Hoại đạo – Chương 22

Có người nói, chờ đợi là một chuyện tốt đẹp, nhưng hiện tại Thẩm Dạ Hi lại cảm thấy, chờ đợi là nỗi đau dài không gì sánh bằng, mỗi một giây trong mắt anh đều kéo dài thật dài.

Chờ đợi để có được thứ gì đó, là kiên nhẫn, chờ đợi vì sợ mất đi thứ gì đó, là chịu đựng.

Hai vụ án trong tay, thật sự bận đến cực điểm, cho dù Mạc Thông gọi điện tới, nói tìm người giúp bọn họ, Thẩm Dạ Hi đã chép xong khẩu cung, liền đuổi Dương Mạn và Tô Quân Tử về, một mình ở lại.

Nghề cảnh sát này có độ nguy hiểm rất cao, mới mấy ngày trước thôi, anh cũng ngồi trên cái băng ghế bệnh viện này, khi đó còn có người ở bên cạnh, cùng đợi tin tức của Thịnh Diêu, bây giờ, anh lại ngồi chỗ này, còn người ở bên cạnh khi ấy, hiện tại lại bị người ta khiêng vào trong rồi.

Vụ nổ bom lần này vẫn không có quá nhiều người bị thương, chỉ có Khương Hồ là tương đối nghiêm trọng, còn lại đều bị thương nhẹ, về cơ bản băng bó một chút đã có thể ra viện, Thẩm Dạ Hi chống cằm, có chút hoang mang không hiểu.

Xe buýt tuyến 2 và xe lần trước bị đánh bom không có điểm nào chung, tên cuồng đánh bom kia chẳng lẽ chỉ tùy tiện lên xuống xe, mỗi ngày vòng tới vòng lui toàn nội thành sao? Như vậy hắn hẳn phải ngồi trên vô số chiếc xe, lí do nào khiến hắn lựa chọn ba chiếc này đây?

Là bởi vì đứa trẻ ba bốn tuổi trên xe sao?

Nhưng trẻ con ba bốn tuổi trong thành phố này nhiều đến đếm không xuể, lẽ nào hung thủ chỉ đụng phải ba đứa như vậy? Hay là trên người những đứa trẻ này, có điểm gì chung kích thích hắn nhỉ?

Không, tên cuồng đánh bom hiển nhiên không muốn gây ra án mạng, tính đến thời điểm này, án nổ bom trừ việc liên tục có người bị ngoại thương tương đối nghiêm trọng, vẫn chưa lấy mạng ai, hơn nữa thiết bị điều khiển từ xa vẫn không đổi, xe nổ ở giữa đường, nói lên rằng kẻ đánh bom vẫn ở trên chiếc xe đó.

Trừ phi là đánh bom liều chết, bằng không chẳng ai lại muốn bản thân cũng chết trong vụ nổ bom.

Tại sao? Kẻ đánh bom muốn làm gì? Còn muốn thấy điều gì?

Thẩm Dạ Hi cảm thấy mình không tài nào tĩnh tâm được, đến nay đã lâu như vậy, hành động của kẻ đánh bom hòa bình này đơn giản khiến người khác không thể tưởng tượng nổi, gán cho hắn bất kì động cơ gây án nào, hình như đều thiếu cái gì đó. Lúc này đèn ở phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt, một bác sĩ đi ra, nhìn anh gật đầu một cái, “Khương Hồ?”

“Vâng, tôi là đồng nghiệp của cậu ấy.”

Bác sĩ này hiền hậu hơn Hoàng Kỳ nhiều, tặng anh một nụ cười trấn an, “Ồ, không sao, đẩy đến phòng phẫu thuật khâu mấy mũi là ổn rồi, khoảng tối sẽ tỉnh, anh yên tâm.”

Thẩm Dạ Hi cuối cùng cũng nở nụ cười không gượng gạo đầu tiên trong ngày.

Kính của Khương Hồ rốt cục yên giấc ngàn thu, lúc Thẩm Dạ Hi thấy anh, người bị thương phần lưng này chỉ có thể khổ khổ sở sở nằm sấp trên giường bệnh, mái tóc xoăn mềm mại rũ xuống, che kín cả lông mày. Một phần tư huyết thống Anh quốc không hiện rõ trên người anh, chỉ là da trắng hơn, đường nét gương mặt rõ ràng hơn một chút, lông mi rất dài, đoán chừng tần suất cặp kính của anh ta bị lông mi quét qua rồi phải tháo xuống lau là rất cao. Không có kính, đôi mắt có vẻ lạnh như băng kia nhắm nghiền, làm cho khuôn mặt thoạt nhìn nhỏ đi một chút, cằm nhọn hơn, nhưng vẫn là một người trẻ tuổi vô cùng tuấn tú.

Không giống như Thịnh Diêu nhìn từ xa có thể khiến người ta lóa mắt, mà là liếc nhìn một cái, sẽ khiến người ta cảm thấy thoải mái, muốn nhìn thêm lần nữa, càng nhìn lại càng muốn nhìn lâu hơn.

Thẩm Dạ Hi thở dài, rón rén ngồi xuống bên cạnh, gác khuỷu tay lên tay ghế, nửa nắm tay chống cằm, híp mắt quan sát Khương Hồ, ừm…… giang hồ, chẳng lẽ bố mẹ cậu ấy thích võ hiệp? Bố mẹ mê võ hiệp thường khát khao con mình là một người như sấm rền gió cuốn, khoái ý ân cừu, tính cách chậm chạp như vậy, cũng chỉ có thể là Hồ Dán.

Tác dụng của thuốc tê hình như yếu đi, cuối cùng Khương Hồ cũng thấy đau, chân mày từ từ nhíu lại, sắc mặt và đôi môi ngày càng tái nhợt, ngón tay không tự chủ được nắm chặt đệm giường, thế mà trong tình huống này cũng không rên một tiếng, dường như đè nén bản thân đã thành một loại bản năng.

Lúc này Hoàng Kỳ tiến vào, liếc Thẩm Dạ Hi một cái, lại nhìn nhìn Khương Hồ, gật đầu, “Cậu ta tỉnh ngay bây giờ thôi.”

“Ơ? Không phải bác sĩ hồi nãy nói phải đến tối……”

“Người bình thường thì đến tối, nhưng ai biết đồng nghiệp này của các cậu hồi trẻ đã trải qua huấn luyện gì, hiệu quả thuốc tê đối với cậu ta không cao như người bình thường —— Tôi bảo này, có phải mấy người trong đội cậu chẳng có ai bình thường không?” Hoàng Kỳ bĩu môi, “Mặt non choẹt hà, mới tới hả?”

Thẩm Dạ Hi gật đầu, “Mới điều vào hồi mùa thu, nửa cùng nghề với anh.”

Hoàng Kỳ nhướn cao mày, “Nửa cùng nghề? Đừng có đùa, ai cùng nghề với tôi đều biết quý trọng sinh mạng, nào có độc thân như vị này.”

Thẩm Dạ Hi vội ho một tiếng, quay đầu giả vờ ngắm nghía cảnh đẹp ngoài cửa sổ —— thật ra cũng chỉ có nền xi măng xen lẫn mấy cọng cỏ dại mà thôi.

Lúc này từ trên giường vang lên tiếng phản đối yếu ớt, “Bác sĩ, có phải tất cả các bác sĩ đều đã kết hôn rồi đâu.”

Hiển nhiên người nào đó mới vừa mơ mơ màng màng tỉnh lại, không thể ý thức đươc ‘độc thân’ chỉ là một danh từ để hình dung mà thôi. Hoàng Kỳ không có chút xíu lòng đồng tình nào vỗ lên đầu Khương Hồ một cái, thấy xúc cảm ở bàn tay không tệ, bèn giơ tay lên muốn vỗ thêm cái nữa, bị Thẩm Dạ Hi hoảng hốt kéo lại, “Bác sĩ Hoàng nhẹ tay thôi, cậu ấy là bệnh nhân đấy!”

“Không sao, đánh chết thế nào được, lỡ chết thì coi như là sự cố y khoa.”

Thẩm Dạ Hi lập tức cảm thấy mình có thể sống sót trong tay y, là việc vô cùng không dễ dàng.

Ánh mắt Khương Hồ nhìn vị bác sĩ này lập tức mang theo hai phần kính sợ, nửa ngày sau, mới gom hết dũng khí nói, “Bác sĩ, tôi nói với Thẩm đội trưởng mấy câu được không?”

Hoàng Kỳ nói, “Không sao đâu cậu nhóc, còn lâu cậu mới chết được, không cần vội vàng giao phó di ngôn thế đâu.”

Khương Hồ suy nghĩ một chút, “Tôi biết tôi không chết được, không định giao phó di ngôn, tôi muốn giao phó vụ án.”

Hoàng Kỳ lấy làm lạ, “Hả? Cậu phạm tội à?”

Khương Hồ phát hiện, không có cách nào dùng ngôn ngữ loài người để giao tiếp với vị bác sĩ tướng mạo bình thường trước mắt được, vì vậy đành im lặng, nhìn Thẩm Dạ Hi như đang cầu cứu.

Thẩm Dạ Hi nháy mắt mấy cái, “Bác sĩ Hoàng, chúng ta cá cược đi.”

“Cá cược cái gì?”

“Hồi trưa Thịnh Diêu đề xuất với tôi một cái máy tính xách tay có thể lên mạng được, bây giờ khẳng định là cậu ấy đang thuyết phục các cô y tá, khiến các cô ấy giữ im lặng, anh tin không?”

Hoàng Kỳ đằng đằng sát khí trợn mắt nhìn Thẩm Dạ Hi một hồi, thầm cân nhắc một chút, cảm thấy lấy sự hiểu biết của y về cảnh sát Thịnh, khả năng tên vô liêm sỉ kia làm ra loại chuyện này tương đối cao, vì vậy hừ lạnh một tiếng, sải bước ra ngoài, đóng cửa đánh rầm.

Hai tay Thẩm Dạ Hi tạo thành hình chữ thập trong lòng, xin lỗi người anh em, vì công việc, vì an toàn tính mạng và tài sản của số đông quần chúng nhân dân, vì để chúng tôi không bị đầu độc bởi vị y quan cầm thú này, cậu… hi sinh một chút đi, chỉ một chút thôi.

Sau khi Hoàng Kỳ đi ra ngoài, Khương Hồ liền cố gắng bò dậy từ trên giường, nhưng chiếc xương sườn bị gãy cản trở anh, thuốc tê bỏ anh mà đi, cơn đau thừa cơ tiến vào, anh gần như lập tức nằm sấp xuống, mồ hôi lạnh trên trán tuôn rơi.

“Đừng động!” Thẩm Dạ Hi sợ hết hồn, vội vàng đè anh lại, hung hăng trợn mắt trừng anh, “Còn động nữa ông đánh cậu đấy!”

Đáng tiếc kính của đồng chí Khương Hồ không có ở đây, đôi mắt cận thị nhìn mọi vật mơ hồ, không nhận ra ánh mắt hung thần ác sát của Thẩm Dạ Hi, chỉ cảm giác được cánh tay đang đỡ mình kia, dịu dàng cẩn thận vô cùng.

“Chúc mừng cậu trở thành xác ướp đầu tiên của Trung Quốc, đồng chí Hồ Dán ạ,” Thẩm Dạ Hi xoa xoa đầu anh, “Nói đi, tình huống là thế nào?”

Khương Hồ hít một hơi thật sâu, đợi đến khi cơn đau kia dịu đi một chút, mới nói một cách khó khăn, “Bom chỉ có một quả, nhưng lại có đến hai tiếng nổ mạnh. Tôi nghĩ hẳn là một thiết bị ghi âm bỏ túi, có lẽ không lắp trên quả bom, cho nên tổ phá bom không tra ra được.”

Thẩm Dạ Hi nhíu mày, “Cậu nói gì cơ? Chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, chuyện y tá nói hôm đó là thật. Khoảng cách giữa hai tiếng nổ mạnh rất ngắn, lúc ấy tương đối nhiều người bị hoảng sợ không kiểm soát được, phần lớn người nghe thấy tiếng nổ đầu tiên đã bắt đầu loạn lên rồi, cũng không chú ý tới, thực tế vụ nổ xảy ra khi âm thanh vang lên lần hai.” Giọng của Khương Hồ rất nhẹ, nhưng nhả chữ ra vẫn cứ chuẩn như đọc bản tin, “Tôi không biết tại sao kẻ tình nghi lại làm thế, nhưng dường như hắn…… dường như hắn đứng ở một bên quan sát hành vi của người trên xe vậy.”

Thẩm Dạ Hi nghe giọng anh ngày càng yếu, cũng biết người này đang cậy mạnh, bị thương không nhẹ, đoán chừng cơn đau lúc này cũng không nhẹ chút nào, bèn nhẹ nhàng vỗ vỗ anh, “Không sao không sao, từ từ nói, không vội.”

Khương Hồ bắt lại tay của anh, Thẩm Dạ Hi kinh ngạc phát hiện tay anh ta lạnh như của người chết, chân mày Khương Hồ cau chặt đến nỗi tưởng như có thể kẹp chết một con ruồi, thấp giọng nói, “Không, rất gấp đấy. Nghe tôi nói, kẻ tình nghi cho dù là chuyên gia, thiết bị kia cũng không đơn giản như chúng ta tưởng đâu, hắn tuyệt đối không thể nào mỗi ngày làm một cái, sau đó cầm lên xe. Cho nên hoặc đối phương không chỉ là một người, mà là một nhóm người, hoặc, hắn đã chuẩn bị rất nhiều bom.”

“Rất có thể là một nhóm người……” Thẩm Dạ Hi nói.

“Nếu nói là một nhóm người, bọn họ sẽ cùng một lúc tạo ra rất nhiều vụ nổ bom, lan rộng tầm ảnh hưởng, nhưng vụ của chúng ta không phải vậy, hơn nữa…… hắn quan sát hành động phản xạ của mọi người trên xe lúc vụ nổ xảy ra, tôi cảm thấy, đây giống như hành vi của một cá nhân hơn. Có một loại khuynh hướng tình cảm nào đó.”

“Ý cậu là, đây là một tên điên, hơn nữa còn chuẩn bị làm một cuộc lớn hơn?”

“Thời gian gây án của hắn quá ngắn.” Khương Hồ nắm chặt tay của Thẩm Dạ Hi, không biết là để giảm bớt đau đớn hay vì vội trong lòng, hơi thở của anh có chút run rẩy, hiển nhiên vừa tỉnh lại đã nói nhiều như thế, đã tạo thành gánh nặng cực lớn cho cơ thể anh, “Điều này nói lên rằng tinh thần của hắn sắp sụp đổ rồi, trước kia nhất định từng có vụ án tương tự vậy.”

“Nếu có, đã chuyển đến chỗ chúng ta rồi, nhưng tôi chưa từng nghe nói đến.” Thẩm Dạ Hi cố hết sức cố định thân thể anh, không cho anh lộn xộn.

“Không nhất định là án đánh bom xe công cộng, có thể là trong tình huống khác, bị xử lí như một sự cố, hoặc là…… hắn vốn cũng không phải người ở đây.” Khương Hồ nói, “Người này có thể từ nơi khác đến, mỗi ngày ngồi trên những chiếc xe buýt khác nhau chờ mục tiêu của hắn, hắn……”

Anh không nói được nữa, mặt trắng bệch, nghiến răng, tay kia nắm chặt ga giường, “Xương của tôi…… gãy rồi…… đúng không?”

“Gãy xương sườn…” Thẩm Dạ Hi cúi đầu nhìn anh, “Cậu sao rồi, tôi gọi bác sĩ nhé?”

“Không cần…… cám ơn, tôi không muốn thuốc giảm đau.” Khương Hồ rặn ra mấy chữ từ trong kẽ răng, “Người kia, hắn rất nguy hiểm, sẽ nhanh có hành động quá khích, hắn……”

“Suỵt —— đừng nói nữa, tôi hiểu rồi, lát nữa tôi sẽ nói cho bọn họ biết, cậu đừng cử động, tôi gọi bác sĩ Hoàng đến đây một chuyến.”

Khương Hồ nhắm mắt lại, môi mím chặt, cảnh này khiến đường nét gương mặt vốn nghiêng về thanh tú của anh trở nên sắc bén, phảng phất cảm giác đang cố hết sức nhẫn nhịn, Thẩm Dạ Hi bấm chuông gọi bác sĩ, một tay bị Khương Hồ vô thức siết, có chút đau.

Anh chợt nhớ lại, Hoàng Kỳ nói Khương Hồ được huấn luyện thuốc, người này —— vị tiến sĩ tội phạm học này, đến tận cùng là làm cái gì? Thật sự là bác sĩ tâm lý sao?

Nhưng cậu ta bất kể là tư chất tâm lý, hay là hành vi, đều giống như cùng nghề —— một điều tra viên ưu tú nhất.

7 thoughts on “Hoại đạo – Chương 22

  1. *đập bàn* Vì một phút bên zai mà bán đứng thằng bạn kết nghĩa bao năm, Thẩm đại ca, anh có chút cắn rứt nào không????? (‾-ƪ‾) Trong tập này lại hé lộ thêm một chút về Khương ca ca rồi, ôi thôi, tôi tin chắc rằng đời anh ấy không hơn một miếng giẻ rách lắm đâu *ôm mặt khóc*

    Liked by 1 person

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s