Hoàn khố tử – Chương 3

Chương 3. Trọng sinh (3)

Liễu Nhất Châm nhìn Chu Bác Nhã, thấy khuôn mặt trầm tĩnh của Chu Bác Nhã, tuy rằng mới mười một tuổi, nhưng khí độ đã ẩn ẩn có thể thấy được, sau khi lên xe ngựa, bạn tốt Chu Văn Đức cùng hắn mặc kệ là nói chuyện gì, kẻ này đều tập trung yên lặng nghe, không thấy nửa điểm nôn nao nóng vội, nhớ đến nhi tử cũng mười một tuổi nhà mình, bảo nó đọc sách thuốc mười phút nó đã ngồi không yên! Liễu Nhất Châm than thầm, Vân Đức Huynh có người con này thật khiến cho người ta hâm mộ!

Tuy rằng Chu Bác Nhã này là thứ trưởng tử, nhưng xem Vân Đức huynh thường ngày đều dẫn y theo người, vừa nãy nói đến đề tài mẫn cảm của Chu gia, cũng không tránh Chu Bác Nhã, xem ra Vân Đức huynh là định bồi dưỡng y thật tốt.

Bình thường thứ tử của thế gia cho đến nay đều là tùy ý phát triển, nếu thứ tử có tài, có cơ duyên, thế gia tự nhiên sẽ nâng đỡ một hai, nhưng tuyệt đối không có khả năng bồi dưỡng như đích tử.

Năm đó Văn Đức huynh xuất thân là thứ tử, nếu không phải Vân Đức huynh chịu thương chịu khó, được Lý gia thưởng thức, Vân Đức huynh cũng không thể nào có được ngày hôm nay!

Ngẫm lại, Vân Đức huynh coi trọng thứ trưởng tử nhà mình như vậy, cũng bởi vì bản thân năm đó gặp phải chăng?

“Lại nói, Văn Đức huynh, huynh cứ rời huyện Thanh Hà như vậy có phải không tốt lắm hay không?” Liễu Nhất Châm chuyển đề tài hỏi.

Chu Văn Đức nhớ lại tối hôm qua đi bái kiến lão phu nhân, thái độ khinh thường không kiên nhẫn của lão phu nhân, Chu Văn Đức cười lạnh một tiếng, “Không ngại, lão phu nhân cũng không muốn lại nhìn thấy ta, nếu không phải Tín Đức muốn mượn sức ta, lão phu nhân còn lâu mới mời một nhà chúng ta ở lại, đáng tiếc, Tín Đức tính sai rồi! Hắn nghĩ lão phu nhân và đám sủng thiếp của hắn sẽ giúp hắn mượn sức chúng ta, lại không ngờ, Nhạc nhi lại ngã từ trên cây xuống!”

“Ai… Lão phu nhân xuất thân danh môn…. Không nghĩ tới lại…” Liễu Nhất Châm thở dài nói.

Chu Văn Đức cười lạnh, ông là do sủng thiếp sinh ra, mà mẫu thân của ông lúc đấy là thị thiếp được sủng ái nhất của phụ thân, lão phu nhân ỷ mình danh môn, thường thường vênh mặt hất hàm sai khiến phụ thân, không hề được phụ thân yêu thích.

“Liễu huynh, cổ của Nhạc nhi có thể giải trừ sao?” Chu Văn Đức sau khi lấy lại tinh thần, nhíu mi hỏi.

“Không thành vấn đề.” Liễu Nhất Châm lại khẳng định.

“Liễu huynh, huynh có thể nhìn ra cổ dược kia hạ như thế nào sao?” Chu Văn Đức hỏi, ông đối với chuyện này trăm tư khó giải, lão phu nhân tuy rằng ngạo mạn tự cao, nhưng vẫn chưa bao giờ làm loại chuyện nham hiểm này, nếu không ông đã không sống được đến bây giờ, hơn nữa Tín Đức khẳng định cũng đã cam đoan, nhất định phải chăm sóc Nhạc nhi cho tốt, lão phu nhân không có khả năng vi phạm lời của Tín Đức. Bởi vậy, ông thật sự không rõ, rốt cuộc là ai đã hạ độc thủ với Nhạc nhi? Lại vì sao hạ độc thủ?

—— Đối thủ? Không có khả năng. Ông bất quá là Hoa Di châu Châu quận mà thôi, cách Các Nghị ở kinh đô rất xa, hơn nữa chỉ vừa mới nhậm chức.

—— Mối hận cũ? Ông Chu Văn Đức làm người đều dĩ hòa vi quý.

Ông thật sự không nghĩ ra rốt cuộc là ai sẽ xuống tay với nhi tử Nhạc nhi của ông!

“Cổ độc tiểu thiếu gia trúng không hiếm lạ gì, hơn nữa liều lượng lại cực nhỏ, loại cổ độc này sẽ làm cho người ta dần dần suy nhược, nhưng không dẫn đến cái chết, phiền toái nhất là loại cổ độc này sẽ làm cho tính tình người ta trở nên táo bạo.” Liễu Nhất Châm cẩn thận nói, nói xong, ngưng một chút, cũng cảm thấy kì quái, liền nhìn về phía Chu Văn Đức, nói, “Ta trái lại cảm thấy cổ độc kia hẳn không phải hướng về tiểu thiếu gia.”

“Có ý gì?” Chu Văn Đức gắt gao truy hỏi.

Chu Bác Nhã ở một bên cũng nhìn về phía Liễu Nhất Châm, đệ đệ mới năm tuổi, những người đó muốn hại cũng có thể không phải đệ đệ đâu nhỉ? Hay là cha?

“Bởi vì liều lượng quá ít.” Liễu Nhất Châm cẩn thận phân tích, “Nếu như không phải lần này tiểu thiếu gia không thể nói chuyện, ta dùng kim châm cẩn thận kiểm tra, chỉ sợ các ngươi cũng không cách nào phát hiện loại cổ độc này. Hơn nữa cổ độc cũng rất có khả năng sẽ tiêu tán trong tương lai.”

—— Nói tóm lại, tiểu thiếu gia rất có khả năng là bị liên lụy một cách vô tội bởi nguyên nhân nào đó.

Chu Văn Đức nghe xong, tinh tế suy nghĩ, như vậy cũng chính là nói cổ độc chân chính ở Thanh Hà Chu gia? Có khả năng sao? Bất quá đây cũng là một trường hợp có thể xảy ra.

“Liễu huynh, tiểu nhi đành làm phiền Liễu huynh.” Chu Văn Đức không tiếp tục đề tài này, chuyện ở Thanh Hà Chu gia không đến phiên ông nói, dù cho ông nói, lão phu nhân đại khái cũng sẽ cho rằng ông đang đe dọa. Hơn nữa, tình huống thật sự như thế nào, cũng không thể vì phỏng đoán của Liễu Nhất Châm mà trực tiếp kết luận.

Vẫn nên chậm rãi điều tra.

Hiện tại, quan trọng nhất vẫn là bệnh của Nhạc nhi.

“Văn Đức huynh yên tâm đi. Cổ độc của tiểu thiếu gia không có vấn đề gì.”

********

Hoa Di châu tháng chín, bầu trời trong vắt như nước.

Chu Nhạc Nhã mơ màng mở mắt, nhìn căn phòng quen thuộc, lại không quá quen thuộc. Nói hắn quen thuộc, có thể là vì kiếp trước đã từng ở, nói không quá quen thuộc, là hắn đã quên rất nhiều chi tiết.

Căn phòng này là chỗ ở hiện tại của hắn —— Hoa Di châu Chu phủ. Mặc dù hắn trở về đã được một năm, nhưng vẫn không quá quen thuộc.

Hắn cùng ca ca Chu Bác Nhã ở cùng nhau, vốn nên là ca ca ở một mình, hắn ở một mình, nhưng mà ca ca nói muốn chăm sóc hắn, nên hai người ở cùng nhau, mà sân của cha mẹ hắn ở cách vách, xuyên qua hành lang là đến.

Gian phòng này rất lớn, bên ngoài là thư phòng nhỏ được ngăn cách bởi bình phong, trong góc phòng nơi dựa vào cửa sổ có một chiếc giường, ngoài cửa sổ chính là tiểu hoa viên, còn có hoa đình, có một con bướm dập dờn dập dờn bay qua.

Hắn bò dậy, kéo chiếc áo khoác ở một bên mặc vào, động tác cực kì thuần thục.

Hắn khựng lại động tác buộc áo khoác, nghiêng đầu nghĩ, mẫu thân sắp xếp cho hắn và ca ca vài tì nữ và phó nhân để sinh hoạt trong viện, nhưng hắn không thích người khác quá gần mình, tự mình mặc quần áo tự mình chăm sóc mình, hắn làm rất thuận, nhưng mà, thật kì lạ là, tại sao mỗi lần nhìn thấy hắn thuần thục tự mặc quần áo và tự mình ăn cơm, mẫu thân và ca ca lại đau lòng ra mặt, mắt của mẫu thân hắn thậm chí mấy lần phiếm hồng?

Thật là kì lạ.

Chu Nhạc Nhã mặc áo khoác vào, đi ra gian phòng này, vào tiểu hoa viên ở bên ngoài, ngồi trên bậc thang ở hành lang, nhìn con bướm nhỏ bay tới bay lui, Chu Nhạc Nhã chậm rãi cười.

Tuy rằng trí nhớ thật mơ hồ, nhưng không sao cả, lại nhớ lại là được rồi.

“Nhạc nhi! Sao lại ngồi trên bậc thang rồi?!” Âm thanh trong trẻo vang lên, mang theo không vui.

Chu Nhạc Nhã nghe tiếng nhìn lại, là ca ca Chu Bác Nhã. Y hướng phía hắn vội vàng chạy tới.

Chu Nhạc Nhã cười, chậm rãi đứng lên. Mà Chu Bác Nhã vừa đến trước mặt Chu Nhạc Nhã, liền nhíu nhíu mày, xoay người ôm lấy Chu Nhạc Nhã, vừa thấp giọng hỏi, “Nhạc nhi, Xuân nhi Thu nhi đâu?”

Hai tiểu tỷ tỷ thích nói kia sao?

Chu Nhạc Nhã nghiêng đầu, chỉ chỉ hướng phòng bếp.

Chu Bác Nhã nhìn theo đầu ngón tay của Chu Nhạc Nhã, ánh mắt loáng cái đã lạnh xuống, hai tì nữ kia thế mà lại trốn trong phòng bếp, không canh giữ bên người đệ đệ! Thật là đáng chết!

Nhưng Chu Bác Nhã không lập tức phát giận, đầu tiên y ôm Chu Nhạc Nhã vào phòng, cẩn thận đặt Chu Nhạc Nhã lên nhuyễn tháp, sau đó cúi đầu, sờ sờ trán của Chu Nhạc Nhã, sửa sang lại quần áo của Chu Nhạc Nhã, mềm giọng dỗ, “Nhạc nhi, về sau không được ngồi trên bậc thang ở bên ngoài như vậy, ở đó lạnh, nếu đệ muốn ngồi, phải trải đệm ra, biết chưa?”

Chu Nhạc Nhã nhìn vẻ mặt khẩn trương nghiêm túc của Chu Bác Nhã, chậm chạp gật đầu, đã biết, hắn quên mất hiện tại hắn không phải khất cái, khất cái có thể tùy ý ngồi, nhưng mà, tiểu thiếu gia lại không được.

Hoàn khố tử – Chương 4