Hoàn khố tử – Chương 1

Chương 1. Trọng sinh (1)

Hắn chậm rãi đi tới, đây dường như là một con đường không có điểm dừng. Trước mắt là bóng đen vô tận, nhưng mỗi một bước đi, liền có một mảnh ánh sáng hiện lên trước mắt hắn, hắn mê man phát hiện, đây giống như là quá khứ trong sinh mệnh của hắn?

—— Hắn mang theo người đùa giỡn nữ nhân ở trên đường?

—— Hắn cùng một đám người đang tìm hoan mua vui?

—— Hắn bị cha giận đuổi đi, còn cười ha hả, thậm chí còn mạnh mồm?

—— Hắn bị người ta đuổi đánh như chó ra khỏi nhà?

—— Có người đấm đá hắn, hắn giống như bị nhốt trong nhà giam?

Sau đó, hắn bị câm? Gãy chân?

Hắn gãi gãi đầu, hắn hình như cũng bởi vì như vậy? Sau đó, hắn rời khỏi nhà giam? Rời như thế nào? Hắn gặp một người, a, đúng rồi, là lão khất cái!

Lão khất cái là sư phụ của hắn. Dạy hắn ăn xin như thế nào? Hát khúc mua vui?

Hắn sờ sờ cằm, cố gắng nghĩ, còn gì nữa nhỉ? A, đúng, đúng, còn có —— Thiên Nhất Tâm Thuật!

Thiên Nhất Tâm Thuật? Ừm, Thiên Nhất Tâm Thuật, chính là Thiên Nhất Tâm Thuật. Cái kia niệm như thế nào nhỉ?

—— Ba ngàn đại thế giới, đạo cũng vô vi đạo, thượng thiện nhược thủy nhân phạm vi, đạo ở trong lòng!

Hoàn hảo, hoàn hảo, nhớ ra. Hắn vỗ vỗ ngực, nhẹ nhàng thở ra, nếu quên, nếu để cho lão khất cái biết thứ đã tân tân khổ khổ dạy cho mình bị quên đi, lão khất cái khẳng định sẽ lấy roi đánh hắn.

Sau đó… Nơi này, chính là U Minh?

Hắn đứng lại, trước mắt lại hiện lên một mảnh ánh sáng, ở trong ánh sáng trắng, hắn lại thấy bản thân mình nằm trong ngôi miếu đổ nát, nhìn xa xăm về phía núi non cách đó không xa, sau đó, chậm rãi nhắm mắt lại.

Ồ, hắn đã chết.

Cho nên, nơi này… Chính là U Minh?

“Ai nha! Ngươi cái tên đồ đệ ngốc này! Ngươi cọ cọ ở chỗ này làm gì nha! Nhanh chóng lại đây cho ta!!”

Cách đó không xa vang lên tiếng thở hổn hển, làm hắn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lại.

Cuối con đường kia hình như có người đang đứng? Nghe giọng này là lão khất cái sư phụ của hắn??

Hắn đang nghĩ có nên qua hay không, âm thanh hổn hển hư hư thực thực của sư phụ lại vang lên!

“Ngươi tên ngu ngốc này! Nhìn cái gì thế! Còn không nhanh chóng lăn lại đây cho ta!! Nhanh lên!! Sắp đến giờ rồi!”

Hắn khụt khịt mũi, sao sư phụ chết rồi mà tính tình vẫn nóng nảy như vậy nhỉ?

Hắn chậm rãi đi qua, dọc đường đi còn thảnh thơi thảnh thơi nghe sư phụ của hắn không ngừng giơ chân tức giận mắng.

Đợi đến khi cuối cùng cũng tới, liền thấy sư phụ của hắn, hai tay chống nạnh, hầm hầm trừng hắn, “Ngu ngốc! Ngươi đã chết rồi, cũng có thể dùng chân đi đường! Sao ngươi có thể đi chậm như vậy được!!”

Hắn nghiêng đầu, nhìn sư phụ của hắn, mở miệng, giọng rất khàn, cũng đúng, đã hai mươi mấy năm không mở miệng rồi.

“Con… không quen a.”Hắn ngây ngô cười nói, giọng khàn khàn mơ hồ.

Sư phụ của hắn nghe, trừng mắt liếc hắn một cái, mắng, “Thật là ngu ngốc!”

Sau đó, sư phụ hắn đột nhiên đẩy hắn một cái, hắn thoáng lảo đảo, phát hiện hai chân của mình đột nhiên bước vào trong một cái ao. Hắn cúi đầu, bên trong ao rõ ràng không có nước a, sao lại có cảm giác như cái gì đó giống nước chảy qua? Hắn nghi hoặc quay đầu nhìn về phía sư phụ nhà mình.

Lại thấy sư phụ nhìn chằm chằm hắn, mặt đầy nghiêm túc, “Nhạc Nhã, ngươi nghe đây, đây là ao luân hồi, ta phí cho tử lão nhân ở chỗ đó một cái lễ lớn mới lấy được một danh ngạch, ngươi bây giờ tiến vào ao luân hồi này, đợi, ngươi có thể trọng sinh trở về! Ngươi từng học Thiên Nhất Tâm Thuật của ta rồi, ngươi hẳn biết trọng sinh là chuyện gì đi?”

—— Trọng sinh?

Hắn dùng sức trợn to mắt, hắn không nghe lầm chứ?

Trọng sinh? Hắn từng học Thiên Nhất Tâm Thuật, hắn tự nhiên biết, trọng sinh chính là trở lại quá khứ, không thể bóp méo lịch sử, những thứ khác, sẽ theo những lựa chọn bất đồng trong nhân sinh mà thay đổi, nhưng không vi phạm Thiên đạo, thì không có vấn đề gì.

Chỉ là, loại chuyện này cơ hồ không có khả năng! Là sư phụ nói!

Hiện tại, sư phụ đem cơ hội này cho hắn?! Nhất định… mất rất nhiều khí lực đi.

“Nhạc Nhã, bản tính của ngươi lương thiện, có chút tật xấu không tốt, nhưng mà, tội không đáng chết, càng không nên rơi vào kết cục như vậy. Vốn muốn cho ngươi trực tiếp trở về, nhưng mà, những chuyện hỏng bét kia, quên rồi cũng tốt. Nhạc Nhã, ba ngàn đại thế giới, đạo lớn nhất là vô vi, nhớ rõ cũng tốt, quên đi cũng được, đối với ngươi mà nói, đều không cần, quan trọng nhất, không được quên bản tâm của ngươi, không được làm trái đạo của ngươi!”

Hắn ngơ ngác nhìn sư phụ của hắn, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn trên gò má.

“Bất quá, Nhạc Nhã, trọng sinh luôn phải trả một cái giá thật lớn, chỉ sợ, ngươi vẫn không thể nói chuyện được.”

Hắn nhìn biểu tình tiếc hận bất đắc dĩ của sư phụ, khóe miệng giương lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, hắn nhìn sư phụ của hắn, cố gắng mở miệng khàn khàn nói, “Không… ngại, sư phụ,… cảm… cảm…”

Tầm mắt của hắn bắt đầu dần dần tối đi, hắn mơ hồ nhìn thấy, sư phụ của hắn, hốc mắt đã phiếm hồng…

Trọng sinh a, sau khi trọng sinh, hắn sẽ không thể gặp lại sư phụ nữa…

Ở trong thế giới của hắn, sư phụ biết hắn trọng sinh không thể lại xuất hiện.

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, theo ý thức mơ hồ trước mắt, hắn nghĩ, hắn sẽ nhớ kỹ sư phụ, ở trong lòng hắn, hắn vĩnh viễn đều có một người sư phụ, một người sư phụ đến chết cũng không nói ra tên của bản thân nhưng lại phi thường lợi hại, đối với hắn vô cùng tốt.

*******

Khi hắn tỉnh lại, hắn có chút mê man nhìn tấm màn cẩm tú trên đỉnh đầu, nơi này là… Hắn chậm rãi ngồi dậy, ngồi lên rồi, hắn liền phát hiện, tay và chân của hắn giống như nhỏ lại, ngón tay mở ra lại gập vào, hắn có chút mới lạ nghịch ngón tay của mình, có lẽ đã hai mươi mấy năm không nhìn thấy cảnh ngón tay của mình mở ra rồi nhỉ?

Hắn lại giơ bàn tay của mình lên, đặt ở trước mắt mình, cẩn thận nhìn, có lẽ là năm sáu tuổi?

Hắn nghiêng đầu bình tĩnh nhìn về phía gian trang trí rất ấm áp này, không xa hoa, nhưng lại là một góc phòng rất tinh xảo, đó là vị trí dựa vào cửa sổ, để một cái bàn, trên mặt bàn có mấy quyển sách, sau đó, ở bên trên cái bàn treo một chiếc hồ lô bằng cỏ.

Rất thô sơ, nhưng mà rất dễ nhìn.

—— Là ai làm?

Hắn sững sờ, mê man xoa xoa đầu, lại rũ tay xuống, quên mất rồi…

Bất quá, sư phụ nói, quên cũng tốt. Đừng để quên đi bản tâm.

—— Nhưng mà, sư phụ, cha mẹ con là ai?

Nơi này, là nhà của hắn sao?

*******

Đại Hạ triều mênh mông, đông giáp Hồng Hải, bắc giáp Khố Hiệt, nam nối Man Di, tây tiếp Thiên Xuyên.

Đại Hạ triều có quân chủ, nhưng quân chủ là tuyển ra từ Các Nghị, xưng là quân đế, cứ mỗi năm mươi năm lại tuyển ra một vị quân đế.

Mà cái gọi là Các Nghị, là do sáu thế gia năm đó đánh hạ giang sơn sở định, mà Các Nghị chia làm Thượng Các Nghị và Hạ Các Nghị, Thượng Các Nghị do sáu thế gia chủ trì, Hạ Các Nghị do tam ti lục bộ chủ trì.

Ở Đại Hạ triều, từ kinh đô trở xuống, có năm châu hai mươi lăm phủ bốn trăm năm mươi huyện, tương ứng có Châu quận, Phủ lệnh, Huyện lệnh.

Hiện tại, ở Đại Hạ triều, Hoa Di châu, Thanh Hà phủ, trên đường Vĩnh Bình, mấy lượng xe ngựa vội vàng chạy tới, đi đầu là ba bốn vị nam tử trung niên cưỡi bạch mã.

Có người qua đường nhìn thấy, đều dừng lại, nhỏ giọng chỉ trỏ:

“Sao lại thế này? Đây không phải là Châu quận Chu đại nhân vừa mới thăng chức sao? Sao lại trở về?”

“Ha, vừa nhìn đã thấy ngươi chính là vừa mới trở về! Ngươi không biết sao? Công tử của Chu đại nhân xảy ra chuyện!”

“A?! Xảy ra chuyện gì?!”

“Công tử của Chu đại nhân không biết vì nguyên nhân gì, đột nhiên bị ngã!”

“Ai nha, tiểu hài tử bị ngã không phải rất bình thường sao?”

“Ha ha! Bình thường?! Nhưng công tử của Chu gia lại không nói được nữa!”

“A?!”

Mà lúc này trong Chu phủ, Chu Nhạc Nhã nhìn nữ nhân vừa thấy hắn đã rơi nước mắt lã chã bộ dạng diễm lệ mặt mày ôn nhu, lại ẩn chứa bi thương trước mắt.

Chu Nhạc Nhã rất tự nhiên vươn hai tay, bàn tay nho nhỏ, năm ngón tay ngắn ngủn, có chút mập mạp, chậm rãi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nữ nhân tuôn rơi.

Chu Văn Đức vừa đi vào phòng đã thấy một màn như vậy, nhất thời không tài nào tiến về phía trước được.

Có lẽ tiểu hài tử thiên chân vô tà, Chu Văn Đức nghĩ, cho nên nhi tử của ông Chu Nhạc Nhã mới có thể dùng dáng vẻ an tĩnh môi cười cong cong như vậy, lau nước mắt cho mẫu thân của hắn sao?

Nhưng người lớn thì lại không thiên chân vô tà như vậy, khi ở Châu quận nhận được tin tức, nhi tử của ông Chu Nhạc Nhã ngã, bị thương, còn biến thành người câm, trong lòng ông liền phẫn nộ đau lòng không thôi! Đến nay, nhìn nhi tử ngây thơ lau nước mắt cho thê tử, ông càng thêm đau lòng, cũng càng thêm chua xót.

Mới năm tuổi a, nhi tử của ông sau này cũng không thể lại dùng âm thanh ngọt ngào mềm mại gọi ông tiếng cha sao?!

Bên này sau khi Lý Tú Nương được Chu Nhạc Nhã lau nước mắt cho xong, thì cũng không cách nào nhịn xuống, một phen ôm lấy Chu Nhạc Nhã, từng tiếng từng tiếng hô lên, “Nhạc nhi, Nhạc nhi số khổ của ta a…”

Chu Nhạc Nhã bị ôm lấy, có chút không thoải mái, nhưng nghĩ là mẫu thân nhà mình, hắn liền bình thường trở lại, tiếp theo lại nghe thấy mẫu thân nhà mình hô “Nhạc nhi số khổ a…” hắn liền không nhịn được 囧 một chút.

—— Số khổ? Mẫu thân, hắn kỳ thật rất may mắn a, người có thể sống lại cũng chẳng có mấy đâu a.

Đương nhiên, hắn chỉ là thầm 囧 một chút, rồi cố gắng giãy ra, tiếp tục lau nước mắt mẫu thân vì hắn mà khóc lóc không ngừng.

Chu Văn Đức luôn luôn đứng ở một bên nhìn, thấy vậy, trong lòng rất vui mừng, nhưng lại bắt đầu xót xa.

Mà lúc này, một giọng nói trong trẻo mang theo sự ngây thơ của thiếu niên vang lên, “Cha, mẹ, bệnh của đệ đệ quan trọng hơn.”

Chu Nhạc Nhã nghiêng đầu, theo tiếng nhìn lại, một tiểu nam hài diện mạo phi thường tuấn tú, mặt mày ôn hòa ước chừng trên dưới mười tuổi, trên người mặc cẩm phục màu lam, bên hông đeo đai lưng màu trắng, thanh thanh sảng sảng, sạch sạch sẽ sẽ, ừm, tướng mạo không sai, là mệnh vào triều, nhưng giữa lông mày có hung sát khí, khả năng năm nay phải qua một đại kiếp nạn!

Qua đại kiếp nạn này, liền thuận buồm xuôi gió, từ nay về sau thăng chức rất nhanh.

Thiếu niên thấy Chu Nhạc Nhã vẫn nhìn chằm chằm y, tựa hồ rất kinh ngạc. Đệ đệ này của y, từ nhỏ đã rất được nuông chiều, đối với ca ca cùng cha khác mẹ là y không phải quá thích, mỗi khi nhìn y đều không kiên nhẫn còn mang theo khinh thị, y biết, bởi vì mình là do tiện tỳ sinh ra, dù cho cha và mẫu thân hiện tại chưa bao giờ khinh mạn y, nhưng mà, đệ đệ y thật sự thích cho đến bây giờ cũng không thích đến gần mình.

Hiện tại, khó có khi, đệ đệ của y, Nhạc nhi vẫn đang nhìn y, hơn nữa, ánh mắt còn lộ ra ý tò mò hiền hòa.

Đợi đã! Không đúng, tò mò.

Y tiến lên một bước, vào lúc Chu Văn Đức và Lý Tú Nương kinh ngạc, y mở miệng vội vàng hỏi, “Nhạc nhi, ngươi có nhớ ta là ai không?”

Chu Nhạc Nhã nhìn thiếu niên, tiếp tục nhìn, sau đó, lắc đầu, ánh mắt sáng long lanh, miệng chậm rãi đóng mở, không tiếng động hỏi, “Ngươi, là, ai?”

Hoàn khố tử – Chương 1