Tổng tài – Chương 19

Chương 19 Gian thương vô lương tâm bán thuốc giả

Lời vừa nói ra, em trai liền ý thức được đại sự không ổn! WTF sao mình lại ngu xuẩn như vậy chứ!

Lục Triển Phong cười lắc đầu, “Nghỉ ngơi tốt nhé.”

Em trai khóc không ra nước mắt, đôi mắt trông mong nhìn người trong lòng của mình ra cửa!

Đậu má anh ấy nhất định cảm thấy mình là đồ tâm thần!

Vì vậy lúc anh trai mang cốc nước trở về, liền thấy em trai vẻ mặt phức tạp ngồi trên giường.

“Bác sĩ Lục đi rồi hả?” Cố Khải hỏi.

“Anh!” Em trai đột nhiên gào lên thê lương.

Cố Khải bị dọa hết cả hồn, “Sao thế?”

“Em có khả năng thất tình rồi.” Em trai bi quan phỏng đoán.

“Mày yêu đương hồi nào?” Anh trai khinh bỉ cậu.

Em trai rưng rưng nhìn chằm chằm anh cậu!

“Được rồi được rồi, không khóc.” Cố Khải ngồi ở bên giường, “Nói với anh, vì sao lại thất tình rồi hả?”

Em trai nghẹn ngào nói, “Tại vì em bảo anh ấy gọi em là mẫu hậu.”

Anh trai lập tức phun ra.

“Anh còn cười!” Em trai thương tâm gần chết.

“Không sao, nói không chừng anh ta còn thấy em rất đáng yêu.” Anh trai an ủi cậu.

“Thật vậy không?” Em trai rất thống khổ.

“Đương nhiên là thật.” Anh trai rất nghiêm túc, “Anh đã bao giờ lừa gạt em chưa?”

Em trai nhìn hắn đầy ghét bỏ, “Anh thường xuyên lừa gạt em.”

Fuck! Anh trai dựng thẳng ngón giữa!

“Anh lấy cái áo ngủ khảm kim cương đến giúp em đi!” Em trai quyết định cá chết lưới rách… Không đúng, là liều chết đánh cược một lần.

“Đậu má đó là áo ngủ cái cọng lông, rõ ràng là váy, lại còn thủng lỗ chỗ khắp nơi.” Anh trai nghiêm khắc từ chối cậu, “Không cho mặc!”

“Anh là đồ man rợ không có tế bào nghệ thuật!” Em trai hằm hằm nhìn hắn.

Anh trai dứt khoát nhào tới hành hạ em trai dâm đãng một phen.

Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, anh trai rất tự hào nghĩ, đừng tưởng tìm bác sĩ ông đây không dám dạy dỗ mày!

Mà cùng lúc đó trong công ty, các đồng nghiệp tổ game đang nghẹn họng trân trối, nhìn nhân viên chuyển phát liên tục không ngừng chuyển vào văn phòng từng bó từng bó hoa hồng to đùng! Không đến 10 phút, trong phòng đã biến thành biển hoa, đặc biệt vui mừng! Đặc biệt giống lễ quốc khánh!

Tất cả mọi người đều cho rằng hoa này là do Cố tổng gửi cho nương nương, cho nên tất cả mọi người nhao nhao dùng ánh mắt ngầm hiểu lẫn nhau mập mờ nhìn chằm chằm đến xem đi, ấy hiểu a, thanh tú ân ái giề đó ghét nhất luôn!

Lưu Tiểu Niên không biết ý tưởng, vẫn đang ngây ngô đứng một bên xen náo nhiệt.

Sau khi mang hộp chocolate và bó hoa hồng cuối cùng vào, nhân viên chuyển phát lấy đơn ký nhận ra, đặc biệt chấn động hỏi, “Xin hỏi vị nào là Lâm Bình Bình tiên sinh?”

Toàn bộ văn phòng lập tức xôn xao, cmn rõ ràng không phải cho nương nương đâu! Đang ở trước mặt nương nương dám khoe hạnh phúc, rõ là chán sống, kéo ra ngoài xử bắn năm phút đồng hồ!

Lâm Bình Bình hoa dung thất sắc, “Cho tôi sao?”

“Phiền ngài kí tên.” Nhân viên chuyển phát đưa tờ đơn qua, ở dòng tên người nhận ghi rõ rành rành Lâm Bình Bình!

“Đừng! Đây không phải là tôi!” Lâm Bình Bình dốc sức liều mạng lắc đầu, đậu xanh rau má cái loại phương thức tặng hoa thô tục này, không cần nghĩ cũng biết là ai, sáng nay vất vả lắm mới trốn khỏi khách sạn, không cần lại dính líu đến tên cặn bã kia đâu a cứu mạng! Cúc hoa đau quá!

Nhân viên chuyển phát nhanh lúng túng nhìn những người còn lại, “Xin hỏi ai có thể ký tên thay?”

“Không cho mấy người ký!” Lâm Bình Bình tức giận cảnh cáo, “Tôi không muốn nhận!”

Kết quả một giây sau, tất cả mọi người nhào lên, mọi người nối đuôi nhau kí lên trên đơn chuyển phát, tranh thủ dính được chút không khí vui mừng của việc có người theo đuổi!

Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, WTF mình có nên cân nhắc từ chức không…

Điện thoại reo lên tít tít, mở ra là một tin nhắn —— Bảo bối, có muốn xuống lầu không?

Sắc mặt Lâm Bình Bình trắng bệch, chạy đến cửa sổ xem xét, một chiếc Jeep màu đen đỗ ở cửa ra vào công ty, dưới ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ, bá khí và vô sỉ y như chủ nhân của nó!

Lâm Bình Bình điên cuồng gửi tin nhắn —— Anh cách xa tôi ra một chút!

Hồ Vân Phi đáp lại rất nhanh —— Chẳng lẽ đêm đó anh hầu hạ em không tốt?

Lâm Bình Bình xấu hổ phát sốt đi được —— Không được nhắc lại chuyện kia, tôi uống say, chẳng biết gì hết!

Hồ Vân Phi giật mình —— Thì ra em không thoải mái, vậy tối nay chúng ta tiếp tục.

Lâm Bình Bình sụp đổ lao ra văn phòng, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, xảy ra chuyện qué gì vậy?

“Anh đừng tới tìm tôi nữa!” Lâm Bình Bình chạy xuống lầu, tức giận trách cứ Hồ Vân Phi!

Hồ tổng thanh tra kéo cậu vào trong xe, đóng cửa xe ầm một cái bắt đầu hôn.

“Anh cái đồ biến thái này!” Lâm Bình Bình sợ quá, dùng sức giãy dụa muốn chạy.

“Ngoan, bảo bối anh sai rồi, anh sai rồi được không?” Hồ Vân Phi một mực áp cậu dưới thân, “Sáng nay tỉnh dậy không thấy em, anh thật sự rất lo lắng.”

“Lo cái con em anh!” Lâm Bình Bình vẫn đá hắn lung tung.

“Đừng nhúc nhích!” Hai đầu lông mày của Hồ Vân Phi có chút tức giận.

Lâm Bình Bình thành công bị dọa trở về, vẻ mặt e sợ nhìn hắn.

WTF thật dữ a!

“Chỗ đó của em bị thương chưa khỏi, giãy dụa sẽ bị đau.” Hồ Vân Phi mềm giọng, “Nghe lời.”

“Câm miệng”! Lâm Bình Bình rất không có khí thế trừng hắn.

“Còn khó chịu không?” Hồ Vân Phi ghé vào tai cậu thấp giọng hỏi.

Nhớ đến buổi tối mơ hồ kia, hốc mắt của Lâm Bình Bình lại đỏ lên.

Hồ Vân Phi không nói gì thêm, chỉ một mực ôm chặt cậu.

Ngày hôm nay sau khi hết giờ làm, Lâm Bình Bình không mấy kháng cự, lại để cho Hồ Vân Phi đưa mình về nhà.

Nhà trọ của nhân viên cao tầng độc thân, trang trí vô cùng dễ thương, trên tường còn có giấy dán tường hình quả dâu bự tổ chảng.

Hồ Vân Phi bật cười.

Cười em gái anh! Lâm Bình Bình tức giận mở tủ lạnh ra, cầm một lon đồ uống đưa cho hắn.

“Em thật đáng yêu.” Hồ Vân Phi kéo cậu vào trong lòng ngực của mình, hôn lên đôi môi mềm mại một cái, “Anh đến ở cùng với em nhé?”

“Anh dám!” Lâm Bình Bình hằm hằm nhìn hắn, “Tôi sẽ đi thắt cổ!”

… Hồ Vân Phi nhíu mày, “Vì sao?”

Bản thân anh cặn bã còn có mặt mũi hỏi vì sao! Lâm Bình Bình quay đầu, “Bởi vì phòng ở rất nhỏ.”

“Được rồi.” Hồ Vân Phi không so đo nhiều, buông đồ uống ôm ngang người cậu lên.

Lâm Bình Bình lập tức hoảng hốt hét lên, “Cứu mạng a!”

Hồ Vân Phi dở khóc dở cười, “Cứu mạng?”

“Thả tôi xuống!” Lâm Bình Bình dốc sức liều mạng giãy dụa, sắc mặt trắng bệch.

Hồ Vân Phi thở dài, “Sợ anh vậy sao?”

Lâm Bình Bình tiếp tục gào thét không ngừng!

Đầu Hồ Vân Phi đầy hắc tuyến, đặt cậu lên mặt đất.

“Anh ra ngoài!” Lâm Bình Bình vèo một cái lủi vào góc tường, lòng mười phần cảnh giác nhìn hắn.

“Anh chỉ muốn nhìn miệng vết thương của em một chút thôi.” Hồ Vân Phi giải thích.

Fuck! Nhìn vết thương cái cọng lông, còn không phải muốn lột quần tôi! Lâm Bình Bình cảm thấy mình nhìn thấu quỷ kế của hắn, vì vậy dốc sức liều mạng xua tay, “Không cần! Anh dám tới tôi sẽ nhảy lầu!”

Hồ Vân Phi bất đắc dĩ, “Được rồi anh đi, nhưng em phải bôi thuốc cẩn thận, biết chưa?”

“Đã biết đã biết.” Lâm Bình Bình thuận miệng qua loa, đuổi hắn đi.

Eo ôi cái người này thật đáng sợ! Lâm Bình Bình tựa lên tường mãnh liệt tự trách, đầu óc mình bị nước vào hay sao, lại cho hắn đến nhà mình! Fuck! Không biết có phải vừa nãy động tác quá lớn không, mà mông đau quá đi!

Lâm Bình Bình cẩn thận từng li từng tí cọ đến trên ghế salông nằm sấp một lát, cảm thấy vẫn không thoải mái, vì vậy kéo ngăn kéo ra định tìm một ít thuốc.

Có thể nói với tư cách một tiểu thụ thuần khiết, trước khi căn bản không có bất kì cái kinh nghiệm thực tế gì, trong nhà đương nhiên sẽ không chuẩn bị thuốc trị thương, trái lại thuốc cảm lại có cả đống! Vì vậy Lâm Bình Bình đành phải mặc áo khoác vào, định xuống tiệm dưới lầu mua.

Lần đầu tiên trong đời mua thuốc loại này, Lâm Bình Bình có cảm giác chột dạ không cách nào diễn tả thành lời, cậu rón ra rón rén muốn vụng trộm tiến vào hiệu thuốc, ai ngờ đâu cửa ra vào có máy cảm ứng tự động, chân vừa bước vào đã không ngừng kêu “Chào mừng quý khách”!

Cmn, Lâm Bình Bình bị sợ sững người.

“Xin hỏi ngài cần thứ gì?” Trong quầy đứng lên một cô hot girl, có lẽ khoảng hai mươi tuổi.

“…” Lâm Bình Bình gào thét trong lòng, đậu xanh rau má bình thường không phải đều là bác gái ư, thế qué nào vào lúc mình có chuyện khó nói, lại lộ ra một em gái đáng yêu chứ!

Ở trước mặt cô, mình sao có thể nói từ vô liêm sỉ như “rách hậu môn” chứ!

“Ngài không sao chứ?” Đối mặt với một người đàn ông xinh đẹp như vậy, em gái cũng rất nai con đi loạn.

Lâm Bình Bình cực kì xoắn xuýt, Phương Viên này chỉ có một tiệm thuốc, mông vẫn còn nóng rát đau đớn, eo ôi rốt cuộc nên mở miệng hay không a! Đậu má cứ để thế này liệu có bị rò hậu môn không a!

“Chàng trai, muốn mua thuốc gì à?” Bác gái có lẽ là vừa cơm nước xong xuôi, vừa xỉa răng vừa đi vào cửa.

Em gái lập tức ngoan ngoãn ngồi lại quầy thu ngân, có lẽ là ngại bị bác gái kiếm cớ trừ lương!

Lâm Bình Bình cố lấy dũng khí, cúi thấp đầu hạ giọng nói, “Hậu môn của tôi rách rồi.”

Cmn thật muốn khóc.

“A, rách hậu môn à.” Bác gái thấy nhưng không thể trách, giọng như thể đi tuyên truyền giác ngộ.

Em gái thu ngân lập tức dùng một ánh mắt rất kinh ngạc nhìn cậu!

Lâm Bình Bình mặt đỏ đến mang tai, nhưng dù sao cũng mất mặt như vậy rồi, cậu dứt khoát vò mẻ lại sứt mà nói, “Vâng.”

“Rách hậu môn mới hay là rách hậu môn cũ?” Giọng của bác gái tiếp tục vang như chuông lớn.

Đậu má rách hậu môn còn có mới với cũ sao? Lâm Bình Bình đung đưa trong gió, đương nhiên là mới rồi, chuyện mới hôm trước, quả thật không thể nào mới hơn nữa!

“Lấy về ngồi ngâm, một lần một lọ cùng nửa bồn nước.” Bác gái vung ra một cái bình nhỏ.

Em gái thu ngân có lẽ là không tránh khỏi não bổ tư thế và cảnh tượng “ngồi ngâm” của cậu, mặt đỏ tưng bừng!

Lâm Bình Bình vội vàng giao hết tiền, chạy trối chết.

Bác gái gào lên ở sau lưng, “Quay lại đây! Còn thiếu một ngàn hai!”

Lâm Bình Bình cầm cái chai chạy vội về nhà, cảm thấy trong lòng tràn đầy ấm ức.

Các tiểu 0 khác sau đó đều được chăm sóc tốt, sao mình lại xui xẻo như vậy! Không chỉ không có người chăm sóc, đến thuốc còn phải tự đi mua!

Ngồi xổm trong toilet, Lâm Bình Bình cảm thấy mình thật sự là số khổ lòng lại chua xót.

Sáng ngày thứ hai, Hồ Vân Phi đúng giờ gõ cửa.

“Ai đó?” Lâm Bình Bình suy yếu đứng lên mở cửa.

“Sao thế này?” Hồ Vân Phi nhíu mày, “Sao sắc mặt khó coi quá vậy?”

Sau khi thấy rõ người trước mắt, Lâm Bình Bình sụp đổ khóc òa lên.

“Tối hôm qua tôi mua phải thuốc giả!”