Tổng tài – Chương 16

Chương 16 Anh với anh trai ngủ chung một chỗ

Trong văn phòng lập tức sáng như ban ngày, Lưu Tiểu Niên có chút không thích ứng được với ánh sáng, vì vậy phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại.

Cố tổng lập tức hưng phấn nghĩ, cmn đây không phải là đợi anh hôn chứ! Cmn đây không phải là đợi anh hôn chứ! Cmn đây không phải là đợi anh hôn chứ!

“Sáng quá.” Lưu Tiểu Niên thấp giọng lầm bầm, cố gắng mở hé mắt ra.

Vì vậy Cố tổng bị dọa trở về!

Đúng vậy, tổng giám đốc hắn chính là mất mặt xấu hổ không có cố gắng như vậy!

“Bây giờ đi đâu?” Cố Khải hỏi cậu.

“Đi về đi.” Lưu Tiểu Niên giãy dụa từ trong lòng ngực của hắn ra, có chút hỗn cmn loạn.

Cố Khải không đời nào muốn về, vì trong nhà có thằng nhãi ranh Cố Hi kia quấy rối, không lãng mạn chút nào hết!

Vì vậy hắn đặc biệt ngạo kiều mà nói, “Không!”

“Tại sao?” Lưu Tiểu Niên không hiểu nổi.

“Vì tôi còn chưa ăn cơm!” Cố Khải nghiêm túc trả lời cậu.

“Nếu không thì… đi ăn lẩu?” Lưu Tiểu Niên đề nghị.

“Được!” Cố Khải mở cờ trong bụng, lẩu rất tốt! Cái miệng nhỏ nhắn bị nóng sưng hồng lên giề giề đó mình mới không nghĩ tới đâu! Tốt nhất là cay không chịu được, sau đó thuận lý thành chương nhào vào lòng ngực mình làm nũng, chu cái miệng nhỏ nhắn cầu hôn hôn an ủi, sau đó cọ qua cọ lại lắc lắc cái mông nhỏ nói không muốn đâu cay quá, người ta muốn cởi hết cả quần áo và quần lót cơ!

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên rối rắm nhìn hắn, “Sao anh lại cười thành như vậy?”

Cố Khải lập tức hoàn hồn, “Không có gì, tôi đã lâu lắm không ăn lẩu rồi.”

… Lưu Tiểu Niên bán tín bán nghi, sao lại có người vì ăn lẩu lại cười hèn mọn bỉ ổi như thế chứ!

“Đi thôi.” Cố Khải bình tĩnh đứng dậy.

“Đợi tôi thu thập đồ đạc chút đã.” Lưu Tiểu Niên nhét tài liệu vào túi, lại không cẩn thận làm rơi một cây bút xuống gầm bàn, vì vậy nằm rạp trên mặt đất muốn nhặt lên.

Áo T-shirt bị cuốn lên một chút, cái eo nhỏ thấp thoáng hiện ra, quần thể thao không có dây lưng, nhìn từ trên xuống có vẻ rất dễ cởi……

CMN! Tay trái Cố Khải bắt lấy tay phải, trong lòng nghiêm khắc giáo dục nó, sao lại có thể tùy tiện muốn lột quần người khác như thế chứ, nhanh tỉnh táo lại đi!

Bút còn chưa nhặt được, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lưu Tiểu Niên bò từ dưới bàn ra, nhìn hiển thị cuộc gọi, “Ồ, là tiểu Hi.”

Cố Khải lập tức cảnh giác trừng mắt, WTF thằng khốn kia bây giờ gọi điện làm cái gì!

“Anh có phải đang cùng một chỗ với anh em không?” Cố Hi sung sướng hỏi.

“Ừ.” Lưu Tiểu Niên hỏi, “Em thì sao?”

“Em ở nhà, vừa mới gọi nồi lẩu! Có muốn ăn cùng không?”

“Trùng hợp vậy?” Lưu Tiểu Niên lập tức đồng ý, “Được rồi, bọn anh về ngay.”

“Về?” Cố Khải nghe vậy nổi giận, “Không phải nói đi ăn lẩu sao!”

“Tiểu Hi gọi nồi lẩu ở nhà chờ chúng ta.” Lưu Tiểu Niên cúp điện thoại, “Đi thôi, về nhà ăn cùng nhau.”

Phắc! Cố Khải gào thét trong lòng, tại sao mình lại có thằng em đáng ghét vậy nhỉ!

Trong phòng ăn có ngọn đèn ấm áp, có nồi lẩu đang sôi ùng ục, có các loại nguyên liệu nấu ăn tươi ngon, còn có em trai đáng yêu mặc tạp dề.

“Anh, các anh về rồi!” Cố Hi rất hiền lành nhận lấy túi của anh trai cậu, hoàn toàn là dáng vẻ em trai gương mẫu!

“Tôi lên lầu cất đồ.” Lưu Tiểu Niên trở về phòng ngủ của mình.

“Anh, em có món ngao anh thích nhất đấy!” Em trai nhu thuận bán manh báo cáo!

“Ngao con em mày!” Cố Khải lộ ra khí thế hung hãn.

Em trai lập tức rất tủi thân, “Lại sao nữa nha?”

Anh trai không nói gì, trực tiếp ấn em trai lên ghế sa-lông hành hạ một phen!

Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, anh trai cảm thấy rất thỏa mãn!

“Các anh đang làm gì đó?” Lưu Tiểu Niên đứng ở đầu cầu thang, run rẩy hỏi.

Mẹ nó chứ! Cố Khải nhanh chóng buông em trai ra, vẻ mặt hiền từ oán trách cậu, “Về sau đừng thường xuyên ngồi máy tính nữa, không tốt cho xương cổ, cứng hết cả rồi.”

Cmn anh mới cứng cả nhà anh đều cứng! Em trai điên cuồng phản kích trong lòng, sau đó ngồi trên ghế sa-lông mắt long lanh, tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, “Vâng, cảm ơn anh hai.”

Huynh hữu đệ cung, quả thật dối trá không chịu nổi!

Lưu Tiểu Niên rất cảm động, “Tình cảm của các anh thật tốt.”

“Đúng vậy a, anh trai thường xuyên mát-xa cho em!” Cố Hi đứng lên, “Chuẩn bị ăn cơm đi, em đi pha nước chấm.”

“Anh còn có thể mát-xa sao?” Lưu Tiểu Niên vừa kéo ghế vừa hỏi Cố Khải.

“Ừ!” Tổng giám đốc dùng ánh mắt tha thiết mong đợi nhìn cậu, “Em muốn à?”

“PHỐC!” Cố Hi trong phòng bếp nho nhỏ phun ra, đờ mờ cái gì gọi là em muốn à chứ, sao mình lại có anh trai mất mặt như vậy! Nghe như kiểu tiểu thư mặc váy ngắn da báo, nửa đêm gõ cửa khách sạn ấy!

“Cũng không phải, tôi chỉ hỏi thế thôi.” Lưu Tiểu Niên đưa đồ uống cho hắn, “Tôi sợ nhất là mát-xa, ngứa ngứa lại đau.”

“Không đâu, kĩ thuật của tôi tốt lắm.” Cố Khải chân thành đề cử bản thân.

Vì vậy em trai lại một lần nữa phun ra, kĩ thuật tốt gì gì đấy, phải có nghĩa khác a!

“Tiểu Hi không sao chứ?” Lưu Tiểu Niên lo lắng nhìn về phía phòng bếp, vì sao cậu ta luôn phát ra tiếng cười kì quái nhỉ!

“Nghệ thuật gia, ai hiểu cho nổi.” Cố Khải đem câu chuyện từ trên người em trai kéo về, WTF ai lại muốn thảo luận thằng khốn nạn kia chứ! Mát-xa mới là vấn đề chính, “Em thật sự không muốn thử một chút sao?”

“Không muốn!” Lưu Tiểu Niên kiên định lắc đầu.

Cố Khải thật tiếc nuối.

“Em có thể đi ra không?” Em trai đứng ở cửa phòng bếp đáng thương hỏi, lời tâm tình nói mãi không hết cái gì ghét muốn chết, đờ mờ mình đói lắm a!

“Đương nhiên a.” Lưu Tiểu Niên giúp cậu xếp ghế.

Vì vậy Cố tổng đành phải đem lời còn lại nuốt xuống.

Em trai ngồi trên ghế đẩu, bắt đầu vùi đầu ăn như điên, để phòng ngừa vạn nhất lại ra một chiêu chiêu ong gọi bướm đột ngột, bị đuổi xuống bàn cơm!

Có anh trai giống như cầm thú, sinh hoạt chính là luôn nơm nớp lo sợ như vậy!

“Em ăn chậm chút nha.” Lưu Tiểu Niên gắp cho cậu chút rau.

“Khụ!” Anh trai hung ác ho khan một tiếng, “Ăn no chưa?”

Em trai nhanh chóng khóc thét, mắt rưng rưng nhìn anh trai, em mới ăn được có hai phút!

“Anh làm gì mà cứ bắt nạt cậu ấy thế?” Lưu Tiểu Niên cũng nhìn ra đầu mối.

“Anh trai chưa bao giờ bắt nạt em!” Em trai nghiêm túc cải chính.

Lưu Tiểu Niên: ……

Bữa tối diễn ra trong bầu không khí hài hòa, bộ dạng Lưu Tiểu Niên ăn cơm cứ như con mèo nhỏ, yên tĩnh mà đáng yêu, vì vậy Cố tổng say mê không cách nào tự kiềm chế.

Cố Hi yên lặng dịch cái ghế sang bên cạnh một chút, để tránh bị ánh mắt nóng rực của anh trai làm ngộ thương.

“Cái này ăn ngon lắm.” Lưu Tiểu Niên gắp cho Cố Khải một miếng đậu phụ.

Cố tổng trong nháy mắt hạnh phúc bay đi!

Cố Hi chạy thục mạng vào phòng bếp rót nước, anh trai này cũng quá là làm mất mặt Cố gia rồi mẹ nó chứ!

Nồi lẩu sôi ùng ục, một giọt canh bắn ra ngoài, rơi lên mu bàn tay của Lưu Tiểu Niên.

“Oa!” Cậu khẽ hô lên.

“Sao thế?” Cố Khải để đũa xuống.

“Bị nóng.” Lưu Tiểu Niên dùng khăn giấy lau lau, “Không sao.”

Em không thể mảnh mai một chút sao! Cố tổng hơi có chút oán trách, cứ tiếp tục như vậy, chừng nào mình mới đuổi tới tay đây!

Cố Hi đứng ở cửa phòng bếp, quyết định giúp anh trai thân yêu một phen!

Vì vậy đêm nay, Cố Hi trước khi đi ngủ bưng một bát canh nấm tuyết đi tìm Lưu Tiểu Niên, sau đó “không cẩn thận” một cách thuận lí thành chương, hất cả một chén canh lên trên giường! Chăn lập tức ướt sũng, biến thành đại dương nước đường, cả ga giường cũng ướt hơn một nửa! Em trai để bảo đảm vạn nhất, cố ý bưng cái tô bình thường cả nhà dùng để ăn canh, cho nên hiệu quả đặc biệt tốt!

“Thật xin lỗi!” Em trai xin lỗi đầy giả dối.

“Không sao đâu.” Lưu Tiểu Niên khoát khoát tay, “Anh đổi lại ga giường là được rồi.”

“Nhưng mà nhà chúng ta không có chăn khác!” Em trai rất nghiêm túc.

“……” Lưu Tiểu Niên囧囧 chớp chớp mắt.

“Thật đấy!” Em trai rất chân thành, “Hôm qua dì cầm đi giặt hết rồi!”

“Vậy… cho anh cái thảm, anh ngủ ở ghế sô pha cũng được.” Yêu cầu của Lưu Tiểu Niên rất thấp.

Em trai dốc sức liều mạng lắc đầu, “Không được!”

“Vì sao thế?” Lưu Tiểu Niên rất không hiểu.

“Bởi vì sô pha nhà em … quý!” Em trai kiêu ngạo ưỡn tấm ngực lép, “Là do em thiết kế!”

Lưu Tiểu Niên không biết nên tiếp lời như thế nào.

“Anh chỉ có thể ngủ chung với anh em thôi.” Cố Hi ‘tiếc nuối’ nhìn cậu.

“Há?” Lưu Tiểu Niên có chút xấu hổ.

“Cũng không còn cách nào, dù sao cũng chỉ một đêm thôi mà.” Cố Hi đẩy anh dâu của cậu ra ngoài, “Nhanh lên, không thì anh em ngủ mất!”

“Anh ngủ chung với em có được không?” Lưu Tiểu Niên bám lấy khung cửa hỏi.

“Không được!” Cố Hi không cần suy nghĩ, “Em ngủ không ngoan, sẽ cắn anh mất!”

WTF WTF, nếu anh ngủ chung với em, anh trai nhất định sẽ chôn em trong vườn hoa!

Vì vậy lúc Cố Khải đang xem văn kiện đến phát đói, đột nhiên thấy em trai hắn đẩy vợ vào.

“Sao thế?” Cố Khải hơi mê man.

“Tiểu Niên tối nay ngủ với anh.” Vẻ mặt em trai hưng phấn, “Bởi vì em không cẩn thận làm đổ canh lên chăn của anh ấy!”

Lưu Tiểu Niên yên lặng nhìn cậu ta một cái, sao một chút ngữ khí áy náy cũng không có, nghe qua hình như còn rất tự hào!

Mắt Cố Khải sáng lên.

“Em ngủ trước đây, ngủ ngon!” Em trai trước khi đi dốc sức liều mạng vứt cho anh trai cái mị nhãn, cmn anh cố gắng lên a!

“Nếu có thừa chăn, tôi có thể ngủ trên ghế sô pha.” Lưu Tiểu Niên có chút thấp thỏm không yên.

Cố tổng nhanh chóng từ chối, “Nhà của tôi không thừa chăn.”

Hai anh em cực kỳ ăn ý!

“Đi thôi, nghỉ sớm một chút.” Cố Khải bỏ văn kiện lên bàn, tâm viên ý mã tâm hoa nộ phóng!

Có lẽ là khí tràng gì đó của hắn quá mạnh mẽ, Lưu Tiểu Niên không hiểu sao thấy hơi sợ, kỳ thật chen chúc một chỗ sống chung một đêm cũng không phải việc lớn gì… Nhưng tại sao lại có cảm giác quái dị như thế này a!

Ngọn đèn trong phòng ngủ rất tối, vì vậy ánh mắt của Cố tổng càng thêm lấp lánh hữu thần, hắn vừa thu dọn phòng tắm vừa điên cuuồng chờ đợi, tắm rửa được một nửa mất điện gì gì đấy! Tắm rửa được một nửa hết nước gì gì đấy! Tắm rửa được một nửa ngã sấp xuống gì gì đấy! Loại chuyện này nhất định phải phát sinh a!

Thật sự là, hưng cmn phấn quá đi!