Hoàn khố tử – Chương 2

Chương 2. Trọng sinh (2)

Chu Nhạc Nhã không tiếng động hỏi “Ngươi là ai”, thiếu niên nhìn ra khẩu hình của Chu Nhạc Nhã liền biến đổi sắc mặt, mà cũng nhìn ra khẩu hình của Chu Nhạc Nhã thần sắc của Chu Văn Đức càng thêm âm trầm, ông xoay người tức giận trừng mắt nhìn trung niên đại thúc đang nơm nớp lo sợ ở ngoài phòng, “Chu Phúc! Còn không mau thỉnh Liễu thần y đến đây!!”

Trung niên đại thúc ở bên ngoài —— quản gia của Chu gia Chu Phúc nhanh chóng run giọng, lắp bắp đáp lời, bỏ chạy đi thỉnh Liễu thần y.

Chu Phúc chạy một đường, một đường lau mồ hôi, hắn cảm thấy may mắn trong lòng, may mắn, là hắn đi theo lão gia và phu nhân, và cả đại thiếu gia đi Châu quận trước, nếu ở lại huyện Thanh Hà này… Hắn khẳng định sẽ gặp phiền phức phải quỳ bên ngoài giống như Chu Lập kia. Nhưng mà, nếu như hắn ở lại huyện Thanh Hà, hắn mới không làm cho tiểu thiếu gia bị ngã đâu!

—— Nhưng, nghĩ đến lão phu nhân mặt sa sầm đang ở nhà, và cả Tống di nương kia nữa, Chu Phúc thầm thở dài, kỳ thật cũng chẳng thể trách Chu Lập đâu, lão phu nhân kia vốn không định gặp lão gia và phu nhân, Tống di nương lại ở một bên như hổ rình mồi, Chu Lập tuy rằng là người của lão gia, nhưng một hạ nhân, chuyện có thể làm cũng có hạn…

Chu Phúc than thở trong lòng, vừa chạy đến hướng thiên thính (phòng khách), lúc lão gia từ Hoa Di châu vội vã trở về, vừa vặn ngự y thế gia Liễu thần y ở kinh đô đang làm khách, đây thật là đúng lúc.

Trong phòng, nữ nhân vẫn luôn ôm Chu Nhạc Nhã mà khóc —— Lý Tú Nương run giọng hỏi Chu Nhạc Nhã, “Nhạc nhi, con có biết ta là ai không?”

Chu Nhạc Nhã rất muốn nói biết, tuy rằng hắn thật sự không nhớ rõ nữ nhân này, nhưng mà, trực giác mách cho hắn biết, nữ nhân này là mẫu thân của hắn, là mẫu thân đối xử với hắn tốt nhất, vĩnh viễn sẽ không làm hắn tổn thương.

—— Nhưng mà, hắn vẫn chớp mắt, tò mò dùng khẩu hình hỏi, “Người, là, mẫu, thân, của, con, sao?”

Lời này vừa hỏi ra, nước mắt của Lý Tú Nương vốn thật vất vả mới ngừng được lại ào ạt tuôn rơi.

Mà Chu Văn Đức ở một bên cũng không nhịn được mà thấy cay cay mắt. Lúc này trong lòng Chu Văn Đức thật sự hối hận, nếu lúc ấy mang cả Nhạc nhi cùng đi, mà không phải nghe lời của lão phu nhân ở tại chỗ này, thì bây giờ Nhạc nhi cũng không ra nông nỗi này!

Thiếu niên nhìn dáng vẻ Chu Nhạc Nhã tò mò, tựa hồ không biết làm sao, lại thấy Lý Tú Nương chỉ biết khóc lóc, thiếu niên liền tiến lên, nhẹ giọng khuyên giải an ủi, “Mẫu thân, đừng khóc, đừng làm hại thân thể, đệ đệ còn cần mẫu thân chăm sóc.”

Lời này của thiếu niên làm cho Lý Tú Nương đột nhiên lấy lại tinh thần, quay đầu lại nhìn vẻ mặt trấn an của thiếu niên và lão gia nhà mình Chu Văn Đức, nàng lại cúi đầu nhìn ánh mắt sạch sẽ mở to của Chu Nhạc Nhã, Lý Tú Nương chua xót trong lòng, nhưng vội vàng lấy khăn tay ra, lau khô nước mắt, nói với Chu Nhạc Nhã, cười dịu dàng, âm thanh mềm mại chậm rãi cất lên, “Nhạc nhi, ta là mẫu thân của con.”

Chu Nhạc Nhã nhìn Lý Tú Nương, khóe miệng từ từ cong lên, vươn người qua, dùng trán nhẹ nhàng thân mật cọ cọ trán Lý Tú Nương, một động tác cọ cọ này, làm cho tâm Lý Tú Nương trong nháy mắt mềm cả ra.

Lý Tú Nương ôm chặt Chu Nhạc Nhã, giọng nói run run mở miệng, “Nhạc nhi, Nhạc nhi của ta… Đều do mẫu thân không tốt…”

Lúc này, Chu Phúc ở bên ngoài đã cao giọng bẩm báo, “Lão gia, Liễu thần y đã đến.”

Chu Văn Đức vội vàng xoay người nhanh chóng nói, “Thỉnh Liễu thần y tiến vào.”

Sau đó, một nam tử trung niên nho nhã ước chừng ba mươi tuổi liền tiến vào, chắp tay hành lễ với Chu Văn Đức và Lý Tú Nương.

“Liễu huynh, nghi thức xã giao gì đấy miễn cả đi, phiền Liễu huynh xem cho tiểu nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao tiểu nhi lại như vậy?”

Nam tử trung niên nho nhã —— Liễu Nhất Châm, vốn định đi Châu quận để gặp hội bạn tốt, lại không ngờ, sẽ gặp phải chuyện này! Chu gia tuy không phải một trong sáu thế gia, nhưng cũng coi như là danh môn vọng tộc, trong đó những loại chuyện bí ẩn không thể đưa ra ánh sáng, cũng tự nhiên không thể tránh khỏi. Bạn tốt Chu Văn Đức vốn không phải trưởng tử Chu gia, nếu không có năng lực xuất chúng của bạn tốt, năm đó tham gia đại khảo của Đại Hạ triều đạt được đệ tam danh, nhất cử nhập sĩ, hơn nữa được gia chủ của Lý gia, một trong sáu thế gia, thưởng thức, tự mình làm mai, đem đích nữ của Lý gia, cũng chính là Lý Tú Nương gả cho Chu Văn Đức, Chu Văn Đức cũng không có ngày hôm nay.

(*) nhất cử nhập sĩ: một lần đã đậu

(*) đích nữ: con gái do vợ cả sinh

Chu gia lão phu nhân là một người cực kì cố chấp, không thích bạn tốt, cũng không thích Lý Tú Nương, bình thường nghe nói hay gây khó dễ, không ngờ được lần này đúng là ra một phiền toán lớn!

Liễu Nhất Châm thầm thở dài, Chu gia lão phu nhân sinh ra trưởng tử Chu Hiên Đức, dựa vào một trong sáu thế gia Tống gia, mà Tống gia và Lý gia luôn luôn bất hòa, nghĩ cũng biết, đích tử của bạn tốt Chu Văn Đức ở lại huyện Thanh Hà này khẳng định cũng sẽ không được cái gì mà thật lòng chăm sóc, nhưng mà, lại không ngờ, lại nghiêm trọng đến thế này.

(*) đích tử: con trai do vợ cả sinh

Liễu Nhất Châm bắt mạch xong, nhíu nhíu mày, đứng dậy nghiêm túc nói với Chu Văn Đức và Lý Tú Nương đang mặt đầy lo âu vội vã, “Chu huynh, tẩu tử, chúng ta ra ngoài nói đi.”

Chu Văn Đức gật đầu, cùng Lý Tú Nương, Liễu Nhất Châm đi vào phòng khách ở bên ngoài.

Thiếu niên ở lại, y ngồi bên cạnh giường của Chu Nhạc Nhã, nhìn Chu Nhạc Nhã đang nằm trên giường nhìn y đầy tò mò, nở nụ cười, nói, “Nhạc nhi, ta là ca ca của ngươi Bác Nhã.”

Bác Nhã? Chu Nhạc Nhã nghiêng đầu, có chút mơ hồ, trong trí nhớ gần như đã biến mất của hắn, hình như có cái tên Bác Nhã này??

Chu Bác Nhã thấy dáng vẻ mơ hồ của Chu Nhạc Nhã, tưởng là Chu Nhạc Nhã không biết mình, liền nhẹ giọng giải thích, “Nhạc nhi, không sao, ngươi không nhớ rõ ca ca, về sau ca ca sẽ từ từ để ngươi nhớ lại.”

Chu Nhạc Nhã nhìn Chu Bác Nhã, cười, gật đầu, đi qua đường hoàng tuyền, quên mất chuyện trước kia, nào có thể dễ dàng nhớ ra đến vậy? Nhưng mà, không ngại, hắn biết nụ cười thiếu niên tên Chu Bác Nhã này đối với hắn là chân thành, lời nói cũng là thật tâm.

—— Trong “Thiên Nhất Tâm Thuật”, tiếu dung khả biện nhân tâm. (nụ cười có thể phân biệt lòng người)

Thấy Chu Nhạc Nhã cười đến thoải mái vui vẻ, Chu Bác Nhã cũng không khỏi nở nụ cười, thoáng do dự, Chu Bác Nhã thử nhẹ nhàng cầm tay Chu Nhạc Nhã —— Y chưa bao giờ dắt tay của đệ đệ cả.

Mềm mại, ấm áp, nhỏ nhắn.

Chu Bác Nhã có chút luyến tiếc buông ra.

Nhưng, Chu Nhạc Nhã ngồi dậy, Chu Bác Nhã sửng sốt, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Chu Nhạc Nhã vươn người qua, sau đó, Chu Bác Nhã liền cảm thấy cái trán bị nhẹ nhàng cọ cọ, chóp mũi còn có hương vị đặc trưng của tiểu hài tử.

Chu Bác Nhã giật mình, nhớ tới vừa nãy đệ đệ cũng cọ trán của mẫu thân như thế này… Chu Bác Nhã hiểu ra, cúi đầu, nhìn dáng vẻ Chu Nhạc Nhã cười với hắn đầy ngây thơ, Chu Bác Nhã cũng không khỏi cười một tiếng.

Lúc này, miệng của Chu Nhạc Nhã lại không tiếng động khép mở —— Ca ca.

Chu Bác Nhã nhìn thấy rõ ràng, không biết vì sao, Chu Bác Nhã cảm thấy mắt hơi cay cay.

Chu Bác Nhã ôm Chu Nhạc Nhã, cúi đầu, cũng dùng trán cọ cọ trán của Chu Nhạc Nhã, thấp giọng nói, “Nhạc nhi, ca ca sẽ bảo vệ ngươi.”

Chu Văn Đức và Lý Tú Nương từ phòng khách trở về nhìn thấy hình ảnh như thế này, đứa nhỏ ngồi trong lòng đứa lớn, hai người trán cọ trán, thân thiết khăng khít.

Chu Văn Đức và Lý Tú Nương nhìn nhau, trên mặt đều có nét vui mừng.

Mà ngày tiếp theo, bên ngoài Chu gia, xe ngựa lần lượt rời đi, xe ngựa của Chu gia nhị lão gia Chu Văn Đức từ Hoa Di châu đến lại vội vàng rời đi.

Người ở bên ngoài nhìn thấy không khỏi kỳ quái, sao đến đi vội vàng vậy?

Sau lại không biết tin tức ở đâu ra, đích tử của Chu gia nhị lão gia bệnh tình nghiêm trọng, vì thế, Chu gia nhị lão gia vội vàng mang theo đích tử chạy tới Hoa Di châu tìm danh y.

Vì thế, người bên ngoài lại không hiểu, không phải là bị ngã từ trên cây xuống sao? Sao lại nghiêm trọng như vậy?

Nhưng có người hiểu rõ nội tình, ý tứ sâu xa nói một câu, “Có lẽ là phong thủy không hợp đấy.”

Phong thủy không hợp, huynh đệ không hòa hợp?

Chu Nhạc Nhã nằm trong xe ngựa nghiêng đầu nghĩ, phong thủy không hợp? Chỉ có nói phong thủy không tốt, nào có phong thủy không hợp? Cái này ở đâu ra vậy? Căn bản chính là nói lung tung!

“Nhạc nhi, nào, ngoan, uống hết thuốc.” Lý Tú Nương vừa dỗ, vừa nâng Chu Nhạc Nhã dậy.

Chu Nhạc Nhã ngồi thẳng dậy, xoay xoay người, thật không quen a.

Hắn không rõ lắm rốt cuộc hắn có vấn đề gì, cái người tên Liễu Nhất Châm kia nghe nói là thần y, rất nghiêm túc nói, hắn ngoan ngoãn nằm yên.

Nhưng mà, sư phụ nói, hắn mất đi năng lực ngôn ngữ, nhưng không có vấn đề nào khác a.

Hắn cau mày, nhìn chằm chằm viên thuốc trong tay Lý Tú Nương đầy ghét bỏ, viên thuốc rất đắng… Nhưng mà, hắn vẫn là trước khi Lý Tú Nương mở miệng, yên lặng cầm lấy viên thuốc, nhắm mắt, mở miệng, quăng một cái, nuốt!

… Quá, quá đắng.

Lý Tú Nương thấy thế, vội vàng lấy mứt qua, vừa đau lòng vừa nói, “Con đứa nhỏ này, sao lại không ăn mứt hả? Ăn miếng mứt xong mới uống thuốc sẽ không đắng a.”

Chu Nhạc Nhã há há miệng, yên lặng cúi đầu, hắn quên mất điểm này.

Lý Tú Nương thấy Chu Nhạc Nhã cúi đầu ỉu xìu, đang đau lòng cũng thấy buồn cười, thật là đứa nhỏ ngốc.

—— Nhưng mà, đứa nhỏ mới năm tuổi, ngươi có thể trông cậy nó thông minh bao nhiêu a.

Nghĩ đến lời của Liễu Nhất Châm, lòng Lý Tú Nương lại đau như cắt, những người đó, sao có thể nhẫn tâm như vậy!

Mà ở trong một chiếc xe ngựa khác, Chu Văn Đức thấp giọng nói chuyện với Liễu Nhất Châm, “… Liễu huynh, không có biện pháp khác sao?”

Liễu Nhất Châm lắc đầu, thở dài nói, “… Tiểu thiếu gia là bị hạ cổ dược, cũng may phát hiện kịp thời, cổ dược có thể chậm rãi thanh trừ, nhưng việc không thể nói này, không mấy liên quan đến cổ dược. Là lúc tiểu thiếu gia ngã xuống bị thương tổn đến đầu, quên rất nhiều chuyện, cũng không thể nói chuyện, chỉ sợ về sau có thể mở miệng nói chuyện, là không có khả năng.”

Chu Văn Đức vừa nghe những lời này, không khỏi nhắm mắt, mà Chu Bác Nhã vẫn luôn trầm mặc im lặng ngồi vụt ngẩng đầu, mặt đầy vẻ khó tin! Đệ đệ về sau sẽ không thể nói chuyện??

“Bác Nhã…” Chu Văn Đức đột nhiên khàn tiếng mở miệng.

Chu Bác Nhã vội vàng ngồi dậy thẳng tắp, đáp, “Dạ, nhi tử đây.”

“Sau này, phải chăm sóc đệ đệ con cho tốt, biết chưa?” Chu Văn Đức khàn tiếng nói.

“Vâng! Bác Nhã hiểu ạ!” Chu Bác Nhã thấp giọng đáp lời, nhớ đến hôm qua, nụ cười chân thật của đệ đệ ngày ấy, Chu Bác Nhã lặng lẽ thề trong lòng, y nhất định sẽ chăm sóc tốt đệ đệ, bảo vệ tốt đệ đệ!

Chu Văn Đức nhìn Chu Bác Nhã trịnh trọng gật đầu đáp lời, thầm thở dài một tiếng, sắc mặt có chút mệt mỏi lại chậm rãi nhắm mắt lại, chua xót trong lòng cơ hồ sắp tràn ra, ông và Tú Nương tình sâu nghĩa nặng, nhưng ông và Tú Nương lại chỉ có mình Nhạc Nhã là con!

—— Bác Nhã… Không phải con của ông.

Tuy rằng như vậy, ông và Tú Nương vẫn coi Bác Nhã như con ruột mà chăm sóc, mà vì chăm sóc Bác Nhã rất tốt, sau khi ông và Tú Nương có Nhạc Nhã, cũng không cưỡng cầu chuyện có con nữa, thứ nhất, ông cho rằng nếu con không lương thiện, nhiều con cũng chỉ tăng thêm phiền não mà thôi, thứ hai, thân thể của Tú Nương vẫn không được tốt, ông không muốn Tú Nương vì chuyện sinh hài tử mà tổn hại thân thể. Thứ ba, Bác Nhã cũng đủ ưu tú, Nhạc Nhã trước đây dù có chút tùy hứng, nhưng cũng nhu thuận. Có hai hài tử này, ông cũng không muốn nhiều hơn.

Nhưng lần này, lần này… Nhạc Nhã… Con của ông a!

Hoàn khố tử – Chương 3