Hoàn khố tử – Chương 4

Chương 4. Nhạc Nhã trưởng thành sử (1)

Chu Nhạc Nhã nhìn vẻ mặt nghiêm túc khẩn trương của Chu Bác Nhã, gật đầu đồng ý, lại híp mắt cười với Chu Bác Nhã, ngẩng đầu lên, dùng trán nhẹ nhàng cụng vào trán Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã bị cụng như vậy, không khỏi cười một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hòa hoãn xuống, ôm lấy Chu Nhạc Nhã ngồi trên nhuyễn tháp, lúc này, hai tỳ nữ chừng mười lăm mười sáu tuổi vội vàng chạy vào, hai tỳ nữ này vừa tiến đến, liền vội vàng quỳ gối trước mặt Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã, nhàn nhạt liếc các nàng một cái, ánh mắt bình thản nhưng lại làm cho tỳ nữ đang quỳ trên mặt đất đồng loạt run lên, cúi đầu không dám cử động nữa!

Các nàng nghĩ đại thiếu gia đi đọc sách, sẽ không về sớm như vậy, tiểu thiếu gia ở trong phòng ngủ, cũng sẽ không dậy sớm như vậy.

Sớm biết thế, đã không nhất thời lười biếng đi phòng bếp!

Lúc này, phó nhân đi theo Chu Bác Nhã bưng một bát cháo tiến vào.

Phó nhân quỳ xuống, cung kính nói, “Đại thiếu gia, cháo nấu xong rồi.”

Chu Bác Nhã lạnh nhạt nhìn phó nhân gần đây mới theo bên người y —— Mặc Thạch, y có phân phó cho hắn đi bưng cháo sao? Tỳ nữ đang quỳ dưới đất kia sao lại biết y tới?

Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã đứng lên, tuy rằng y mới mười một tuổi, nhưng thân người đã cao lớn, mà tuy Nhạc Nhã đã năm tuổi, nhưng vẫn nhỏ gầy như tiểu hài tử ba bốn tuổi. Hơn nữa Chu Bác Nhã tập võ từ nhỏ, y ôm Chu Nhạc Nhã cực kì dễ dàng.

Khi đi ngang qua tỳ nữ quỳ dưới đất, Chu Bác Nhã nhàn nhạt bỏ lại một câu, “Các ngươi không phải ở nhà sinh con đi?”

Mà khi ngang qua phó nhân Mặc Thạch quỳ dưới đất, Chu Bác Nhã bình tĩnh nói, “Về sau không cần tiếp tục theo ta.”

—— Phó nhân tự cho là thông minh không cần cũng được!

Cũng không thèm nhìn tới sắc mặt trắng bệch của tỳ nữ và phó nhân, Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã đi về phía Tùng Trúc viện ở cách vách, đó là nơi song thân của họ ở.

Tình cảm giữa Chu Văn Đức và Lý Tú Nương rất tốt, từ khi thành hôn chưa bao giờ nháo cái gì, càng không có thị thiếp, đương nhiên, nghe nói mẫu thân của Chu Bác Nhã là một sự ngoài ý muốn mà đến nay chưa bao giờ nghe người ta nhắc đến. Bao gồm cả Chu Bác Nhã, cũng chỉ biết mơ hồ, mẫu thân của y chỉ là một nha đầu thông phòng nho nhỏ trước khi cha thành hôn. Sau khi sinh hạ y, mẫu thân của y mất sớm. Bất quá, việc này, Chu Bác Nhã chỉ biết mơ hồ, y cũng không muốn đi điều tra cái gì, y chỉ cần biết mẫu thân hiện tại của y đối với y vô cùng tốt, vậy là đủ rồi.

—— Mẫu thân hiện tại đối với y vô cùng tốt, đây là sự thật. Bất kể chi phí ăn mặc hay đồ dùng đều giống với Nhạc nhi. Chỉ là, trên phương diện học tập và luyện võ, cha phi thường nghiêm khắc, không cho y lười biếng.

Ôm Nhạc nhi một đường đến Tùng Lâm viện, Chu Bác Nhã thỉnh thoảng chỉ vào cảnh sắc bốn phía, chậm rãi giải thích, ngẫu nhiên còn xen kẽ hai câu ý tưởng và cái nhìn của mình. Từ khi Chu Nhạc Nhã đến Hoa Di châu, tiến vào bốn dãy đại trạch viện này, hắn vẫn chưa đi dạo hết, thứ nhất là bị bệnh, sau khi trở về, hắn tĩnh dưỡng chừng hơn nửa năm, thứ hai là ngoại trừ ca ca Chu Bác Nhã và cha mẹ, hắn cũng không muốn để những người khác tiếp cận hắn. Mà ca ca Chu Bác Nhã mỗi ngày đọc sách tập võ, đi theo cha học tập, mẫu thân muốn chăm sóc đệ muội song bào thai mới sinh ra hơn một tháng, cũng không có thời gian dẫn hắn đi dạo.

Hiện tại khó có được cơ hội, Chu Nhạc Nhã nghe rất chuyên chú, tuy rằng hắn phát hiện, mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ này đó a, ao hoa sen gì đó, hắn đều biết, nhưng vẫn phải nhớ kĩ con đường từ viện của mình đến viện của cha mẹ, nếu ca ca không có ở đây, tự hắn cũng có thể qua bên này tìm cha mẹ.

Một đường này, Chu Bác Nhã vừa đi vừa thấp giọng nói, đi không được nhanh, chờ đến được Tùng Lâm viện đã là chuyện của nửa canh giờ sau.

Vào Tùng Trúc viện, Lý Tú Nương vừa mới phất tay ý bảo bà quản sự rời đi, thân là Hoa Di châu Châu quận phu nhân, chuyện nàng phải xử lí an bài mỗi ngày có rất nhiều, ngoại trừ đại gia tử, còn có thiệp mời bái thiếp các loại nhân tình lui tới, đồng thời, bên người còn có đôi song sinh mới ra đời một tháng… Bởi vì chuyện của đại nhi tử Nhạc nhi, hiện tại Lý Tú Nương không dám cho bất luận kẻ nào tới chăm sóc, tuy rằng bây giờ tự mình chăm sóc mỗi ngày phải rất vất vả, nhưng chính mắt mình nhìn, cuối cùng có thể yên tâm.

Trong lòng Lý Tú Nương rất hối hận, nếu như lúc trước mình kiên trì, không cho Nhạc nhi ở lại Thanh Hà phủ, Nhạc nhi sẽ không… Mỗi khi nhớ tới, Lý Tú Nương đều thấy trong lòng đau đớn khôn nguôi.

Cũng may sau khi đến Hoa Di châu, tinh thần của Nhạc nhi tốt hơn rất nhiều, hơn nữa Bác Nhã cực kì hiểu chuyện, sống cùng Nhạc nhi, tự mình chăm sóc.

Nhìn Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã đến, khóe miệng Lý Tú Nương không khỏi lộ ra nụ cười ôn nhu.

“Bác nhi, Nhạc nhi, đến đây!” Lý Tú Nương cười đứng dậy, vừa phân phó ma ma ở bên người, “Tần ma ma, nhanh, bảo phòng bếp nhỏ, bữa trưa của đại thiếu gia và nhị thiếu gia ăn ở trong này, làm mấy món ngon cho bọn họ.”

Tần ma ma bên người Lý Tú Nương nghe, vội vàng đáp lời, cung kính xoay người làm phúc lễ với Chu Bác Nhã và Chu Nhạc Nhã, rồi đi xuống phân phó. Tần ma ma ở bên Lý Tú Nương đã lâu, khi Lý Tú Nương còn là khuê nữ, đã đi theo bên người Lý Tú Nương, sau khi Lý Tú Nương xuất giá, cũng theo đến Chu gia, nhìn Chu Bác Nhã và Nhạc Nhã lớn lên từ nhỏ, tự nhiên biết hai vị thiếu gia thích cái gì, bởi vậy đi phòng bếp cẩn thận phân phó.

Tiếp theo, Lý Tú Nương lại phất tay ý bảo tỳ nữ bên người Niễn Ngọc đi bưng điểm tâm nhỏ tới đây.

Một phen phân phó xong, bên người Lý Tú Nương đã chẳng còn ai.

Sau đó, Lý Tú Nương đón lấy Chu Nhạc Nhã, đặt Chu Nhạc Nhã ngồi bên cạnh mình, quay đầu nhìn về phía Chu Bác Nhã, hỏi, “Bác nhi, nhưng mà đã xảy ra chuyện gì?”

Chu Bác Nhã liền đem chuyện vừa xảy ra cẩn thận nói lại một lần.

Lý Tú Nương vừa nghe xong, sắc mặt bắt đầu âm trầm, đặc biệt lúc nghe được Chu Nhạc Nhã tỉnh dậy liền một mình ngồi trên bậc thang ngẩn người, giữa lông mày của Lý Tú Nương là sự tức giận khó có thể kiềm chế!

“… Mẫu thân, đừng giận, vài tên hạ nhân mà thôi, không cần chọc tức thân mình.” Chu Bác Nhã nhìn Lý Tú Nương giận đến phát run, vội vàng khuyên giải an ủi, dừng một chút, Chu Bác Nhã nhẹ giọng nói, “Mẫu thân, Xuân nhi Thu nhi kia đều là người lão gia mang tới, con biết, nhưng bây giờ, tình huống của đệ đệ lại là như thế này, chi bằng chúng ta tìm vài người khác lần nữa đi.”

Lý Tú Nương hít sâu một hơi, Xuân nhi Thu nhi kia là lão gia lão phu nhân Thanh Hà phủ đưa tới, lúc trước là muốn đưa Xuân nhi Thu nhi qua làm thị thiếp, lại không ngờ, lão gia đối với đối với việc này cực kì không vui, lão phu nhân có lẽ cũng không ngờ, lão gia lại chán ghét việc này như thế, mà Xuân nhi Thu nhi kia cũng không tiện đuổi về, cũng chỉ đành để lại, trông cũng ngoan ngoãn nghe lời, liền cho Nhạc nhi, nghĩ chờ Nhạc nhi lớn, gả hai người kia cho người trong phủ sinh con!

—— Lại không ngờ, quả nhiên là không thể trông cậy vào!

Một khi đã như thế, vậy dứt khoát cho xuất giá sớm đi! Lý Tú Nương cười lạnh trong lòng.

“Bác nhi nói đúng, mấy ngày nay ta sẽ cho bà tử đi tìm vài người tốt lại đây, đến lúc đó Bác nhi qua xem, chọn lấy mấy người.” Dừng một chút, Lý Tú Nương lại dịu dàng nói, “Ta xem Mặc Thạch kia cũng không thích hợp, cho hắn đến thôn trang ở ngoài là được rồi.”

Chu Bác Nhã khẽ gật đầu, phó nhân bên người y không nhiều, chỉ có hai người mà thôi, bởi vì lúc trước cha đã nói một câu, “Trợ thủ tốt không cần nhiều, một hai là đủ rồi.”

Phó nhân bên người y có Hồng Thạch và Kiếm Thạch, là phó nhân được cha đưa đến bên người y từ khi y ba tuổi, lớn hơn y năm tuổi, Hồng Thạch thích cười thông minh lanh lợi, Kiếm Thạch trầm mặc không thích nói chuyện, nhưng làm việc trầm ổn suy nghĩ chu đáo. Mặc Thạch là người cha sắp xếp gần đây nhất, nhưng người này không so được với Hồng Thạch và Kiếm Thạch, lại chỉ vì cái trước mắt! Y rất không thích.

“Bây giờ, ta tạm cho Niễn Ngọc qua chỗ các con hai ngày, chờ hai ngày sau bà tử sắp xếp người xong, lại cẩn thận chọn vài người.”

“Vâng, mẫu thân.” Chu Bác Nhã đứng dậy hành lễ.

Sau đó, Chu Bác Nhã nhìn Chu Nhạc Nhã ngồi ngoan ngoãn ở một bên đang cố gắng lấy một miếng thẻ tre, cũng không biết hắn muốn làm cái gì, miếng thẻ tre kia có một quyển sách lớn, ở trên còn chút vết mực, có lẽ là mẫu thân làm ra chuẩn bị cho đệ đệ muội muội làm đồ chơi, Chu Nhạc Nhã loay hoay thế nào cũng không tìm cách lấy được, nhăn mặt, dáng vẻ buồn rầu, Chu Bác Nhã không khỏi nở nụ cười.

Lý Tú Nương cũng phát hiện, cũng nở nụ cười, giúp Chu Nhạc Nhã mở thẻ tre ra, vừa cười hỏi, “Nhạc nhi muốn chơi sao?”

Chu Nhạc Nhã ngẩng đầu, có chút mờ mịt, chơi? Còn lâu á! Hắn là muốn xem thử xem thẻ tre này có thể viết chữ hay không thôi!

Vì thế, Chu Nhạc Nhã cúi đầu, cầm lấy khối mực ở một bên, vụng về ở trên thẻ tre chậm rãi viết xuống hai chữ —— ca ca.

Sau đó, Chu Nhạc Nhã giơ thẻ tre lên, cười tủm tỉm nhìn về phía Chu Bác Nhã.

Chu Bác Nhã ngẩn ngơ, nhìn hai chữ vặn vẹo trên thẻ tre, hốc mắt không khỏi hồng lên, nhớ đến cảnh sau khi trở về Hoa Di châu, y mỗi tối nắm tay đệ đệ ở trên giấy hết lần này đến lần khác dạy chữ “ca ca”…

Hốc mắt của Chu Bác Nhã đỏ lên, ánh mắt của Lý Tú Nương cũng cay cay, Nhạc nhi mất đi không đơn giản là trí nhớ, còn cả trí nhớ đọc sách biết chữ nữa.

Không ngờ, Nhạc nhi bây giờ còn nhớ cách viết chữ!

Chu Nhạc Nhã tuy rằng không nhớ rõ vài chuyện, nhưng đọc sách viết chữ vẫn nhớ, chỉ là tay của y đời trước đã có đến hai mươi mấy năm không cầm bút, chữ viết ra xiêu xiêu vẹo vẹo thôi. Hắn nhìn cũng muốn che mặt.

Nhưng mà, nhìn ca ca cảm động như vậy, nhìn dáng vẻ mẫu thân cười dịu dàng nén nước mắt, Chu Nhạc Nhã cảm thấy, xấu thì xấu, có thể dỗ ca ca và mẫu thân cao hứng, cũng không quan tâm chút xấu như vậy.

Hoàn khố tử – Chương 5