Hoàn khố tử – Chương 8

Chương 8. Nhạc Nhã trưởng thành sử (5)

Bố cục chỉnh thể của Thanh Lan uyển rất đơn giản, cổng vòm tròn, sau đó tiến vào một khoảng sân, trong sân có cánh rừng trúc nhỏ, đi tiếp, chính là hai cây đại thụ, đại thụ xanh um tươi tốt, dưới tàng cây là bàn đá hình vuông, còn có bốn chiếc ghế, đi qua cây đại thụ là cây cầu nhỏ, cây cầu nhỏ bắc qua hồ nước, trong hồ nước có hai ba con cá nhỏ, mấy đóa hoa sen, đi qua cầu, chính là nhà ở của bọn họ, trước nhà ở là đường phòng, bên cạnh là khách phòng nhỏ, vòng qua hành lang trước dãy nhà, chính là nhà ở của bọn họ, nhà ở có hai gian trái phải, tính từ khách phòng nhỏ, bên trái là phòng ở, bên phải là thư phòng, thư phòng rất lớn, đặt hai cái bàn học.

Ừm, một là của hắn, một là của ca ca.

Chu Nhạc Nhã lúc này đang ngồi trong phòng khách nhỏ, ghé vào trên bàn, nắm bút lông trong tay, tô tô vẽ vẽ.

Bố cục của Thanh Lan uyển rất tốt, nhưng cân nhắc một cách cẩn thận, trăm ngàn chỗ hở, đặc biệt là thiết kế của sân này, trúc là phong, cây hoa quế chiêu hỏa, phong hỏa chồng lên nhau, đặc biệt giữa hai cây hoa quế còn đặt một bàn đá hình vuông, đây là chiếu không môn điển hình. Hiện tại cái mà Chu Nhạc Nhã đang tô tô vẽ vẽ chỉnh sửa chính là bố cục của Thanh Lan uyển.

Bên ngoài tiểu phòng khách, Tần ma ma bưng bát chè vừa nấu xong đi tới, phó nhân đứng canh bên ngoài tiểu phòng khách thấy Tần ma ma đang đến, vội vàng nâng bức rèm phòng khách lên, để cho Tần ma ma tiến vào. Tần ma ma vừa bước vào, chỉ thấy nhị thiếu gia ghé lên trên bàn không ngừng tô tô vẽ vẽ, trên gương mặt Tần ma ma không khỏi lộ ra nét tươi cười, nhị thiếu gia ngoan ngoãn nghe lời, so với năm kia hiểu chuyện hơn nhiều lắm, năm kia nhị thiếu gia thật sự tùy hứng, bây giờ lại im lặng, gặp người thì cười, không quậy cũng không khóc, thật đúng là khiến người ta đau lòng. Nếu như… nhị thiếu gia có thể nói chuyện thì tốt rồi.

Tần ma ma thầm thở dài, nghĩ tối đó phu nhân trở về khóc với bà, nàng thà rằng nhị thiếu gia không hiểu chuyện không nghe lời, còn hơn nhị thiếu gia bị mất tiếng… Nghĩ nghĩ, Tần ma ma cũng bắt đầu đau lòng, nhị thiếu gia hiểu chuyện nghe lời như vậy, còn không phải vì ở Thanh Hà phải chịu tội sao!

Tần ma ma đặt chè xuống, nhẹ giọng mở miệng, “Nhị thiếu gia, chè hạt sen đến đây.”

Chu Nhạc Nhã ngẩng đầu nhìn về phía Tần ma ma, cười, buông bút trong tay, kéo bát chè lại gần, từng thìa từng thìa nhỏ chậm rãi thổi uống.

Có lẽ là do ảnh hưởng của đời trước, ban đầu lúc hắn vừa mới sống lại, ăn uống đều rất nhanh, hơn nữa còn là lang thôn hổ yết, mẫu thân cùng cha, đại ca nhìn thấy dáng vẻ hắn ăn uống, đều bày ra vẻ thương tâm đau lòng, hắn liền cố gắng chậm rãi sửa lại.

Bây giờ, hắn ăn uống không nhanh, cũng học dáng vẻ của đại ca, ngồi thẳng thân mình, ăn với tư thế rất đoan chính, cố gắng ăn cơm không phát ra âm thanh… Mẫu thân nói, công tử thế gia nên có lễ nghi gì đó nhỉ?

Rất nhanh, uống xong chè, Tần ma ma liền thấp giọng, vẻ mặt khiêm nhường hỏi, “Nhị thiếu gia, phòng bếp nhỏ làm điểm tâm, là phu nhân phân phó, lão nô bưng nó đến đây.”

Chu Nhạc Nhã nghiêng đầu, chỉ vào bên phải làm thủ thế: Ca ca đâu?

Tần ma ma xem hiểu thủ thế của Chu Nhạc Nhã, cười cung kính nói, “Đại thiếu gia ở bên kia đã có Hồng Thạch bưng qua, đại thiếu gia còn hỏi nhị thiếu gia có dùng chè không.”

Chu Nhạc Nhã nghe, cong khóe miệng lên nở nụ cười.

Tần ma ma liền cung kính xoay người làm phúc lễ, lui ra, đi phòng bếp nhỏ lấy điểm tâm.

Chu Nhạc Nhã nhìn sắc trời bên ngoài, đã sắp hoàng hôn, ca ca chắc cũng học gần xong rồi nhỉ?

Hiện tại, ca ca buổi sáng đến thư phòng đằng trước theo vị lão sư nổi tiếng nghiêm khắc kia đọc sách, sau đó tự mình ở Thanh Lan uyển đọc sách viết chữ. Vị lão sư kia tựa hồ kì vọng rất lớn ở ca ca, mỗi ngày đều giao cho rất nhiều bài tập, hắn thấy ca ca mỗi buổi chiều đều ở thư phòng đến tận hoàng hôn mới đi ra.

Hắn theo ca ca đi đọc sách, tuy rằng vị lão sư kia cũng giao bài viết chữ này bài tập nọ cho hắn, nhưng hắn hoàn thành thật nhẹ nhàng, nhìn bài tập ca ca phải làm… Cái gì sách luận a luận nghị a, hắn nhìn, nói chung là cảm thấy, quá khó.

Nhưng mà ca ca cả mày cũng không thèm nhíu chút nào đã nhận lấy, ngày hôm sau, đã hoàn hoàn chỉnh chỉnh cung kính nộp bài tập lão sư đã giao.

Khiến cho hắn phải thở dài nhất là, rõ ràng lão sư rất vừa lòng, nhưng vẫn nghiêm mặt nghiêm túc phê bình một chút, ngay cả chữ viết không đủ lực cũng phải mắng cho một trận!

Hắn làm khô nét mực mình tô tô vẽ vẽ gì đó xong, cuốn lại, rồi ôm lấy, xuống ghế, liền hướng phía thư phòng bên phải đi đến.

Trong thư phòng, Chu Bác Nhã vừa mới hoàn thành một trang sách luận, đang định buông bút, đã nghe thấy thanh âm cung kính của Hồng Thạch và Kiếm Thạch ở bên ngoài vang lên, “Tiểu nhân bái kiến nhị thiếu gia.”

Chu Bác Nhã thoáng giật mình, Nhạc nhi vẫn đều rất ngoan, biết y ở thư phòng đọc sách, liền không bao giờ đến thư phòng quấy rầy y, hôm nay sao lại đến đây?

Chu Bác Nhã buông bút, đứng dậy bước nhanh về phía cửa, vừa mới vén rèm lên, đã thấy ở cửa một đứa bé năm sáu tuổi ngửa đầu, ôm đồ vật trong tay, híp mắt cười với y, nụ cười không lớn, nhưng dáng vẻ vui vẻ thỏa mãn, khiến cho Chu Bác Nhã không khỏi mềm nét mặt, cười cười, xoay người ôm lấy Chu Nhạc Nhã, hỏi, “Sao Nhạc nhi lại đến đây?”

Chu Bác Nhã vừa hỏi vừa tiến vào trong thư phòng.

Nhạc nhã chỉ cười.

Đợi đến khi Chu Bác Nhã đặt hắn lên trên ghế bàn học, Chu Nhạc Nhã mới đưa thứ gì đó trong lòng cho Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã nhận lấy, mở ra nhìn, không khỏi kinh ngạc.

—— Là một bức tranh không phải quá chính xác, nhưng cực kì có thần, y tuy rằng không quá hiểu biết, nhưng y nhìn ra được, bức tranh này, chính là thứ sư phụ cầm họa của y nói —— tranh sống đi?

“Nhạc nhi, từ nay trở đi, ca ca muốn đi học vẽ, ngươi đi cùng ca ca đi.” Chu Bác Nhã ngẩng đầu tủm tỉm nói với Chu Nhạc Nhã. Đồng thời thầm nghĩ trong lòng, buổi tối lúc gặp cha, nhất định phải mang cả bức tranh này đi.

Chu Nhạc Nhã ngẩn ngơ, sao lại bàn đến chuyện đi học vẽ rồi? Chu Nhạc Nhã bất mãn kéo kéo tay áo Chu Bác Nhã, chỉ vào cây đại thụ và bàn đá trong tranh, thấy Chu Bác Nhã không hiểu, liền liều mạng chọt chọt…

Chu Bác Nhã thấy, vội vàng giữ lại tay của Chu Nhạc Nhã, “Nhạc nhi, ca ca nhìn kĩ là được rồi, ngươi đừng như vậy, nếu làm hỏng bức tranh thì làm sao bây giờ?”

Chu Nhạc Nhã mới dừng tay, sau đó tràn trề hi vọng nhìn Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã có chút bất đắc dĩ, y thật sự không nhìn ra trong tranh có cái gì đặc biệt, không phải là bức tranh rừng trúc cầu nhỏ sao? Nhưng Nhạc nhi kiên trì như vậy, hẳn là có nguyên nhân của hắn nhỉ?

Chu Bác Nhã liền cúi đầu cẩn thận nhìn, vừa nhìn như vậy, Chu Bác Nhã đã nhìn ra sự khác thường.

—— Đây là Thanh Lan uyển? Vốn hai cây đại thụ biến thành một cây, vị trí cũng thay đổi, từ trong sân đến gần cầu nhỏ bên trái, mà cánh rừng trúc lại nhỏ hơn, kéo dài, các tảng đá quanh quanh co co nối từ từ cổng vòng đến cầu nhỏ xếp thành một con đường mòn?

Chu Bác Nhã cẩn thận nhìn, nếu như Thanh Lan uyển đổi thành như vậy, hình như lại càng thuận mắt hơn bây giờ.

Chu Bác Nhã cúi đầu nhìn về phía Chu Nhạc Nhã, hai tay Chu Nhạc Nhã đang cầm một tấm thẻ tre, ở trên tấm thẻ tre viết mấy chữ xiên vẹo: Ta muốn như vậy

Chu Nhạc Nhã nhìn nhìn bức tranh, lại nhìn nhìn Chu Nhạc Nhã, cười gật đầu, “Được, ca ca nói với cha mẹ một tiếng, rồi làm cho ngươi.”

Lúc này Chu Nhạc Nhã mới nhếch miệng nở nụ cười.

******

Tiền viện của Chu phủ có chính đường và Phong viện, chính đường là nơi tiếp khách, Phong viện là nơi nghỉ lại cho khách nhân, Mặc Hương viện là thư phòng, đại nho gia kiêm phụ tá Phương Nguyên Tĩnh mà Chu gia lão gia, Hoa Di châu Châu quận Chu Văn Đức mời đến từ phương bắc ngàn dặm xa xôi chính là ở Mặc Hương Viện dạy cho Chu gia đại thiếu gia Chu Bác Nhã.

Mặc Hương viện ngoại trừ là thư phòng, còn là chỗ ở của Phương Nguyên Tĩnh và thê tử hài tử của ông.

Lúc này, trong gian chính của Mặc Hương viện, Phương Nguyên Tĩnh đang cùng Chu Văn Đức khen ngợi Chu Bác Nhã.

“Đại thiếu gia thông minh hiểu chuyện, khó có được nhất là y tuổi còn nhỏ đã có khả năng nhẫn nại cực tốt cùng ý chí kiên định.” Phương Nguyên Tĩnh rất vừa lòng.

Chu Văn Đức nghe, khẽ gật đầu, nghiêm túc trịnh trọng nói, “Còn cần phiền Phương tiên sinh hao tâm tốn sức nhiều hơn, Bác Nhã vẫn còn cần Phương tiên sinh dạy dỗ nhiều.”

Phương Nguyên Tĩnh nghe, cười nói, “Đây là đương nhiên.”

Phương Nguyên Tĩnh và Chu Văn Đức cùng tuổi, hai người là đồng bảng tiền tam giáp, nhưng sau khi Phương Nguyên Tĩnh trúng tuyển, liền trở về quê hương, sau đó lại dạo chơi tứ hải, năm trước, sau khi bị Chu Văn Đức tìm được, liền theo Chu Văn Đức đến Hoa Di châu.

“Về phần nhị thiếu gia…” Phương Nguyên Tĩnh khẽ thở dài một tiếng, “Thiên chân rực rỡ, trí tuệ không thua gì đại thiếu gia, đáng tiếc, đáng tiếc nha.”

Trong mắt Chu Văn Đức xẹt qua một chút tối nghĩa, ông chậm rãi khàn tiếng mở miệng, “Phương tiên sinh, ta đến nay chỉ muốn Nhạc Nhã của ta bình an vui vẻ một đời.”

“Nếu là như thế, ta thấy nhị thiếu gia là người tâm tính rộng rãi, lại có đại nhân và Bác Nhã che chở, còn có phu nhân yêu thương, nghĩ đến, tương lai một đời phải bình thuận mới phải.” Phương Nguyên Tĩnh nói, dừng một chút, “Nhưng hiện tại, đại nhân, ta nghe nói phu nhân phái người đi huyện Thanh Hà tặng hạ lễ?”

“Không sai, đã đi hơn nửa tháng đi. Hiện tại, bên kia còn chưa có tin tức gì.” Chu Văn Đức nói xong, trong mắt xẹt qua một chút lãnh ý.

Phương Nguyên Tĩnh vân vê chòm râu suy tư, “Đại nhân, lão phu nhân huyện Thanh Hà cao ngạo ương ngạnh, chuyện này ngươi và ta đều biết, người cao ngạo ương ngạnh, hẳn là khinh thường dùng các thủ đoạn hạ lưu mới phải.”

Chu Văn Đức lạnh lùng mở miệng nói, “Bà không biết dùng, nhưng mà, bên người bà không thiếu kẻ huyền tri nhã ý!”

Phương Nguyên Tĩnh sửng sốt, tinh tế nghĩ nghĩ, quả thật có khả năng này.

“Quan trọng nhất… là Chu Hiên Đức… Ta cho người đưa toàn bộ tỳ nữ nha hoàn phó nhân lão phu nhân đưa tới trục xuất trở về, hạ lễ lão phu nhân đưa tới năm trước cũng đồng loạt tặng trở về, Chu Hiên Đức nên tỏ vẻ gì mới đúng, hắn cũng chỉ phái người đáp một tiếng, sau đó, liền thượng tấu nói chuyện thuế muối bất bình của Hoa Di châu Duyên Khê phủ!” Nói đến chỗ này, Chu Văn Đức nheo mắt, “Hắn biết rõ trong chuyện thuế muối của Duyên Khê phủ có quan hệ với chi thứ của Lý gia, Lý Chính, lại còn thượng tấu! Cố tình việc này còn không liên quan đến Tống gia! Hắn đây chính là bày tỏ hắn muốn xé rách da mặt với ta!”

Phương Nguyên Tĩnh nghe xong, nhíu mày, thấp giọng nói, “Đại nhân, chuyện này chi bằng cẩn thận hỏi thăm! Hắn Chu Hiên Đức cũng không phải là không có đầu óc, dám vào lúc mấu chốt Lý quý phi thân mang lục giáp dâng lên chuyện thuế muối, nhất định là có chỗ dựa vào!”

Chu Văn Đức khẽ gật đầu, “Ta đã viết thư cho Lý Giang đại nhân.”

Phương Nguyên Tĩnh lại nghĩ nghĩ, cẩn thận đề nghị, “Tuy rằng Lý Giang đại nhân hẳn là có sự chuẩn bị. Nhưng mà, đại nhân, chuyện Duyên Khê phủ vẫn phải tỉ mỉ tra một chút, đề ngừa vạn nhất.”

Chu Văn Đức nghe nói thế, ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc nói, “Ta đến vì việc này. Phương tiên sinh, ta muốn phiền ngươi mang Bác Nhã đi Duyên Khê phủ một chuyến.”

Phương Nguyên Tĩnh thoáng sửng sốt, sau đó mỉm cười, “Đại nhân xem ra là muốn cho đại thiếu gia tôi luyện một chút? Được. Ta từ nay trở đi liền khởi hành cùng đại thiếu gia!”

Hoàn khố tử – Chương 9