất vọng nghĩ, sao có thể như vậy được chứ! Đây chính là nụ hôn đầu tiên a!

“Ồ, một tiếng trước Bình Bình gửi tin nhắn cho tôi.” Lưu Tiểu Niên lẩm bẩm.

Thế mà còn nhắc đến thằng đàn ông khác! Cố tổng lại càng không hài lòng!

“Cậu ấy hẹn tôi đi ăn khuya, cũng ở chỗ này?” Lưu Tiểu Niên giật mình, thật trùng hợp a?

“Lâm Bình Bình sao phải hẹn em lúc nửa đêm?” Cố Khải lập tức cmn có cảm giác nguy cơ, mẹ kiếp không lẽ vợ bị người khác nhắm vào rồi hả?!

“Không phải cậu ấy, là tổ game cùng đi, tiếc là tôi không nhìn thấy.” Lưu Tiểu Niên nhét di động vào lại túi quần, “Nhưng biết đâu có thể gặp được.”

Vừa nói xong, bên kia ngõ nhỏ đột nhiên tiến ra một nhóm người lớn vô cùng ồn ào náo nhiệt hăng hái, từng gương mặt đều quen thuộc!

“Các anh nói xem bọn họ bây giờ có phải đang cá nước thân mật, cho nên ngay cả tin nhắn cũng không thèm nhìn không?!” Tiểu Mã sung sướng bổ não hình ảnh, sau đó đảo mắt cái thấy Cố Khải và Lưu Tiểu Niên đang đứng ngay trước mình!

Đệt! Tiểu Mã giật mình há to mồm, đậu má cái ảo ảnh này thật chân thật à nha!

“Kia có phải sếp và nương nương không?” Khương Đại Vệ kinh ngạc nói.

WTF không phải là ảo ảnh? Tiểu Mã trong cơn hỗn loạn lại cảm thấy có chút may mắn, may mà hồi nãy không nói lớn tiếng a!

“Làm sao bây giờ, chúng ta có nên chạy trốn không?” Lạc Vi Nhã khẩn trương, cái “củm giác” nửa đêm đánh vỡ gian tình này!

“Chạy em gái cô!” Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, “Sếp đang vẫy tay với chúng ta!”

“Ngàn vạn lần không cần khẩn trương!” Tổ trưởng Khương tỉnh táo phân phó mọi người, sau đó cả tập thể làm vẻ vui vẻ ngạc nhiên, tươi cười đầy mặt đón tiếp, cực kì dối trá!

“Chào sếp ạ!” Khương Đại Vệ nhiệt tình như lửa, “Ngài đến ăn khuya một mình sao?”

… Đệt! Những người còn lại đều cực kì khinh bỉ lườm anh một cái!

Cố tổng giám đốc hiển nhiên sẽ không để ý anh ta nói sai, hắn rất có khí chất thuận miệng hỏi, “Đi chơi à?”

“Dạ vâng!” Mọi người tập thể gật đầu.

“Thật xin lỗi, tôi không thấy tin nhắn của cậu.” Lưu Tiểu Niên hơi tiếc.

“Không sao không sao!” Lâm Bình Bình liều mạng xua tay, đậu má may mà cậu không phát hiện a! Nhỡ đâu cậu xem rồi, vì tin nhắn mà vứt bỏ sếp, tôi nhất định sẽ bị sa thải oa oa oa oa!

“Có người mới ư?” Cố Khải cảm thấy trong đó có một người hơi lạ mắt.

“Đúng a đúng a, hôm nay mới tới báo danh đấy!” Khương Đại Vệ đẩy cậu ta lên trước, “Đào Nhạc Nhạc, nhanh nói cho sếp biết cậu tên gì đi!”

… Nhóm tổ viên đã triệt để tuyệt vọng với tổ trưởng rồi!

“Tôi tôi, tôi tên là Không Khẩn Trương!” Hai tay của Đào Nhạc Nhạc liều mạng vân vê góc áo, “Năm nay 52 tuổi!”

Cố Khải: …

Lưu Tiểu Niên giật mình, “Bác trông thật trẻ tuổi.”

“Không, không phải!” Đào Nhạc Nhạc nhanh khóc lên, “Tôi tôi tôi mới chỉ có 25!”

Cố Khải đỡ trán, đây đều là những người gì a.

“Đừng khẩn trương a!” Khương Đại Vệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Đào Nhạc Nhạc, “Nói chậm thôi!”

“Được rồi được rồi, các cậu đi chơi vui vẻ a.” Cố Khải thật sự méo có tâm tình nghe cậu ta tự giới thiệu, “Chúng tôi về ngủ trước.”

Tui PHẮC! Tất cả mọi người hơi bị cmn hưng phấn, trở về ngủ! Sếp quả nhiên quá bá đạo!

“Phải đi về sao?” Lưu Tiểu Niên hơi do dự, kì thật mình vẫn rất muốn đi chơi cùng đồng nghiệp nha!

“Không cho đi!” Cố Khải nhìn ra tâm tư bé nhỏ của cậu, lời lẽ nghiêm khắc bác bỏ!

“… Được rồi.” Lưu Tiểu Niên ỉu xìu, đành phải vẫy tay tạm biệt mọi người.

Các đồng nghiệp bề ngoài rất bình tĩnh, nội tâm cực sôi trào, đậu má y như đang xem phim a! Nghiêm khắc tinh anh công yêu ngốc moe thụ, có cần phải dịu dàng vậy hông!

Sau khi đưa mắt nhìn tổng giám đốc và nương nương rời đi, Đào Nhạc Nhạc đột nhiên nghiêm túc nhìn Khương Đại Vệ, “Tôi tên là Đào Nhạc Nhạc, năm nay hai mươi lăm tuổi.”

……

Mọi người rất ăn ý lách qua cậu ta, vui vẻ hòa thuận thẳng đến quán đồ nướng.

“Đợi tôi một chút!” Đào Nhạc Nhạc rớt nước mắt đuổi theo, đậu má luyện tập với mình chút thôi cũng không chịu, đồng nghiệp mới thiệt là không thân thiện!

Trên đường phố yên tĩnh gió đêm hơi lạnh, đi chưa được nửa giờ, Lưu Tiểu Niên đã nhăn mũi hắt hơi một cái.

Dựa theo tình tiết trên tiểu thuyết, lúc này tổng giám đốc nên không chút do dự cởi áo khoác, dịu dàng choàng lên người cậu, chỉ số anh tuấn nhất định sẽ tăng vọt!

Nhưng sự thật hết lần này đến lần khác lại không góp sức, hôm nay Cố Khải chỉ mặc một cái áo sơ mi, cởi ra xong thì nửa người trên trống trơn rồi! Vì vậy hắn đành phải hung hăng tự trách mình suy nghĩ không chu toàn!

“Chúng ta gọi xe đi a.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình sắp đông lạnh rồi.

“Không!” Cố Khải quả quyết từ chối, bàn tay nhỏ bé còn chưa nắm được đâu!

“Nhưng mà tôi lạnh lắm.” Lưu Tiểu Niên hơi囧.

Cố Khải mặt không đổi sắc vòng tay lên vai cậu, cực kì thâm tình hỏi, “Còn lạnh không?”

Lưu Tiểu Niên thành thật hắt hơi một cái!

Đệt! Cố tổng hơi hơi đung đưa! Nhưng mắt thấy người trong lòng đã bắt đầu run lên, cũng chỉ đành ngàn lần không cam lòng vạn lần không muốn đứng ven đường ngăn xe.

Một chiếc Jeep màu đen dừng trước mặt hai người, Lưu Tiểu Niên lập tức khẩn trương lên, cậu kéo tay áo Cố Khải, nghiêm túc dặn dò, “Chúng ta đừng ngồi xe trái pháp luật, lái xe loại này sẽ ra giá bậy bạ đấy!”

Đậu má vợ thật moe quá à! Cố tổng giám đốc khẽ gật đầu đầy nghiêm túc, “Ừm!”

Hồ Vân Phi mở cửa xe, “Đi đâu?”

“Chúng tôi chẳng đi đâu cả!” Lưu Tiểu Niên cướp lời trước khi Cố Khải mở miệng, cực kì cực kì kiên định từ chối!

Cố Khải nhếch khóe miệng lên không nói gì, mẹ kiếp ngốc chết mất, thật muốn hung hăng hôn lưỡi một phen!

“Vậy các cậu đứng ở ven đường làm gì?!” Hồ Vân Phi không hiểu nổi.

“… Bọn tôi đang hóng gió!” Lưu Tiểu Niên rất nghiêm túc.

“Cuối cùng có lên xe không? Tôi đang vội về nhà!” Hồ Vân Phi mất kiên nhẫn nhìn Cố Khải.

Cái chuyện ngươi về nhà liên quan quái gì đến chúng tôi, bây giờ lái xe trái pháp luật thật bá đạo! Lưu Tiểu Niên bất mãn, cậu hung dữ trừng mắt nhìn Hồ Vân Phi, “Vậy thì nhanh lên đi, bọn tôi không ngồi xe của anh!”

Quả thật là không hiểu nổi, Hồ tổng thanh tra đóng sập cửa xe, đạp chân ga nhanh chóng phóng đi.

“Khụ khụ.” Lưu Tiểu Niên bị sặc khói ho khan, vì vậy rất tức giận nắm tay, “Lần sau chép biển số xe report anh ta!”

Cố Khải nhịn cười vô cùng vất vả, hắn xoa xoa đầu vợ, “Ừm, nghe em.”

Đậu má cái “củm giác” vợ hát chồng theo này, quá tốt đẹp!

Đuổi chiếc xe trái pháp luật của Hồ tổng thanh tra đi, hai người cả buổi cũng không ngăn được xe nào khác, đành phải tiếp tục tiến về phía trước. Lưu Tiểu Niên vừa mệt vừa lạnh, ngáp một cái hắt xì một tiếng, quả thực có thể nói là thảm thiết.

“Mệt lắm à?” Cố Khải hỏi cậu.

“Không muốn đi.” Lưu Tiểu Niên là bạn trạch nam thiếu rèn luyện, chưa từng đi con đường nào lâu như vậy!

“Ở phía trước cách đây không xa, rẽ vào có một khách sạn.” Cố tổng sắc mặt tỉnh bơ nói ra những lời này, trông như không thèm đếm xỉa tới, trên thực tế đã khẩn trương đến sắp hít thở không thông rồi!

Đậu má đêm động phòng hoa chúc giề đấy, nghĩ thôi cũng thấy rất chi là hưng phấn a!

===

Bánh gạo mật

00U34I259AA7FB64EE9B3Fl

Cháo ngọt

1356_b

Xe Jeep

d2cf08ba-5448-48f6-a02c-2f890e56cd4b

Tổng tài – Chương 30

Tổng tài – Chương 28

Chương 28 Em trai cảm thấy rất lo lắng

Anh trai cảm thấy hơi bị khí huyết nghịch hành, đậu má sao em trai lại có thể ngu xuẩn đến đức hạnh này chứ, mình đã nói rõ như vậy rồi!

Vì vậy hắn thở dài, vẻ mặt càng thêm trầm trọng.

“Anh.” Em trai hốt hoảng nhìn hắn, “Rốt cuộc là anh bị làm sao?”

Anh trai hít sâu, quyết định nói đại ra, nghiêm túc bảo, “Nhân sinh tựa như một viên bi sắt lăn, có đôi khi khó tránh khỏi bị đụng đến sứt mẻ, nhưng thường thường cũng chỉ có những viên bi sắt không được trọn vẹn này, mới có thể lăn càng chậm, do đó thưởng thức được thêm nhiều phong cảnh xin đẹp ven đường, em hiểu không?”

Hiểu em gái anh ấy! Em trai rốt cuộc bị dọa khóc thành công, cậu túm lấy anh trai liều mạng lắc lắc, “Anh ơi có phải anh bị trúng tà rồi không, anh nhanh tỉnh lại đi a!”

Mẹ kiếp đây là triển khai kiểu qué gì vậy! Anh trai đung đưa trong gió hóa đá rồi, phảng phất như con rối, nhìn qua cực kì giống như bị oan hồn phụ thể!

Vì vậy em trai lại càng hoảng sợ, luống cuống tay chân tháo xuống bùa hộ mệnh trên cổ mình, nhét vào trong miệng anh trai mình, hô to, “Tà linh lui tán!”

“Cố Hi!” Cố tổng rốt cuộc xù lông, lại khôi phục thành anh trai bạo lực lại bá khí đằng đằng ngày xưa!

“Anh!” Em trai cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, nước mắt lã chã nhào vào trong lòng ngực hắn, “Anh có biết không, vừa nãy anh bị trúng tà nha!”

Anh trai cảm thấy mình cũng hơi hơi muốn khóc.

“Cuối tuần em đi vào miếu thắp hương a.” Em trai ngẩng lên khóc hoa mặt mèo, “Trai giới tắm rửa, đi cầu vài tấm linh phù về!”

“Em vẫn nên đi ngủ sớm một chút a.” Trong lòng anh trai phun trào cảm giác thoát lực sâu sắc.

“Dạ.” Em trai ngoan ngoãn cọ vào trong chăn, nghĩ nghĩ lại dặn dò, “Anh ngàn vạn lần không được có chuyện a!”

Anh trai rơi nước mắt chua xót trong lòng, WTF anh thì có thể có chuyện gì, anh là sợ em có chuyện á!

Sau khi ra khỏi phòng ngủ của em trai, vừa vặn đụng phải Lưu Tiểu Niên đang bưng một khay bánh ngọt đi lên.

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm chào hỏi, má phình lên.

“Muộn vậy rồi còn ăn gì thế?” Cố Khải xoa xoa đầu cậu.

“Tôi vẫn còn chưa viết xong, đã đói bụng rồi.” Lưu Tiểu Niên mặc đồ ngủ, mái tóc hơi rối, đặc! Biệt! Moe!

Vì vậy Cố tổng tạm thời quăng em trai qua một bên, “Quyển nào?”

“… Tổng giám đốc bá đạo yêu thương bé mèo ngoan.” Lưu Tiểu Niên nói rất yếu ớt.

Mẹ kiếp! Cái tiêu đề sao lại phù hợp thực tế như thế chứ! Cố tổng lập tức nhộn nhạo rồi, hắn cầm lấy chén đĩa trên tay vợ, vươn tay kéo cả cậu vào trong, “Cho tôi xem một chút.”

“Đừng chứ?” Lưu Tiểu Niên gần như rớt nước mắt, “Còn chưa viết xong, rất ngây thơ đấy.”

“Ngây thơ cũng phải xem.” Cố tổng kiên định kéo người vào trong phòng!

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không lay chuyển được hắn, đành phải mặc kệ hắn ngồi trước máy tính của mình!

“Hiên Viên Long Tường?” Cố Khải tán thưởng, “Tên nam chính rất hay!”

Lưu Tiểu Niên: …

Cố Khải tiếp tục hào hứng bừng bừng, nam chính nữ chính trải qua trùng trùng điệp điệp hiểu lầm và trắc trở, rốt cuộc người có tình được ở bên nhau! Đêm tân hôn, Hiên Viên Long Tường nhìn người vợ xinh đẹp của mình, hôn lên mềm mại ——

“Sao không có nữa?” Cố tổng thoáng khó chịu, bí H giề đấy!

“Bởi vì tôi xuống dưới lấy bánh ngọt rồi.” Lưu Tiểu Niên thành thành thật thật giải thích.

“Chỗ này là cái gì mềm mại thế?” Cố tổng rất vô sỉ hỏi.

Lưu Tiểu Niên hơi sụp đổ, “Môi.”

“Viết rất hay!” Cố Khải vỗ bàn.

Lưu Tiểu Niên đung đưa hỏi, “Tôi có thể viết tiếp không?”

“Viết a.” Cố Khải rất hào phóng.

“Nhưng mà anh ngồi trên ghế của tôi.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười.

Bởi vì anh đây muốn ôm lấy em a! Tim gan Cố Khải gào thét, thật tiếc nuối mà trả chỗ ngồi.

Lưu Tiểu Niên gõ chưa đến mười chữ, cảm thấy cổ của mình sắp bị ánh mắt sáng quắc bắn bị thương, vì vậy cực kì bất đắc dĩ quay đầu, “Anh không nghỉ ngơi?”

“Tôi không mệt.” Cố Khải ngồi bên giường, “Giúp em.”

Giúp tôi làm cái gì a a a a! Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, bị anh ta nhìn chằm chằm như vậy, mình căn bản là một chữ cũng không đánh nổi!

“Bí văn rồi sao?” Thấy cậu bất động cả buổi, Cố Khải rất săn sóc hỏi.

“Vâng.” Lưu Tiểu Niên lưu file, “Không viết nữa.”

“Vậy cùng đi ăn khuya nhé?” Cố Khải hẹn cậu.

“Bây giờ?” Lưu Tiểu Niên giật mình, “Đã mười giờ rồi.”

“Mười giờ ăn khuya, rất hợp.” Cố Khải đặt bánh ngọt lên bàn, “Đi thôi.”

“Thế nhưng mà ——”

“Không nhưng nhị gì hết.” Tổng giám đốc ngạo kiều lại bá đạo, “Tôi xuống lầu chờ em, thay quần áo xong rồi xuống.”

Lưu Tiểu Niên buồn bực, sao lại bá đạo như vậy a…

Bất quá tuy không quá muốn đi, nhưng đối phương là sếp của mình, lại thu lưu mình ở nhà của anh ta, dù thế nào đi nữa cũng không có lí lẽ từ chối, đành phải thay quần áo đi xuống lầu.

Vợ thiệt là nhu mì nghe lời a! Cố tổng rất sung sướng, “Đi thôi.”

“Anh xịt nước hoa sao?” Lưu Tiểu Niên khụt khịt mũi, rất kinh ngạc.

Phắc! Nói ra làm gì chứ! Kì thật Cố tổng không chỉ xịt nước hoa, còn sửa sang lại kiểu tóc, thay quần áo mới, đậu má đây chính là sức mạnh của tình yêu! Hắn tỉnh táo nói sang chuyện khác, “Muốn ăn gì?”

Lưu Tiểu Niên nghĩ nghĩ, “Quán ven đường? Tôi biết một quán bún thập cẩm cay ăn rất ngon.”

“Được.” Cố Khải vui vẻ đồng ý.

“Nhưng mà giá rất rẻ nha.” Lưu Tiểu Niên nhắc nhở hắn.

“Không sao.” Cố Khải hoàn toàn không ngại, đậu má sao lại để ý chứ, cao hứng còn không kịp! Bún thập cẩm cay gì gì đấy, vừa kích thích lại góp sức!

“Vậy đi thôi.” Lưu Tiểu Niên giúp hắn cầm áo khoác trên ghế sa lon, “Chỗ đó không tiện đỗ xe, chúng ta gọi xe đi.”

Cmn vợ thật đảm đang! Cố tổng cảm thấy mình đặc biệt hạnh phúc! Hai người cùng nhau đi ăn khuya gì gì đấy, thật là lãng mạn!

Quán bún thập cẩm Lưu Tiểu Niên nói kia tuy ở chỗ rất vắng vẻ, nhưng cũng vì rất nổi tiếng, nên bác tài xế cũng biết, cũng không khó tìm. Mặc dù đã gần rạng sáng, nhưng trong tiệm vẫn vô cùng náo nhiệt, bàn ghế cũng bày cả lên đường.

“Muốn ăn gì?” Cố Khải hỏi, “Tôi đi chọn.”

“Để tôi đi cho.” Lưu Tiểu Niên cầm khay đựng đồ ăn qua, “Tôi quen chỗ này hơn, lần này tôi mời anh!”

“Được.” Cố Khải vui vẻ, ngồi trên ghế nhìn cậu đi chọn đồ ăn.

Vợ quả nhiên rất tài giỏi! Ăn cơm cũng không cần mình trả tiền! Cố tổng giám đốc tự nhiên sinh ra cảm giác hạnh phúc được bao dưỡng!

Mấy phút sau, hai phần bún thập cẩm cay lớn đã được bưng lên, còn có cả đồ ngọt và bia, hương thơm ngào ngạt lạ thường.

“Em không phải bị dị ứng cồn sao?” Cố Khải hỏi cậu.

“ Gọi cho anh đấy.” Lưu Tiểu Niên lắc lắc cái chai trên tay, “Tôi uống trà lạnh.”

Cố Khải thấy tiêng tiếc, cái tình tiết tuyệt đẹp rượu say mất lí trí này, bỏ qua đáng tiếc biết bao!

“Anh ăn cái này đi.” Lưu Tiểu Niên gắp một viên thịt lên, “Ăn ngon lắm đấy!”

Đút cho ăn gì đó đừng đẹp quá a! Cố tổng hưng phấn hé miệng, kết quả tay Lưu Tiểu Niên run lên, viên thịt rơi bẹp lên bộ Armani của Cố tổng!

“Thật xin lỗi!” Lưu Tiểu Niên hơi囧.

“Không sao.” Cố Khải hoàn toàn không ngại, nhanh lên lại đút cho ông xã ăn đi!

“Hay anh tự ăn đi.” Lưu Tiểu Niên đưa đũa cho hắn.

Đệt! Cố tổng cực kì mất hứng, cúi đầu hung hăng ăn sạch một thìa canh to! Sau đó rất không anh tuấn phun ra, đậu má sao lại nóng vậy a!

“Không sao chứ?” Lưu Tiểu Niên bị dọa hết hồn.

Vẻ mặt Cố Khải rất rối rắm, “Không sao không sao.”

Nói thì nói như vậy, nhưng dù gì cũng là vớt từ trong nồi nước sôi ra a! Trên mì còn đậy một tầng dầu giữ ấm! Lưu Tiểu Niên nhanh chóng vặn mở một chai nước lạnh đưa cho hắn, “Nhanh uống đi này.”

Cố Khải uống ừng ực một hơi hết hơn nửa bình, mới thấy cảm giác nóng bỏng trong miệng giảm đi một chút.

“Há miệng cho tôi xem chút đi.” Lưu Tiểu Niên rất lo lắng.

Cố Khải sững sờ.

“Nhanh lên a!” Lưu Tiểu Niên lại ghé sát hơn một chút, trong mắt tràn đầy sự chăm chú.

Đệt! Cố tổng đột nhiên hơi bị khẩn cmn trương! Có cần phải ghé sát vậy không a!

“Nhanh một chút nha.” Lưu Tiểu Niên vẫn còn đang giục hắn.

Cố tổng gian nan nuốt nước bọt, bốn chữ kia thật không phải làm nũng sao? Thật không phải làm nũng sao? Thật không phải làm nũng sao? Ngữ điệu thật vừa mềm vừa moe lại uyển chuyển, tựa như một bé sơn ca đáng yêu!

“Còn chờ gì nữa a?” Lưu Tiểu Niên huơ huơ tay trước mặt hắn.

Cái động tác há miệng này bất kể là ai làm, cũng đều khó có khả năng đẹp trai ngời ngời, vì vậy Cố tổng đành gắng hết sức há miệng một cách anh tuấn.

“Ưm, không bị phỏng, có lẽ một lát nữa là ổn thôi.” Lưu Tiểu Niên kiểm tra xong thì yên tâm, “Nhưng mà anh có một cái răng sâu.”

Cố tổng hỗn độn trong gió ngậm miệng, cái loại sâu răng không có tí khí chất này bị vợ thấy rõ rành rành, thật là không nên!

“Còn muốn ăn nữa không?” Lưu Tiểu Niên hỏi hắn.

“Đương nhên!” Cố Khải thề sống chết bảo về quyền lợi cùng đi ăn bữa khuya với vợ!

“Vậy chờ nguội chút lại ăn.” Lưu Tiểu Niên giúp hắn cầm một cái khay nhỏ, gắp ra một phần đồ ăn, “Ăn những món này trước a!”

Nhìn hành động cẩn thận của cậu, Cố Khải cảm thấy khóe mắt mình nóng lên, sau đó kìm lòng không đậu nhớ đến một câu thoại kinh điển trong Vương gia văn —— Ngươi cái đồ tiểu yêu tinh quyến rũ này, quả nhân cũng bị ngươi làm hư a!

Thật sự rất chi là hợp với tình hình!

Ánh đèn dầu trong quán lập lòe, trong không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm mê người, người chung quanh cãi nhau, mỗi người nhìn qua đều có vẻ rất hạnh phúc.

Cố Khải vừa thay vợ thổi nguội tào phớ, vừa nghĩ phải làm thế nào mới có thể đút cho cậu một cách tự nhiên, nhưng chưa đợi hắn suy nghĩ cẩn thận, điện thoại lại vang lên.

“Anh!” Giọng của Cố Hi vô cùng hoảng hốt, “Các anh bây giờ không có ở nhà à?”

“Đúng vậy, có chuyện gì?” Cố Khải bị dọa hết hồn.

“Nhanh về đi a!” Cố Hi cuống hết cả lên, “Anh gần đây âm khí nặng như vậy, sao có thể nửa đêm chạy ra ngoài chứ, coi chừng lại bị oán linh phụ thể!”

… Phắc!

Cố tổng tỉnh táo cúp điện thoại.

“Ai thế ạ?” Miệng Lưu Tiểu Niên bị cay đến đỏ bừng, hiếu kì hỏi.

“Bán bảo hiểm thôi.” Cố Khải múc một thìa tào phớ đưa đến bên miệng cậu, “Há miệng.”

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn ngậm lấy thìa, vừa ăn vừa cảm khái, gần đây bán bảo hiểm cũng thật chuyên nghiệp a, hơn nửa đêm vẫn còn tìm khách hàng!

Cuộc sống quá ư là không dễ dàng!

Tổng tài – Chương 29

Tổng tài – Chương 27

Chương 27 Hồ tổng thanh tra tà mị quyến cuồng

“Đừng làm rộn.” Hồ Vân Phi giúp cậu rót sữa đậu nành, “Ăn nhanh lên.”

“Tôi bị bệnh viêm gan thật!” Lâm Bình Bình nhìn hắn chăm chú một cách lạ kì, “Hơn nữa sẽ lây bệnh!”

Hồ Vân Phi nhíu mày.

“Thật đấy!” Ánh mắt Lâm Bình Bình kiên định.

Hồ Vân Phi đối mắt với cậu ba giây, đem ly trong tay đặt lên bàn.

Đậu má bị dọa thật rồi hả? Lâm Bình Bình lập tức nước mắt ròng ròng, hôm nay thật là ngày tốt lành!

Kết quả một giây sau, mặt Hồ Vân Phi ghé đến trước mặt.

“Anh làm gì thế!” Lâm Bình Bình lập tức khẩn trương!

“Cho em một cơ hội cuối, em rốt cuộc có bệnh hay không?” Hồ Vân Phi sầm mặt, gằn từng chữ.

“Có á!!!” Lâm Bình Bình liều mạng gật đầu, “Bệnh viêm gan!”

“Rất tốt.” Hồ Vân Phi cắn răng, vươn tay xắn tay áo lên.

“Anh anh anh muốn làm gì vậy?” Giọng Lâm Bình Bình run rẩy, đừng bảo là muốn đánh mình a!

Kết quả Hồ Vân Phi khom lưng, mạnh mẽ bế ngang cậu lên.

“Cứu mạng!” Lâm Bình Bình tái mặt kêu lên đầy sợ hãi.

Hồ Vân Phi âm trầm mở miệng, “Đến bệnh viện kiểm tra với tôi, nếu kết quả cho thấy cậu nói dối, xem tôi xử lí cậu như thế nào.”

… Đừng a! Lâm Bình Bình khóc ròng, “Bệnh này của tôi trị không hết anh bỏ qua cho tôi đi van anh oa oa oa!”

“Vậy sao được.” Hồ Vân Phi cười lạnh, “Biết rõ mình có bệnh truyền nhiễm còn đi ra tình một đêm, muốn tôi cứ thế tha cho cậu sao?”

Rõ ràng là anh cưỡng ép đè tôi mà! Nước mắt Lâm Bình Bình tuôn như mưa, “Anh bỏ tôi xuống trước được không!”

Hồ Vân Phi ném người lên giường, đưa tay hung dữ vỗ một cái lên mông của cậu.

Cảm giác nóng rát sâu sắc kết hợp với tiếng bạt tai vang dội, Lâm Bình Bình rốt cuộc thành công khóc toáng lên, khàn giọng lên án, “Sao anh lại hư hỏng như vậy a!”

Hồ Vân Phi nắm cằm cậu, bá khí âm hiểm bình thường trên thương trường lộ rõ, “Vậy là hư rồi? Có muốn thử hư hơn không?”

“Không muốn!” Lâm Bình Bình khóc nấc lên.

“Bệnh viêm gan a, nói không chừng bây giờ tôi bị cậu lây bệnh rồi.” Hồ Vân Phi rút dây lưng trên hông xuống, “Trước tiên cho tôi đánh một trận hả giận đi.”

“Anh anh anh muốn dùng nó đánh tôi?” Lâm Bình Bình lập tức bị dọa đến cuống lên.

Hồ Vân Phi chậm rãi vuốt dây lưng, trong không trung quất một cái.

Tiếng xé không khí rất có sức răn đe, Lâm Bình Bình khóc đến suýt tắc thở, “Tôi tôi tôi tôi không có bệnh.”

“Chịu thừa nhận rồi?” Hồ Vân Phi nén cười, yêu tinh kia sao lại chơi vui như vậy a!

“Ưm.” Mũi Lâm Bình Bình đỏ bừng, đáng thương nhìn hắn.

“Tại sao phải giả vờ bị bệnh?” Giọng của Hồ Vân Phi rất lạnh.

“Tôi không có bệnh.” Lâm Bình Bình đời này chưa từng bị ai dọa như vậy, cho nên hiện tại còn chưa hoàn hồn, chỉ biết lặp lại sự thật này!

Hồ Vân Phi rốt cuộc bị chọc cười, cúi người xuống cắn tai cậu, mềm giọng nói, “Đồ ngốc.”

Lâm Bình Bình vẫn còn khóc, đậu má cướp thật đáng sợ a oa oa oa!

Hồ Vân Phi vẫn ôm cậu, nhẹ nhàng hôn cần cổ trắng nõn kia.

“Tôi ghét anh!” Lâm Bình Bình nghẹn ngào nói.

“Cho nên giả bệnh viêm gan làm anh sợ?” Hồ Vân Phi để lại một dấu hôn trên xương quai xanh của cậu. Công ty của Cố Khải và trung tâm thương mại của mình giống nhau, cách đây một thời gian ngắn vừa tổ chức kiểm tra sức khỏe cho nhân viên, bệnh viêm gan… Thật cho là mình sẽ tin sao?

Lâm Bình Bình cam chịu.

“Cho nên, ở đây cũng không có vấn đề rồi?” Bàn tay Hồ Vân Phi lần xuống phía dưới, nhẹ nhàng vuốt vuốt.

“Đừng đụng chỗ đó!” Tóc gáy toàn thân Lâm Bình Bình lập tức dựng đứng, liều mạng giãy dụa muốn chạy.

Hồ Vân Phi không ngờ lại rước lấy phản ứng lớn như vậy của cậu, vì vậy thoáng sửng sốt.

Lâm Bình Bình thừa cơ chạy khỏi giường, đứng một bên hoảng sợ nhìn hắn.

Hồ Vân Phi chịu đả kích lớn, cũng không cần phải thể hiện sự ghét bỏ rõ ràng vậy a?

“Chúng ta không có khả năng cùng một chỗ đâu.” Lâm Bình Bình nói lời thật lòng, “Tôi không muốn chơi.”

“Không muốn chơi là có ý gì?” Hồ Vân Phi nhíu mày.

“Tôi muốn tìm một người có thể cùng tôi cả đời.” Lâm Bình Bình nhìn hắn, “Anh không phải.”

“Em trong tin đồn không phải như thế.” Khóe miệng Hồ Vân Phi nhếch lên, “Lạt mềm buộc chặt?”

Chặt con em anh ấy! Lâm Bình Bình cảm thấy mình xui xẻo vồn.

“Hay là em căn bản không thích anh?” Hồ Vân Phi suy đoán.

Lâm Bình Bình rất dứt khoát gật đầu, đây chính là lời nói thật.

Sắc mặt Hồ Vân Phi đen thui.

Lâm Bình Bình sợ hãi rụt rụt, có thiên lý hay không a rõ ràng là anh hỏi trước oa oa oa!

“Tôi đối với em không tốt sao?” Hồ Vân Phi nghiến răng.

Lâm Bình Bình cảm giác mình lại muốn khóc, “Cái đó tốt hay không cũng không liên quan.”

“Hay là đêm đó anh không làm em thoải mái?” Hồ Vân Phi đứng lên.

Lâm Bình Bình vèo một cái nhảy đến bên cửa, cảnh giác nhìn hắn.

“Đây là nhà em.” Hồ Vân Phi ngồi trên ghế sô pha, “Có bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng về.”

Lâm Bình Bình rơi nước mắt đầy mặt đáng thương vô cùng, “Anh rốt cuộc phải thế nào mới buông tha tôi?”

Đối phương đã ghét đến rõ ràng như vậy, Hồ Vân Phi cũng cảm thấy có chút không thú vị. Nhưng mà ngẫm lại mình tung hoành tình trường lâu như vậy, từ trước đến nay đều đá người khác, lần này khó khăn lắm mới muốn tìm bạn giường cố định, đối phương lại sống chết không chịu, bất kể là tôn nghiêm của đàn ông hay là chướng ngại trong lòng, đều thật sự rất khó bình phục.

Lâm Bình Bình vẫn còn đỏ mắt nhìn hắn, vừa khẩn trương lại vừa tội nghiệp, trông như một con mèo nhỏ ướt sũng, thật sự rất thiếu đòn.

Ít nhất, đống hoa hồng gửi đến trong khoảng thời gian này không thể bị lỗ a?

Hồ tổng thanh tra giương khóe miệng lên, xu thế cặn bã công hiển thị rõ ràng.

“Anh anh, làm cái gì?” Lâm Bình Bình cảm thấy nguy hiểm áp đỉnh, theo bản năng muốn chạy ra cửa, lại bị hắn dễ dàng bắt lấy.

“Lại giúp anh một lần nữa, về sau bỏ qua em.” Hồ Vân Phi ném cậu lên trên giường, lấy thân đè lên.

“Đừng!!!!!!” Lâm Bình Bình gần như bị dọa ngất đi, đậu má loại chuyện này đừng xảy ra lần thứ hai a!

“Sao lại đừng?” Hồ Vân Phi cởi áo phông của cậu, nghiến răng nói, “Bao nhiêu người cầu anh còn chưa cầu được.”

“Anh đồ khốn này!” Lâm Bình Bình liều mạng giãy dụa, lại hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, lúc quần bị lột ra, yêu nghiệt rốt cuộc triệt để hỏng mất, cậu khóc không thành tiếng hét lên, “Đêm đó là lần đầu tiên của tôi!!”

Hồ Vân Phi sững sờ, ngẩng đầu nhìn cậu.

Lâm Bình Bình khóc thảm thiết lạ kì, nhìn qua gần như sắp ngất đi, ngay cả màu môi cũng trở nên tái nhợt.

Hồ Vân Phi do dự buông cậu ra.

Mất đi trói buộc và kiềm hãm, Lâm Bình Bình lần này lại không né ra, chỉ nghiêng người co lại thành một cục, nức nở nghẹn ngào khóc vô cùng đáng thương.

“… Chuyện gì xảy ra?” Hồ Vân Phi hỏi cậu một câu tối nghĩa.

Lâm Bình Bình khóc còn lớn tiếng hơn một chút.

Nhớ lại đêm đó cậu không lưu loát và nhanh tắc nghẽn, còn có sáng ngày thứ hai sốt cao không lùi, cùng với hành vi ngốc nghếch không biết dùng thuốc, Hồ Vân Phi rốt cuộc ý thức được chút gì đó.

“Tôi thật sự không muốn chơi.” Giọng của Lâm Bình Bình rất thấp, “Anh đi đi.”

“Thật xin lỗi.” Sau một hồi yên tĩnh dày vò, Hồ Vân Phi rối rắm mở miệng.

Lâm Bình Bình lắc đầu, vẫn như trước chôn mặt vào trong gối.

Mấy phút sau, cửa bị mở ra rồi khóa lại, gian phòng một lần nữa khôi phục sự yên tĩnh.

Lâm Bình Bình ôm gối, thần sắc đờ đẫn ngẩn người.

Cuối cùng cũng kết thúc a…

Hồ Vân Phi ra khỏi nhà cậu, việc đầu tiên làm là đến Đôi cánh ác ma.

Quán này là của hai anh em, anh làm ông chủ em làm pha chế rượu, sống trong phòng ở tầng trên quán bar. Mấy quán kiểu này bình thường đều là ngày đêm đảo lộn, cho nên khi hai anh em bị một hồi đập cửa điên loạn đánh thức, đều gần như muốn vung dao phay chém người.

Song khi họ mở cửa ra, thấy bên ngoài là Hồ Vân Phi, đành phải nhịn gào thét xuống, mặt đầy tươi cười nghênh đón vị đại gia này —— Người trong hội đều biết, Hồ tổng thanh tra nổi danh nóng! Tính!

“Biết rõ bao nhiêu chuyện của Lâm Bình Bình, nói hết tất cả cho tôi.” Sắc mặt Hồ Vân Phi âm trầm, ngồi như tổ tông trên ghế sô pha.

Hai anh em khóc không ra nước mắt, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện qué gì a, thực không có thiên lý, sáng sớm kể chuyện cũ gì đó ghét nhất luôn!

Thao thao bất tuyệt một tiếng sau, Hồ Vân Phi rốt cuộc phát hiện, chuyện đồn thổi của Lâm Bình Bình đến cùng có bao nhiêu không hợp lẽ thường, nhiều tình tiết rõ ràng mâu thuẫn trước sau như vậy, thế mà vẫn không có ai phát hiện? Nhưng ngẫm lại cũng thế, tới chỗ như thế này phần lớn là để tìm kích thích, ai lại để ý câu chuyện của người khác là thật hay giả, nói cách khác, ai lại không phóng đại lên vài phần chứ?

Hồ Vân Phi thấy dở khóc dở cười, lắc đầu đứng dậy.

“Tạm biệt không tiễn!” Hai anh em vội vàng kéo cửa ra, đậu xanh rau má đi nhanh lên ông buồn ngủ rồi!

Hồ Vân Phi trở lại trong xe, cảm thấy đầu óc hơi loạn, nhớ đến gương mặt nhỏ nhắn khóc đến nhăn lại, thực không biết mình nên cảm thấy thế nào. Chơi đùa lâu như vậy, đối với từng đối tượng đều nho nhã lễ độ, dù là chia tay cũng rất lịch sự, chỉ có lần này, xem như triệt để cặn bã a?

Hồ Vân Phi lắc đầu, lái xe đến công ty, ném mình vào trong đống văn bản tài liệu.

Loại công việc này thật sự có thể đảo lộn thời gian, bất tri bất giác đã đến mười giờ tối, bảo vệ cầm đèn pin gõ mở cửa, kinh ngạc nói, “Hồ tổng thanh tra, ngài chưa về sao?”

“Về đây.” Hồ Vân Phi giãn giãn gân cốt, cảm thấy tâm tình dường như đã bình tĩnh một chút, vì vậy chuẩn bị thu dọn đồ đạc về nhà, lại đột nhiên nhận được tin nhắn của Cố Khải —— Thất tình phải an ủi như thế nào?

Đối mặt với vấn đề ngu ngốc như vậy, Hồ Vân Phi không nhìn thẳng, tắt máy khóa cửa.

Cố tổng nhìn chằm chằm vào điện thoại đợi 10 phút, cũng không thấy Hồ Vân Phi hồi âm, vì vậy giận dữ dựng thẳng ngón giữa, quá là không có nghĩa khí!

Trong phòng ngủ trên giường lớn, em trai đang ngoan ngoãn đọc sách, vừa tắm xong nên mái tóc còn ướt, trông ngốc ngốc đáng yêu, trên áo ngủ còn in hình con vịt nhỏ.

Anh trai lập tức cảm thấy đắng lòng, đậu má thằng em như hoa của ông, vì cái qué gì số lại khổ như vậy!

“Anh?” Em trai nghe thấy tiếng động ngẩng đầu, vẻ mặt cực kì tiểu thanh tân.

Anh trai càng thêm không đành lòng, hắn ngồi bên giường nhìn em trai, ngữ khí yêu thương vô cùng, “Kỳ thật em quả là có rất nhiều ưu điểm.”

“Đúng rồi đó!” Em trai hào phóng gật đầu.

“Cho nên, nhất định sẽ có rất nhiều người thích em.” Anh trai giúp cậu chải tóc, giọng điệu dịu dàng, “Có đôi khi hai người gặp nhau, giống như sao băng trên trời, dù rất đẹp, nhưng chỉ có thể lóe lên trong nháy mắt, qua đi rồi cũng chỉ còn kí ức. Em hiểu ý anh không?”

Dù anh trai rất hi vọng em trai có thể hiểu được nỗi khổ tâm của mình, nhưng mấy chuyện ăn ý kiểu này không thể cưỡng cầu!

Vì vậy em trai kinh ngạc sờ trán anh trai một cái.

WTF có phải là phát sốt rồi không a!

Tổng tài – Chương 28

Tổng tài – Chương 26

Chương 26 Ô Long một người tiếp một người

Ở phía trước cách đó không xa, một người đàn ông hào hoa phong nhã đang cầm hai cốc nước trái cây, mặt đầy cưng chiều nhìn cô gái đang chọn ga giường ở trước mắt, dáng đặc sệt tướng người yêu!

Lục Triển Phong? Cố Khải hơi hơi giật mình, anh ta sao lại xuất hiện ở đây, mà cô gái kia là ai?

“Anh đang nhìn gì thế?” Lưu Tiểu Niên hiếu kì, nhìn theo tầm mắt của hắn, “Ồ, bác sĩ Lục.”

“Ừm.” Cố Khải hồi phục tinh thần, trong lòng quả thật ngũ vị tạp trần! Đậu má em trai sau khi biết chuyện này có chạy đi thắt cổ không a!

“Muốn đến chào một tiếng không?” Lưu Tiểu Niên hỏi hắn.

“Không cần.” Cố Khải lắc đầu, trong lòng còn đang nghĩ xem phải làm sao để nói lại chuyện này cho em trai! Tư liệu mình tra được rõ ràng là Lục Triển Phong chưa từng có bạn gái a! Không lẽ mới vài ngày đã mọc ra một cô á? Hay là em gái? Chị gái? Cô? Mẹ kế? Bà? Suy nghĩ của Cố tổng bay tán loạn, liều mạng vì tương lai của em trai tìm đường, kết quả thấy Lục Triển Phong tiến lên trước, hôn đôi má của cô gái kia một cái, hai người nắm tay thân mật đi xuống lầu!

Mẹ kiếp! Sự thật đẫm máu bày ở ngay trước mắt, Cố tổng giám đốc đành phải bi thương rơi lệ, vì em trai thê thảm của hắn mặc niệm một phen.

“Nét mặt của anh lạ quá.” Lưu Tiểu Niên lo lắng nhìn hắn, “Không sao chứ?”

“Không sao.” Cố Khải lắc đầu, “Đi thôi, chúng ta xem ghế sô pha.”

“Sắc mặt của anh thật sự không tốt.” Lưu Tiểu Niên hỏi, “Có muốn uống cốc nước nghỉ ngơi một chút không?”

“Cũng được.” Nói thật, Cố Khải bây giờ cũng không có tâm trạng đi dạo siêu thị nội thất!

Ngồi trong quán nước giải khát, Cố Khải thử nhắn tin cho Cố Hi —— Đang làm gì thế?

Em trai rất nhanh đã nhắn lại một cách đáng yêu —— Đang vẽ tranh nha, sao thế?

Anh trai cân nhắc câu chữ —— Vẽ gì thế?

Em trai gửi một khuôn mặt thẹn thùng sung sướng —— ~(*@ο@*)~ Vẽ bác sĩ Lục!

Đệt! Anh trai sắp hỏng mất, WTF thế này phải làm sao đây!

Một phút sau, em trai nhận được tin nhắn của anh trai —— Tại sao không thử vẽ thiên nhiên xinh đẹp? Thế giới này rộng lớn và đẹp đẽ vô cùng, em vĩnh viễn cũng không biết, một giây sau sẽ gặp được niềm vui bất ngờ gì.

Đậu má! Em trai bàng hoàng nhìn màn hình, eo ôi tình huống qué gì đây, đầu kia điện thoại thật sự là ông anh khô khan của mình sao!

Mà lúc này anh trai đang dùng điện thoại say sưa search “Làm sao để an ủi bạn tốt bị thất tình”, từ đó search mấy câu trích dẫn có triết lí cảm ngộ, chuẩn bị dùng để thức tỉnh trái tim say mê đến mất phương hướng của em trai!

“Anh.” Em trai thật sự không chịu nổi trong lòng thấp thỏm không yên, vì vậy dứt khoát gọi qua, “Anh đang làm gì thế?”

“…” Cố tổng không có ý định nói tin tức vô cùng bi thảm này qua điện thoại, bởi vì sợ em trai hắn sẽ tự mình hại mình! Cho nên anh trai do dự nói, “Anh muốn xem đường truyền tin nhắn có bị tắc nghẽn không.”

Phắc! Em trai rất im lặng, “Em vẽ tranh tay đầy bột than, anh đừng có quấy rầy em nữa!”

Quấy rầy? Anh trai cực kì bất mãn, đây rõ ràng là sự quan tâm của anh trai mày đối với chuyện tình yêu của mày! Nếu đổi lại bình thường, anh trai nhất định sẽ gào thét trấn áp em trai hắn, nhưng mà lần này lại không giống a! Bởi vì em trai bi thảm thất tình rồi, cho nên anh trai dùng vẻ mặt dịu dàng nói, “Ngoan, nghe lời anh, nhìn thiên nhiên xinh đẹp nhiều một chút.”

… Em trai hoang mang buồn bực, cảm thấy không lẽ anh mình trúng tà rồi hả?

“Cuối hạ đầu thu, là lúc phong cảnh đẹp nhất.” Giọng của anh trai rất đỗi dịu dàng, “Mỗi một chiếc lá đều có lúc úa tàn, mặc dù có chút khó có thể tiếp nhận, nhưng ít nhất vào lúc giữa hè, nó đã từng xinh đẹp.”

Eo ôi rốt cuộc đây là sao nha! Em trai dựng đứng tóc gáy, tay chân luống cuống nói, “Anh ơi có phải anh chịu kích thích gì không hay là cãi nhau với anh dâu rồi, anh ơi em sai rồi em không bao giờ làm anh giận nữa anh ngàn vạn lần đừng gặp chuyện không may nha hu hu hu hu!”

Mẹ kiếp cái phản ứng qué gì đây! Thật là ánh trăng chiếu mương máng! Anh trai hít sâu một hơi, gắng hết sức bình tĩnh hét lên, “Anh không sao!”

“Anh!” Em trai ngay cả tay cũng run lên rồi, “Anh chắc chắn anh không sao chứ?”

“Anh thật sự không sao.” Anh trai cảm giác mình bị em trai đánh bại, hắn im lặng nhìn trời, “Anh chỉ là thấy một chuyện thú vị, muốn chia sẻ với em chút.”

“…” Em trai không biết mình nên hỏi cái giề mới được.

“Cơm nước xong nghỉ ngơi nhiều một chút, đừng cứ vẽ tranh mãi thế.” Anh trai quyết định khuya về nhà lại cùng em trai gấp rút thân mật tâm sự.

Em trai rất biết điều đồng ý, sau đó cúp điện thoại lại tiếp tục vẽ bác sĩ Lục! Eo ôi rất là đẹp trai a! Còn đẹp trai hơn anh mình nhiều!

“Ưm, nước ép tuyết lê xoài.” Lưu Tiểu Niên mua đồ uống về, đưa cho Cố Khải một ly.

“Cảm ơn.” Cố Khải nhận ly, cảm thấy mình so ra thì hạnh phúc hơn chút, ít nhất vợ bất kể là ở công ty hay ở nhà, đều có thể thời khắc bị mình nhìn thấy!

“Sắc mặt anh vừa mới trắng bệch, có phải là mệt mỏi quá không?” Lưu Tiểu Niên hơi áy náy, dù sao bình thường anh ấy đi làm đã mệt lắm rồi, cuối tuần khó khăn lắm mới có thời gian, nên ở nhà nghỉ ngơi thật tốt mới đúng.

“Không, chỉ là nhớ đến một chuyện ở công ty thôi.” Cố Khải thuận miệng tìm lí do.

“Anh đừng cứ luôn nghĩ chuyện công việc như vậy, sẽ rất vất vả đấy.” Lưu Tiểu Niên nhìn hắn, “Dù cho là người rất lợi hại, cũng cần nghỉ ngơi a.”

Cố Khải cười cười, vươn tay xoa đầu cậu.

“Không thì thứ hai đi leo núi?” Lưu Tiểu Niên thử dò hỏi, “Khu Nam Sơn có một điểm ngắm cảnh mới, người không quá nhiều, không khí cực kì tốt.”

Cố Khải kinh ngạc, đây xem như em ấy chủ động hẹn mình ư?

“Có được không?” Đáy mắt Lưu Tiểu Niên có chút kì vọng, ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra.

“Đương nhiên!” Cố Khải vui như điên, cmn cái cảm giác hạnh phúc như làm con dâu nhẫn nhịn nhiều năm trở thành bà này là sao đây!

“Hứa rồi đấy nhé.” Lưu Tiểu Niên tủm tỉm cười, đôi mắt đáng yêu cong cong như vầng trăng non.

Trong lòng Cố Khải sôi trào vô cùng, cứ như thấy được ánh rạng đông khi cách mạng thành công, đặc biệt đủ mọi màu sắc! Bảy màu rực rỡ! Sáng rỡ một vùng! Leo núi hay! Tốt nhất là lúc leo núi gặp phải mưa to, sau đó hai người bị vây trong sơn động! Vợ lạnh run, đành cởi sạch quần áo ướt sũng trốn trong lòng ngực mình sưởi ấm! Sau đó thẹn thùng nói Cố tổng dù sao rảnh rỗi cũng chán, không bằng chúng ta làm chút việc hay ho a! Anh thích em quỳ hay nằm?

Mẹ kiếp cái nào cũng thích! Cố Khải yên lặng xiết nắm đấm! Sau đó lấy điện thoại ra tra dự báo thời tiết bảy ngày tới! Cực kì không thể nhịn nổi!

Số liệu chính thức của CCTV —— Cuối tuần này, mưa to!

Tôi phắc! Quả thật cứ như có thần giúp đỡ! Thiên thời địa lợi nhân hòa gì gì đấy đừng có góp sức quá a *gào thét*!

“Anh lại nghĩ chuyện của công ty sao?” Lưu Tiểu Niên nghiêng đầu hỏi hắn.

Cố Khải bềnh tễnh lắc đầu, trong lòng đang gào thét đạch mợ em đừng có bán moe nữa! Nếu không bảy ngày anh đây cũng không nhịn được đâu!

So với sự mập mờ ấm áp của Cố Khải và Lưu Tiểu Niên, Lâm Bình Bình và Hồ Vân Phi quả thật có thể nói là thảm thiết!

Sáng hôm nay vừa mới tám giờ, Hồ Vân Phi đã như trộm mà đột nhập vào nhà trọ độc thân của Lâm Bình Bình, dùng nụ hôn của sói thức tỉnh cậu!

“Cứu mạng a!” Lâm Bình Bình bị dọa tái mặt, mơ mơ hồ hồ chỉ cảm thấy có người đang đè mình, vì vậy sợ hãi hét toáng lên!

“Là anh.” Hồ Vân Phi gõ gõ đầu cậu, dở khóc dở cười.

Lâm Bình Bình trì độn cùng hắn nhìn nhau vài giây, dần dần tỉnh táo lại, sau đó hét lên còn lớn tiếng hơn, “Sao anh lại ở nhà của tôi?!”

Hồ Vân Phi cảm thấy màng nhĩ mình nổ ong ong, đành phải cách xa cậu một chút, “Đã nói rồi mà, hôm nay dẫn em đi bệnh viện a.”

“… Anh vào bằng cách nào?” Lâm Bình Bình buồn bực, mình tối qua rõ ràng có khóa trái cửa a!

“Anh có chìa khóa nhà em.” Hồ Vân Phi hôn lên khuôn mặt cậu.

“Tại sao?” Lâm Bình Bình khiếp sợ, đậu má sao giờ trộm cướp đều lợi hại quá vậy!

“Hôn một cái sẽ nói cho em biết.” Hồ Vân Phi chỉ chỉ gương mặt của mình, trêu cậu.

Đồ! Cặn! Bã! Lâm Bình Bình tức giận đẩy hắn ra, tự mình đi đánh răng rửa mặt.

Hồ Vân Phi ngồi ở bên giường, có chút buồn cười nhìn bóng lưng mảnh mai của cậu. Hôm qua mình đến công ty tìm em ấy, ai ngờ em ấy đi công tác không có đó, vốn đã định đi, kết quả nhóm Trái tim phấn hồng thủy tinh moe vô cùng nhiệt tình, nối đuôi nhau dâng lên chìa khóa sự phòng Lâm Bình Bình để ở công ty, đề nghị hắn về đợi trong nhà!

Cho nên nói có đôi khi, loại sinh vật như đồng nghiệp của người yêu bé nhỏ vẫn rất góp sức gào thét!

“Anh mua sữa đậu nành và bánh bao, ăn chút nhé?” Hồ Vân Phi theo vào toilet, ôm lấy cậu từ đằng sau.

Lâm Bình Bình tránh khỏi hắn, ngậm bàn chải đánh răng né sang bên cạnh.

“Chìa khóa là đồng nghiệp của em cho anh, cái bộ để ở công ty ấy.” Hồ Vân Phi tốt tính nhìn cậu, “Không tức giận vì cái này được không?”

Đậu má đây là cái loại đồng nghiệp gì a! Lâm Bình Bình gần như muốn rơi lệ!

“Anh đi giúp em hâm bữa sáng.” Hồ Vân Phi thức thời không trêu cậu tiếp, xoay người tiến vào phòng bếp.

Nghe tiếng chén dĩa va chạm lách cách, Lâm Bình Bình cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bằng không… thẳng thắn với anh ta đi? Thẳng thắn rồi mình không phải chơi nữa, không muốn chơi và cũng không chơi nổi.

Rửa mặt xong vào bếp, trên bàn đã xếp bánh bao và sữa đậu nành thơm phưng phức, còn có hai bộ bát đũa.

“Anh cũng chưa ăn sáng?” Lâm Bình Bình ngồi xuống.

“Đương nhiên, 6h30 đã rời giường rồi.” Hồ Vân Phi gắng hết sức nịnh nọt cậu, “Bánh bao nhà này rất nổi tiếng, em nếm thử xem.”

Lâm Bình Bình không yên lòng cắn một miệng bánh bao, trong lòng tính xem phải mở miệng với anh ta như thế nào.

Thấy dáng vẻ cậu nặng nề tâm sự, Hồ Vân Phi còn tưởng rằng cậu vẫn đang lo lắng bệnh tình, vì vậy nhẹ giọng an ủi, “Không sao, anh giúp em hẹn trước bác sĩ rất nổi danh, nhất định sẽ chữa tốt cho em.”

Lâm Bình Bình dở khóc dở cười nhìn hắn.

“Đừng sợ.” Hồ Vân Phi cầm tay của cậu, nhẹ nhàng chạm lên miệng mình.

Lâm Bình Bình rút tay về, hít một hơi thật sâu chuẩn bị thẳng thắn, chỉ nghe Hồ Vân Phi lại nói một câu, “Bệnh viện sinh thực kia tương đối xa, nhanh tranh thủ ăn cái gì đi.”

Lâm Bình Bình trợn to mắt, cho là mình nghe nhầm, “Bệnh viện gì?”

“Bệnh viện sinh thực của tỉnh a.” Hồ Vân Phi nhìn cậu, “Cái ở tây ngoại ô ấy.”

Lâm Bình Bình cảm thấy mình sắp khóc rồi.

“Tôi bị viêm gan, sao phải đi bệnh viện sinh thực?”

Tổng tài – Chương 27