Hoàn khố tử – Chương 5

Chương 5. Nhạc Nhã trưởng thành sử (2)

Chu Nhạc Nhã lại cúi đầu, tiếp tục viết chữ “mẫu thân” xiên xiên vẹo vẹo lên thẻ tre, viết xong, giơ thẻ tre lên, cười ngốc ngốc với Lý Tú Nương.

Lý Tú Nương nhìn thấy, thiếu chút nữa rơi nước mắt, ôm chầm lấy Chu Nhạc Nhã gọi tâm can bảo bối.

Chu Nhạc Nhã hơi mất tự nhiên, hắn biết mình đã là người lớn, nhưng nhìn dáng vẻ tay ngắn chân ngắn của mình, Chu Nhạc Nhã giật giật khóe miệng, yên lặng mặc cho Lý Tú Nương ôm.

Trái lại Chu Bác Nhã ở một bên lại nhìn ra sự bối rối và thiếu tự nhiên của Chu Nhạc Nhã, cười cười, đứng dậy nói với Lý Tú Nương, “Mẫu thân, không còn sớm nữa, con thấy chi bằng cho đệ đệ dùng bữa sớm một chút, buổi chiều ngủ lại trong này, buổi tối, con đến đón đệ đệ trở về.”

Lý Tú Nương vừa nghe, vội vàng thả lỏng tay, nghĩ Nhạc nhi đến giờ mới chỉ dùng hai miếng điểm tâm mà thôi, liền vội vàng gọi Tần ma ma truyền lệnh.

Chu Nhạc Nhã lúc này mới thầm thở phào một hơi.

Chu gia không phải đại thế gia, không có quy củ của đại thế gia, nhưng khi dùng bữa, vẫn cấm không được nói chuyện.

Chu Nhạc Nhã ngồi bên cạnh Chu Bác Nhã, có ma ma và tỳ nữ phải tiến lên trước chia thức ăn cho hắn, bên người ca ca Chu Bác Nhã cũng có một người, bên người mẫu thân là Tần ma ma. Chu Nhạc Nhã vừa ăn, vừa nhìn bốn phía, hắn phát hiện, chỗ này của mẫu thân không có nhiều tỳ nữ và ma ma, cũng chỉ có hai ba ma ma, bốn năm tỳ nữ mà thôi, phó nhân bên người ca ca cũng chỉ có hai, không có tỳ nữ. Gian nhà chính mẫu thân và cha ở lại cũng không xa hoa, bố trí đơn giản lại ấm áp.

Không giống với Chu gia ở huyện Thanh Hà, nhưng mà, hắn thích ngôi nhà như vậy.

Hửm? Nhà? Nghĩ đến liền cảm thấy rất vui vẻ.

Ăn xong bữa trưa, Chu Bác Nhã còn phải đến phủ nha theo cha xử trí công vụ, lúc rời đi, Chu Bác Nhã cúi người xuống nghiêm túc dặn dò Chu Nhạc Nhã, “Phải nghỉ ngơi thật tốt, không được nghịch ngợm, nếu như muốn cái gì, phải nói với mẫu thân hoặc Tần ma ma, biết chưa?”

Chu Nhạc Nhã ngoan ngoãn gật đầu, ôm lấy thẻ tre, nâng tay, viết lên thẻ tre hai chữ xiên vẹo thật to cho Chu Bác Nhã xem —— “Yên tâm.”

Chu Bác Nhã nhìn, không khỏi cười một tiếng, phát hiện tay Chu Nhạc Nhã bởi vì chùi thẻ trúc đã bị bẩn. Chu Bác Nhã liền gọi tỳ nữ, nhận lấy khăn tay tỳ nữ cung kính dâng lên, nhấp nước, bắt đầu tinh tế lau cho Chu Nhạc Nhã, ngay cả kẽ tay cũng lau thật cẩn thận.

Chu Nhạc Nhã cúi đầu nhìn, động tác của ca ca Chu Bác Nhã phi thường nhẹ nhàng cẩn thận, động tác lau như thể đang lau cho bảo bối gì đó, thật cẩn thận, lại dịu dàng quý trọng… Ngón tay thon dài đẹp mắt quét qua tay của hắn, ngưa ngứa, lại rất thoải mái. Chu Nhạc Nhã nhìn, trong lòng tựa như được tấm chăn mềm mại bao quanh, ấm áp, an tâm.

Lúc Lý Tú Nương từ trong sương phòng bước ra, chỉ thấy một màn Chu Bác Nhã cúi đầu lau tay cho Nhạc Nhã, bước chân của Lý Tú Nương dừng lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng của Lý Tú Nương không khỏi cong lên thành nụ cười dịu dàng, trong lòng rất đỗi vui mừng.

“Được rồi, Bác nhi, con nên đi, tránh để cha con đợi lâu, bằng không, cha con lại muốn mắng người.” Lý Tú Nương cười cười nói, đến bên cạnh Chu Nhạc Nhã, sờ sờ tay của Chu Nhạc Nhã, sạch sẽ, không có vết hồng, không ngờ được Bác Nhã có thể chăm sóc người khác cẩn thận như vậy.

Chu Bác Nhã đưa khăn tay cho tỳ nữ ở một bên, chắp tay với Lý Tú Nương, cung kính cáo lui.

Chu Nhạc Nhã ở một bên nhìn theo bóng dáng của Chu Bác Nhã, trí nhớ đời trước mơ hồ không rõ, không biết tình cảm giữa hắn và ca ca như thế nào, nhưng mà, hắn nghĩ, đời trước mình khẳng định không quý trọng ca ca, bằng không, đã không lưu lạc đến kết cục như vậy, ngẫm lại xem, ca ca thương hắn như vậy, sẽ không để hắn lưu lạc đến kết cục như vậy đâu nhỉ?

Đột nhiên, Chu Nhạc Nhã nghĩ đến hung sát khí ở mi gian của Chu Bác Nhã, chẳng lẽ có liên quan đến kiếp nạn ca ca gặp phải vào năm nay?

Vậy hắn cần phải cẩn thận lưu ý mới đúng.

Buổi chiều, Lý Tú Nương theo thói quen muốn nằm một lát, nhưng hai đứa trẻ mới sinh ra vài tháng cứ quấn lấy nàng, Lý Tú Nương bất đắc dĩ, đành phải đến sương phòng, Lý Tú Nương muốn dẫn Chu Nhạc Nhã cùng đi ngủ, nhưng Chu Nhạc Nhã lắc đầu, chỉ chỉ thẻ tre, ý bảo hắn muốn viết chữ, Lý Tú Nương đành phải đến hắn đứng trong chính đường, nhưng lại lo lắng, để Tần ma ma và Niễn Ngọc cùng chiếu cố.

Buổi sáng Chu Nhạc Nhã đã nằm rất lâu rồi, hắn không buồn ngủ, muốn đợi một mình, nhưng, chủ yếu là hắn muốn nhìn gian nhà chính này thật kỹ.

—— “Thiên Nhất Tâm Thuật”, ý nghĩa như tên, nói được chính là đạo của lòng người.

Nhân chi tâm, biến ảo vô thường, người đời thường nói “dễ thay đổi”, chính là nói đến lòng người.

Từng có người cảm khái như thế này, “Thiên hạ có thể định, giang sơn có thể có, chỉ có nhân tâm, khó có được!”

Cũng có người nói như vậy, “Có được nhân tâm của thiên hạ như có được cả thiên hạ!”

Sư phụ nói, nhân tâm không thể có được, nhưng, tâm có thể nhìn, có thể xem. Cái gọi là sát ngôn quan sắc, chính là như thế.

“Thiên Nhất Tâm Thuật”, nói đến, đơn giản chính là đạo nghĩa nhìn thấu lòng người.

Mà chỗ thay đổi của tâm, cũng là chỗ thay đổi của thiên hạ, cũng là do thiên địa tạo thành.

Ngươi xem loạn thế, lòng người không như nhau, thiên hạ loạn, thường có đạo phỉ hoành tặc, nhưng loạn thế, lòng người không đổi, liền có anh hùng xuất thế!

Bởi vậy, nhìn tâm, cũng là nhìn trời, nhìn thiên hạ.

Tựa như viện tử này, giữa nhà là nơi tiếp khách, hậu đường là tiểu phòng khách, tiếp đó là tiểu hoa viên, bên trái đông sương phòng là phòng chính, là chỗ ở của cha mẹ, phía bên phải tây sương phòng là chỗ của đôi song sinh. Ngay giữa chính đường là ghế thái sư, phía dưới là hai hàng ghế, phía bên phải gần cửa sổ có một nhuyễn tháp, dùng rèm mỏng tách ra thành một không gian mới, bên trái chính đường là một phòng cờ nhỏ ngăn cách bởi tấm bình phong.

—— Từ cách bố trí của mẫu thân có thể thấy được, nàng là một người rộng lượng thản nhiên, cẩn thận dịu dàng, bên ngoài cửa sổ trồng các loại hoa của bốn mùa, một năm bốn mùa đều nở, hương hoa thơm ngát, còn có rèm mỏng màu lam nhạt. Trên ghế để đệm màu đỏ, bàn cờ trong phòng cờ nhỏ đặt cạnh bình hoa, cửa sổ bên cạnh phòng cờ nhỏ có thể nhìn thẳng ra hoa viên…

Thông qua viện tử này, là có thể thấy được con người của mẫu thân, mà nhìn lại những bông hoa đang nở rộ kiều diễm ướt át trong bình hoa kia, cuộc sống của mẫu thân là thỏa mãn hạnh phúc.

Lại nhìn trên hành lang bên ngoài viện tử là các tỳ nữ cùng phó nhân vẫn đứng không nhúc nhích cúi đầu kính cẩn, quần áo họ sạch sẽ chỉnh tề, tinh thần rất tốt, không có cảm giác chán ngán, cử chỉ đầu chân nghiêm cẩn nghiêm nghị, có thể thấy được không khí trong phủ đệ này rất ngay thẳng, không khí ngay thẳng, cách làm việc của chủ nhân phủ đệ đương nhiên là chính nghĩa.

Bởi vậy, xem một phủ, xem một phòng, là biết phẩm hạnh của chủ nhân.

—— Mà đây là “Thiên Nhất Tâm Thuật”! Lại bởi vậy suy đoán, là có thể xem phong thủy, nhìn trời!

Trí nhớ của Chu Nhạc Nhã mơ hồ, nhưng đối với “Thiên Nhất Tâm Thuật” lại vô cùng rõ ràng, chỉ là, Chu Nhạc Nhã cũng tự biết, hắn vẫn chưa phải cực kì thấu triệt “Thiên Nhất Tâm Thuật”, nhưng hắn nghĩ, hắn sẽ cố gắng luyện tập, tuyệt đối sẽ không phụ sự kỳ vọng của sư phụ hắn.

Nhưng bây giờ sao…

Hắn ngồi ở trên nhuyễn tháp, tỉ mỉ nhìn lại chính đường một lần nữa.

Sau khi trở về, hắn liền cảm thấy viện này có một cảm giác không hòa hợp, rõ ràng cảm giác tổng thể là trong sáng ấm áp, nhưng mà, luôn có một cảm giác là lạ.

Sư phụ từng nói, mỗi một chỗ bố trí đều có thể thể hiện phẩm hạnh và thói quen của một người, mà tương phản, bố trí của một chỗ cũng có thể ảnh hưởng đến một người. Tỷ như nói một người có tính cách sáng sủa ở trong một căn phòng âm u ẩm thấp quá lâu, trải qua một thời gian dài, tính cách sẽ dần trở nên âm trầm. Trong bố cục phong thủy, hoàn cảnh tổng thể là có ảnh hưởng lớn nhất với một người, nhưng không thể bỏ qua vật nhỏ, tỷ như nói ở nơi con người xây nhà, đặt một miếng táng ngọc nào đó đào ra trong phần mộ, tuy rằng hiện tại ảnh hưởng không lớn, nhưng về lâu về dài, ảnh hưởng sẽ rất lớn. Ngoài ra, để đồ vật ở sai chỗ, cũng sẽ ngầm biến đổi ảnh hưởng phong thủy của một chỗ.

Hiện tại, hắn muốn tìm ra nơi làm hắn có cảm giác không hài hòa kia, hắn sẽ không để mọi người trong nhà hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Tần ma ma ở bên cạnh nhìn ánh mắt của Chu Nhạc Nhã đảo tới đảo lui, nghĩ phải chăng tiểu thiếu gia buồn chán, liền ý bảo Niễn Ngọc lấy vài món đồ chơi nhỏ ra.

“Nhị thiếu gia, đây đều là đồ chơi lão phu nhân sai người mua đến.” Ngữ khí của Tần ma ma cung kính, vẻ mặt tươi cười nói với Chu Nhạc Nhã.

Chu Nhạc Nhã nhìn một đống đồ chơi trước mắt, sau khi nhìn một hồi lâu, mới thò tay bới bới.

Đột nhiên, Chu Nhạc Nhã cầm lên một cái trống bỏi, huơ huơ.

Tần ma ma thấy Chu Nhạc Nhã cầm lấy cái trống bỏi, vừa nghĩ cười dụ dỗ vài câu, lại không ngờ, Chu Nhạc Nhã đột nhiên cầm cái trống bỏi bộp một cái đập lên bàn, Tần ma ma hoảng sợ, đây là sao?

“Nhị thiếu gia! Ngài, ngài đây là…” Tần ma ma hoảng hồn vội vàng hỏi.

Chu Nhạc Nhã không để ý đến Tần ma ma, chỉ là cứ đập bốp bốp liên hồi!

Tần ma ma nóng nảy, bà không dám lấy tay ngăn lại, chỉ có thể dụ dỗ hết lần này đến lần khác, “Nhị thiếu gia không cần tức giận, nếu nhị thiếu gia không thích, nô tỳ lại tìm đồ chơi cho ngài, ngài ngàn vạn lần đừng làm mình bị thương ——”

“Nhị thiếu gia, nếu không nô tỳ tìm đồ ăn ngon cho ngài!?” Niễn Ngọc cũng vội vàng nói.

Tần ma ma còn chưa kịp nói xong, đã nghe “Bốp” một tiếng!

Tần ma ma và Niễn Ngọc giật nảy mình, cúi đầu nhìn.

—— Cái trống bỏi kia đã rách ra rồi! Trên đất có một đống bột phấn màu trắng, nhìn kỹ, thế mà còn có một đầu ngón tay út!

Niễn Ngọc thét lên đầu tiên, “A!”

Sắc mặt Tần ma ma trắng bệch, lúc này cũng không để ý tôn ti gì nữa, ôm lấy Chu Nhạc Nhã lui vọt về phía sau!

Lúc này, hai người lớn trong chính đường Tần ma ma và Niễn Ngọc đều không phát hiện vẻ mặt nghiêm túc khác thường của Chu Nhạc Nhã, ở trên gương mặt của một đứa trẻ năm sáu tuổi, loại biểu tình nghiêm túc bình tĩnh này.

Hoàn khố tử – Chương 6