Tổng tài – Chương 20

Chương 20 Thật muốn hôn lưỡi với hắn a

“Thuốc giả?” Hồ Vân Phi bị dọa hết hồn, ôm cậu vào ngực an ủi, “Đừng khóc đừng khóc, nói cho anh biết làm sao thế?”

Lâm Bình Bình cực kì bi ai, quả thực là thương tâm gần chết, “Đau chết mất!”

Hồ Vân Phi hoàn toàn không tài nào hiểu được tình huống bây giờ là gì, đành phải ôm cậu trở lại ghế salông trước, rồi dỗ dành gạ gẫm cả buổi, mới rốc cuộc hiểu được đại khái qua lời tự thuật đứt quãng của cậu.

Nói đơn giản là, tối hôm qua sau khi Lâm Bình Bình vất vả lắm mới vượt qua được chướng ngại tâm lý, lấy tư thế cực kì hèn mọn bỉ ổi ngồi vào trong chậu, chỗ đó lập tức đau đến lật người, sau đó hoa mắt chóng mặt ngất xỉu luôn.

Nhìn cậu khóc đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn hóa thành bánh bao, Hồ Vân Phi dốc sức liều mạng nhéo lòng bàn tay mới không bật cười, eo ôi sao lại ngốc như vậy a! Cái tình cảnh này, chỉ nghĩ thôi đã đáng bị cười năm phút đồng hồ!

“Anh còn dám cười!” Lâm Bình Bình thẹn quá hóa giận liều mạng đá hắn, “Khốn nạn đều do anh làm hại!”

“Ngoan, anh sai rồi anh sai rồi, sai rồi được chưa?” Hồ Vân Phi vỗ vỗ lưng cậu, “Anh đưa em đi bệnh viện.”

“Hừ!” Lâm Bình Bình ngạo kiều hằm hằm nhìn hắn.

Hồ Vân Phi đứng dậy, đi qua toilet bừa bộn cầm bình thuốc kia lên, trong chiếc bình lớn trong suốt còn thừa một nửa nước thuốc.

“Trước kia dùng không bị làm sao ư?” Hồ Vân Phi vừa xem vừa hỏi cậu.

Đậu má làm gì có trước đây a! Lần đầu tên của ông đã cho tên cầm thú nhà anh rồi! Lâm Bình Bình ấm ức đầy bụng, “Trước đây chưa từng dùng.”

“Chưa từng dùng?” Hồ Vân Phi nhíu mày, “Vậy tại sao còn thừa lại non nửa bình?”

“Bởi vì tối qua tôi dùng hơn nửa bình a!” Lâm Bình Bình bị hắn hỏi đến khó hiểu.

Hồ Vân Phi thở dài, trí thông minh là nỗi đau a.

“Sao vậy?” Lâm Bình Bình không hiểu ý.

“Tờ hướng dẫn sử dụng viết, một lần một nắp bình nhỏ.” Hồ Vân Phi mặc quần áo giúp cậu, “Đổ hơn nửa bình vào, không đau mới là lạ.”

Lâm Bình Bình bi phẫn giật mình, nhớ lại hôm qua lúc mình chạy khỏi tiệm thuốc, hình như nghe thấy bác gái kêu nắp bình gì đó.

Phắc! Sao mình lại bi kịch như vậy chớ, nhân sinh quả thật là một bộ bàn trà!

“Chắc không có chuyện lớn gì đâu.” Hồ Vân Phi đỡ cậu đứng dậy, “Chúng ta lập tức đi bệnh viện, đừng lo.”

“Tôi còn phải đi làm đây.” Lâm Bình Bình nhìn thời gian.

“Đừng đi.” Hồ Vân Phi rất dứt khoát, “Anh xin nghỉ cho em.”

“Vậy còn anh, anh cũng không cần đi làm?” Lâm Bình Bình hỏi.

“Em đã thế này rồi, anh nào có tâm tư đến công ty.” Hồ Vân Phi khóa cửa giúp cậu, “Đi thôi.”

Lúc đang đợi thang máy, Hồ Vân Phi tự nhiên đưa tay ra, nắm chặt tay phải của cậu.

Lâm Bình Bình thoáng do dự, vẫn rút tay trở về.

Không phải người một đường, không cần có quá nhiều dây dưa. Sự thật rõ ràng, hắn là muốn tìm bạn giường, mình lại muốn tìm đối tượng có thể làm bạn cả đời, như vậy hai người ở cùng nhau, động tâm trước nhất định là mình, chịu tổn thương nhiều nhất cũng nhất định là mình.

Nếu đã có thể đoán được kết quả, bây giờ không có lí do gì để đi mê luyến chút dịu dàng hư ảo này.

Nhìn vẻ mặt đề phòng của Lâm Bình Bình, khóe miệng của Hồ Vân Phi nhếch lên, cũng không miễn cưỡng nữa.

Mà lúc này trong biệt thự nhà họ Cố, Cố tổng đang điên cuồng kéo áo ngủ trong phòng tắm, đảm bảo cổ áo mở rộng có thể làm cho cơ bắp như ẩn như hiện, lại không có vẻ đặc biệt dâm đãng!

Vợ hiện tại nhất định đang trong phòng bếp bận rộn một cách hiền tuệ, cảm giác có nhà thiệt là tốt! Chỉnh sửa tạo hình xong, Cố tổng đẹp trai bước xuống cầu thang. Eo ôi bây giờ mà có phóng viên CCTV tới hỏi, mình nhất định sẽ cực kì kiêu ngạo nói cho hắn biết, ông đây khá là hạnh phúc!

Trong phòng bếp yên lặng, cũng không có tiếng nồi chén thường ngày, Cố Khải hơi buồn bực, chẳng lẽ hôm nay em ấy chưa rời giường?

Cmn! Cố tổng lập tức hăng tiết gà, cơ hội quang minh chính đại nhìn lén vợ thật sự rất khó có được! Nói không chừng còn có thể thấy được bụng nhỏ đáng yêu, miệng chu lên, cùng cái mông tròn nhỏ! Đậu xanh rau má liệu có phải ngủ nude không! Hay là lần này em ấy căn bản là muốn dùng sắc dụ dỗ mình, cho nên cố ý không rời giường nổi, bây giờ đang quỳ trên giường đeo tai thỏ con, mở to đôi mắt long lanh như nước nói chủ nhân, cái đuôi nhỏ của người ta đau quá à!

Eo ôi có cần phải tốt đẹp như vậy không!

Cố tổng tự YY đến sôi máu, vì vậy ba bước hóa hai chạy như điên lên lầu, trước cửa phòng Lưu Tiểu Niên chỉnh sửa lại kiểu tóc một chút xong, mới nhẹ nhàng cong ngón trỏ gõ lên cửa, âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Đậu xanh rau má ngàn vạn lần không thể gõ quá lớn tiếng, nhỡ đâu gọi em ấy dậy thật thì làm sao đây!

Trong phòng cũng không có tiếng động, vì vậy Cố tổng yên tâm thoải mái không thể đợi được nữa đẩy cửa ra, chuẩn bị thưởng thức vợ đáng yêu của mình!

Kết quả trong phòng ngay cả bóng người cũng không có, chăn gối đều gọn gàng, Cố Khải đung đưa trong gió, sao lại nhảy ra tình huống độc lập phát triển ngoài kịch bản thế này?!

“Tiểu Niên.” Cố Khải tìm cậu bốn phía.

Trên bàn cơm bày bữa sáng và một tờ giấy.

Eo ôi cái tình cảnh này thật giống trên tivi a! Chẳng lẽ bỏ nhà ra đi? Cố tổng tựa như thấy sét giữa trời quang! Trong đầu lập tức xuất hiện hình ảnh mình ở sân bay khổ sở tìm vợ mà không được, cuối cùng tê tâm liệt phế quỳ xuống đất! Hắn run rẩy mở tờ giấy ra!

—— Tôi đi bệnh viện đưa bữa sáng cho tiểu Hi, sau đó đến thẳng công ty, trong lò vi sóng có trứng tráng, hâm nửa phút rồi ăn a!

Cố tổng nhẹ nhàng thở ra, bắt đầu nhìn khuôn mặt tươi rười rạng rỡ chỗ chữ kí, cmn vẽ thật đáng yêu a! Vợ thiệt là MOE!

Trong bệnh viện, Cố Hi đang tranh thủ soi gương trang điểm!

“Ăn điểm tâm trước a.” Lưu Tiểu Niên đứng ở một bên, có chút cmn囧.

“Không!” Em trai thẳng thừng bác bỏ anh dâu. Dựa theo thường lệ, mỗi sáng đúng chín giờ rưỡi Lục Triển Phong đều sẽ đi kiểm tra phòng, bây giờ đã chín giờ hai mươi rồi, mình còn chưa chải chuốt lại, đâu ra tâm trạng ăn sáng chứ!

Lưu Tiểu Niên trăm mối khó giải, cậu ta bây giờ ngày nào cũng nằm ở viện không nhúc nhích được, tại sao còn xịt gel như điên lên đầu làm chi?

Làm tóc xong, Cố Hi vẫn chưa từ bỏ ý định, lại lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc hoa cài áo sáng chói lóa cài lên áo ngủ, tranh thủ khiến mình trở nên xinh đẹp hơn!

Lưu Tiểu Niên: ……

Cậu tự an ủi mình, có lẽ tất cả nghệ thuật gia đều để ý những chi tiết này.

“Bữa sáng ăn gì nha?” Chỉnh sửa tạo hình xong, em trai cuối cùng cũng thấy cực kì đói a!

“Sandwich trứng gà, sữa tươi và salad.” Lưu Tiểu Niên mở bàn nhỏ ra giúp cậu, “Em từ từ ăn a, anh phải đi làm.”

“Vâng, cám ơn anh.” Em trai cười một cách cực kì thanh tân, bởi vì cậu trông thấy Lục Triển Phong đang đi qua hướng này!

Lưu Tiểu Niên ở trên hành lang gặp thoáng qua Lục Triển Phong, bác sĩ Lục dừng lại quay người nhìn cậu, nhíu mày tựa như là nhớ ra điều gì đó.

Em trai dựa lên giường, cầm sandwich bày ra tư thế ưu nhã, đậu xanh rau má đợi cực kì gấp, tay mỏi cả rồi!

Sau đó cậu thấy qua bóng trên cửa sổ Lục Triển Phong đột nhiên quay người, dường như rất sốt ruột chạy đi! Phắc! Em trai nghẹn họng trân trối, đậu xanh sao lại bỏ chạy nha, đậu má sao không vào đây chứ!

“Này!” Lục Triển Phong ở trên sân cỏ đuổi theo Lưu Tiểu Niên, thở hổn hển giữ chặt cậu.

“Có việc sao?” Lưu Tiểu Niên hơi bất ngờ.

“… Cậu là người nhà của Cố Hi?” Lục Triển Phong hỏi.

“Tôi là bạn của tiểu Hi.” Lưu Tiểu Niên nhìn anh, “Sao thế?”

“Có thể mạo muội hỏi cậu một câu không, cậu họ gì?” Lục Triển Phong thăm dò nói.

“Tôi tên Lưu Tiểu Niên.” Đối với bác sĩ trưởng của Cố Hi, Lưu Tiểu Niên không quá đề phòng.

“Lưu?” Lục Triển Phong dường như rất bất ngờ với đáp án này, anh cười áy náy, “Thật xin lỗi, tôi hẳn là nhận nhầm người.”

“Không sao đâu.” Lưu Tiểu Niên cười cười, “Tôi đi làm đây, hẹn gặp lại.”

Lục Triển Phong gật gật đầu, phất tay chào với cậu.

Trong phòng bệnh em trai đang điên cuồng ăn sandwich, cmn ăn thật ngon a, so với bán bên ngoài không biết còn cao hơn mấy bậc, anh dâu quả là một phụ nữ lao động khéo tay! Dịch trứng chảy lên ngón tay, em trai rất không có hình tượng liếm liếm, dù sao bác sĩ Lục cũng không ở đây! Nếu có thể trở lại, sao anh ấy đang yên lành lại chạy đi chứ?

Chẳng lẽ vì cảm nhận được tình yêu nóng bỏng của mình, nên bị dọa chạy? Em trai vừa phỏng đoán nguyên nhân đáng sợ, vừa dùng vẻ mặt nghiêm túc ăn một miệng lớn salad, mặc kệ phiến lá to đùng cọ trên mặt mình, chẳng có hình tượng gì hết, đặc biệt cam chịu.

“Tiểu Hi.” Đang lúc em trai đang ra sức nhai nuốt, Lục Triển Phong đột nhiên đẩy cửa phòng tiến vào!

WTF! Em trai lập tức khẩn trương, cậu ngơ ngơ nhìn bác sĩ Lục, cả người hóa đá luôn! Hơn nữa trong miệng còn đang cắn một miệng lớn rau xà lách, nhìn y chang con dê núi!

Đậu xanh rau má đây không phải là thật! Đây nhất định là ảo giác! Em trai tự an ủi mình!

“Đang ăn sáng à?” Lục Triển Phong bật cười, đưa cho cậu một tờ giấy ăn, “Trên mặt có sốt kìa.”

Em trai lập tức xấu hổ muốn chết, nhận lấy khăn giấy lau miệng như điên.

“Ở đây còn này.” Lục Triển Phong rút ra một tờ khăn giấy khác, giúp cậu lau mũi sạch sẽ.

Nhìn gương mặt của bác sĩ gần trong gang tấc, em trai cảm thấy mình tâm loạn như ma, cực kì muốn hôn lưỡi với anh.

“Hôm nay cảm thấy thế nào?” Lục Triển Phong mở bệnh án ra.

Kỳ thật em trai cảm thấy cực kì tốt, nhưng cậu vẫn nghiêm túc nói, “Bụng hơi đau.”

“Vậy sao?” Lục Triển Phong ngồi bên giường, “Đau ở đâu?”

Em trai chủ động cởi cúc áo ngủ, lộ ra cái bụng trắng nõn non mềm, “Ở đây.”

“Nằm xuống, tôi kiểm tra giúp cậu một chút.” Lục Triển Phong giúp cậu chỉnh gối đầu.

Em trai ngoan ngoãn nằm ngửa ra, đôi gò má ửng hồng vẻ mặt thẹn thùng, phảng phất như vừa làm xong chuyện cầm thú!

“Ở đây sao?” Tay của bác sĩ Lục thật ấm áp, ấn xuống một cái trên bụng em trai.

Em trai vừa hưng phấn vừa ngứa ngáy, vì vậy cái bụng run lên bần bật!

“Làm sao vậy?” Bác sĩ Lục bị phản ứng của cậu dọa hết hồn.

Em trai cố nén lắc đầu, “Không sao.”

Lục Triển Phong tiếp tục ấn lên bụng cậu.

Vì vậy em trai rốt cục nhịn không nổi, cười ha ha giống như bệnh nhân tâm thần!

Lục Triển Phong giật mình, “Cậu cười gì thế?”

Em trai ca ngợi anh, “Ấn đã quá, thoáng cái đã hết đau rồi!”

Lục Triển Phong dở khóc dở cười, “Lần đầu tiên gặp bệnh nhân như cậu.”

Em trai bị anh nhìn chằm chằm nên nai con đi loạn, eo ôi sao lại có người đẹp trai thế nhờ, thật muốn cởi sạch rồi nhào qua quá a!