Hoại đạo – Chương 16

Chúc mừng sinh nhật người bạn tốt kiêm độc giả đáng yêu Aetherealitytks 25.6 ❤ ❤ ❤

Tô Quân Tử thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng hạ ngón tay vừa mới nâng lên một chút xuống, Kim Thu ngẩng đầu nhìn chằm chằm Thịnh Diêu, trong bầu không khí giằng co, Thịnh Diêu hơi nâng giọng, “Tôi nhắc lại lần nữa, tránh xa anh ấy ra, giơ cao tay lên, sau đó dựa vào tường ngồi xổm xuống. Cô Kim, tôi muốn phong độ một chút, nhưng nếu cô không làm theo lời tôi, e rằng tôi sẽ phải thực hiện trách nhiệm của mình.”

Kim Thu cười mỉa, cúi đầu nói với Tô Quân Tử, “Anh xem đi, tôi đã nói rồi mà, cảnh sát Thịnh cũng không phải người tốt lành gì, nụ cười trên mặt gã dù đẹp đến đâu đi nữa cũng là giả, có thể thu hồi bất cứ lúc nào.”

Mặt Thịnh Diêu không đổi sắc, tay của Kim Thu đang kề bên cổ Tô Quân Tử, ánh nến còn sót lại chiếu trên đầu ngón tay ả, lóe lên ánh bạc sắc bén, ả thấp giọng, nhẹ nhàng nói, “Cảnh sát Thịnh, anh biết không? Đối với một người học y mà nói, giết người bây giờ quá dễ dàng, chỉ cần một lỗ nhỏ xíu, chỉ nhỏ xíu như vậy thôi, là có thể khiến toàn bộ máu trong người trào ra ngoài, muốn dừng cũng không dừng được, anh có muốn xem thử một chút không?”

Ả bắt đầu cất tiếng cười sắc nhọn, giống như một con cú vọ, gương mặt xinh đẹp lại vặn vẹo.

Thịnh Diêu ngưng một chút, cúi đầu liếc mắt nhìn Tô Quân Tử nằm dưới đất, quay khẩu súng trên tay một vòng, họng súng hướng lên trên, ngón trỏ dựng thẳng. Cả người tựa trên khung cửa, trái lại trở nên bình tĩnh, “Những người khác cũng sắp đến, bọn họ cũng biết chỗ này, còn mang theo một nhà tâm lý học, cô trốn không thoát, nhưng mà bây giờ, cô có thể làm chút chuyện để giảm nhẹ tội danh của mình.”

“Trốn?” Kim Thu âm trầm lẩm bẩm một câu, điên điên khùng khùng nhìn về phía anh, “Anh bảo tôi muốn… trốn? Ha ha….. ha ha ha ha, cảnh sát Thịnh, anh không hiểu sao? Tôi đã nói với các người rồi, ngày đó trong cục cảnh sát, còn nhớ rõ không? Tôi nói, bây giờ tôi sống, thật ra thì còn không bằng chết!”

Ả trợn đôi mắt trắng dã, lúc nhìn người lại mang theo nỗi oán hận không nói nên lời, “Nhưng mà tao phải mang theo lễ vật, mới có thể đi gặp Cư của tao, cảnh sát Tô, chính là lễ vật của tao, anh ấy sẽ thích chứ, mày nói là phải đi?”

Thịnh Diêu nhướn mày, nheo mắt lại, đè nén tâm trạng của mình, “Tôi có thể thế chỗ cho anh ấy.”

Kim Thu nghe không rõ, “Cái gì?”

Tô Quân Tử chợt giương mắt nhìn Thịnh Diêu, Thịnh Diêu thấp giọng cười một tiếng, gió đêm thổi phần tóc trước trán anh, gương mặt đó dù ở trong bóng tối, cũng có vẻ quyến rũ khiến tim người khác đập loạn, anh nói, “Cô không cảm thấy, so với anh ấy, tôi hẳn là thích hợp làm Ngô Cư nhà cô vui vẻ hơn sao?”

Kim Thu sửng sốt một chút, nhìn nhìn Tô Quân Tử, lại ngẩng đầu nhìn nhìn Thịnh Diêu, vẻ mặt dao động trong nháy mắt, vậy mà ngay tức khắc, một màu sắc đố kị trát lên gò má ả, tay cầm dao của ả không ngừng run rẩy, hàm răng nghiến vào nhau ken két.

Có mấy lần, con dao run rẩy trên tay ả lướt qua da Tô Quân Tử, Tô Quân Tử cảm thấy sát ý lạnh như băng xẹt qua nơi đó, anh miễn cưỡng kiềm chế mình —— Thời cơ chưa chín muồi, bây giờ nhảy lên, chưa chắc có thể khống chế được cô ta, Thịnh Diêu, hãy tiếp tục lôi kéo cô ta một lúc nữa.

Thịnh Diêu cảm thấy tim mình dường như muốn ngừng đập theo từng đường dao của Kim Thu, anh im lặng, cẩn thận chú ý người đàn bà nguy hiểm này, cơ bắp toàn thân đều căng lên.

Kim Thu đột nhiên cười một tiếng sắc nhọn, “Đúng vậy, hợp khẩu vị của anh ấy… đều là chúng mày! Đều là mấy đứa chúng mày! Cư là của mình tao, một mình tao! Bọn mày có cái gì tốt? Anh ấy chẳng qua chỉ đem chúng mày làm tài liệu tiêu bản mà thôi, chúng mày căn bản không đáng được nhắc đến, căn bản không có tư cách phân tán sự chú ý của anh ấy!”

Thì ra trong động cơ ả giết người, lại ẩn chứa một nỗi ghen tỵ như vậy.

Tô Quân Tử cảm thấy, tất cả bệnh biến thái mà toàn thế giới có thể nghĩ ra được, mình đều đụng phải.

“Không ai có thể thay thế tao!” Kim Thu hung hăng trừng mắt nhìn Thịnh Diêu.

Thịnh Diêu cười lạnh một tiếng, “Tôi đây lại không đồng ý thế, cô à, đừng có tự lừa dối mình thế, Ngô Cư kia từng có bao nhiêu chàng trai cô gái, cô không phải đã thấy tận mắt rồi sao?”

“Mày nói bậy…”

“Cô tận mắt nhìn thấy hắn dùng ánh mắt tham lam nhìn những người đó, tận mắt thấy hắn say mê vuốt ve thân thể của bọn họ, bắt đầu tỉ mỉ bảo tồn thi thể họ giống như đang cất giấu món đồ thủ công hoàn mỹ nhất… A, đúng rồi, tôi suýt nữa quên mất, thủ pháp may của cô, hay là học cùng hắn nhỉ.” Trên mặt Thịnh Diêu lộ ra một nụ cười đặc biệt yêu nghiệt.

“Câm miệng! Câm miệng!”

“Thế nào? Cô còn tự mình giúp hắn bắt cóc một người, quên rồi sao? Ở ngay nơi này, bạn thân, bạn bè, bạn học của cô. Cô lừa cô ấy đến chỗ này, hiến tặng cô ấy cho Ngô Cư. Cô Kim à, lúc hắn mổ phanh cơ thể Lý Tô, cho phép cô đi lại tham quan không?”

“A!” Kim Thu hét ầm lên, “Mày câm miệng! Câm miệng! Nếu không tao giết hắn!”

Ả giống như điên rồi, lừ mắt nhìm chằm chằm Thịnh Diêu, cánh tay run rẩy, lưỡi dao dí sát vào cổ Tô Quân Tử, đúng vào lúc này, người vốn đang nằm trên đất không nhúc nhích, đột nhiên lui sang bên cạnh chừng năm centimet, sau đó chợt lật người đứng lên, bắt lấy cổ tay của Kim Thu, Kim Thu bị đau, con dao trong tay rơi xuống đất, người bị đè trên mặt đất.

Tô Quân Tử tặng Thịnh Diêu một nụ cười yếu ớt, hơi khàn giọng nói, “Thật may cậu đã đến.”

Kim Thu trợn to đôi mắt, “Không thể nào… không thể nào…”

Thật ra thì lúc Thịnh Diêu nhìn thấy Tô Quân Tử nháy mắt trái với anh, sau đó bóng của tay trái làm ra một cử động thật nhỏ, liền hiểu tác dụng của thuốc trên người đối phương đã biến mất, vừa lúc bắt được lời thoại của Kim Thu, vì vậy dây dưa đến khi ả điên lên. Lúc này cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, móc còng tay ra đi tới, “Anh đúng là dọa chết người đó.”

Xa xa, đã nghe thấy tiếng còi hú cảnh sát và cứu thương kêu vang, tốc độ của đám người Thẩm Dạ Hi thật sự rất nhanh.

Mắt thấy vụ án này đã có thể khép lại, ai ngờ đúng lúc này, đột nhiên nảy sinh biến cố, có người nói, sức lực của người điên cực kỳ lớn, bởi vì hắn không còn ý thức được gì hết, tập trung toàn bộ sức lực vào việc giãy giụa, vốn tay chân của Tô Quân Tử dưới tác dụng của thuốc vẫn còn hơi yếu, lại bị ả mạnh mẽ giãy thoát, phản ứng bản năng đầu tiên của Tô Quân Tử, chính là đá văng con dao cướp lại từ trong tay Kim Thu ra, nhưng không ngờ Kim Thu cũng không có ý định đưa tay với lấy con dao kia, hạ thấp người, dùng thân thể đẩy ngã anh.

Sự việc xảy ra trong nháy mắt, Thịnh Diêu một tay kéo Tô Quân Tử qua, vị trí của hai người nhanh chóng đổi cho nhau, Kim Thu hung hăng đánh lên người Thịnh Diêu, sau đó, Tô Quân Tử nghe được âm thanh lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua máu thịt, thân thể Thịnh Diêu đột nhiên trở nên nặng nề.

Trong phút chốc Tô Quân Tử cảm thấy trong đầu có gì đó nổ tung.

Thịnh Diêu cắn răng giơ súng lên, nhắm vào chân Kim Thu, nhanh chóng bóp cò, bắp đùi ả bị khoét hai lỗ, máu trào ra, thân người theo tiếng động ngã xuống, lại giống như không cảm giác được cơn đau, khàn giọng cười lớn.

Thân thể của Tô Quân Tử không đủ sức chống đỡ Thịnh Diêu, trượt xuống vách tường sau lưng, tay của Thịnh Diêu buông anh ra, trượt đến trên bụng mình, dòng máu ấm áp không ngừng trào ra ngoài —— Có một con dao đang cắm ở đó.

Cả người Kim Thu đều là máu, tựa như nữ quỷ bò ra từ địa ngục, “Tao còn một con dao, không ngờ đúng không? Ha ha ha ha, không ngờ đúng không? Không ngờ đúng không?”

“Thịnh Diêu! Thịnh Diêu!”

Tiếng còi hú cảnh sát vang lên chói tai, ngay sau khi nghe được tiếng súng, Thẩm Dạ Hi liền dẫn người chạy đến, dựng Kim Thu dậy. Nhân viên cấp cứu xông tới, nhanh chóng cầm máu cho Thịnh Diêu rồi mang lên xe cứu thương. Tô Quân Tử mờ mịt muốn đi cùng anh ấy, lại không đứng lên nổi, một nhân viên y tế không ngừng hỏi anh mấy câu hỏi, anh lại thẫn thờ nghe không lọt một chữ.

Thịnh Diêu……

Thịnh Diêu……

Thịnh Diêu…… Cậu vì cái gì ……

Kim Thu vì cái gì? Thịnh Diêu lại vì cái gì? Trên đời này, có lẽ không có thứ gì huyền diệu hơn, phức tạp hơn lòng người.

Adolf Hitler nói: “Dân chúng yêu người thống trị nghiêm khắc, chứ không yêu kẻ đi cầu xin tình thương.”

Bệnh viện giống như vĩnh viễn chỉ có một dáng vẻ —— hành lang dài dằng dặc, chỉ đến tận cùng mới nhìn thấy cửa sổ, không có ánh mặt trời. Cảnh tượng bác sĩ lui tới vội vã, mang theo sự lạnh lùng mệt mỏi, cầm dụng cụ y tế lạnh như băng thỉnh thoảng đi ngang qua người ta. Xung quanh tràn đầy mùi bệnh tật, mùi máu, và cả mùi gay gay của thuốc và nước khử trùng.

Đèn phòng phẫu thuật sáng trưng, Khương Hồ ngồi trên ghế bên ngoài phòng phẫu thuật, bọc mình trong cái áo khoác màu xanh nước biển, cúi đầu, hai tay chống trên đầu gối, mười ngón tay đan vào nhau, đỡ trán.

Thẩm Dạ Hi giơ hai lon cà phê nóng mua ở máy bán hàng tự động lên, sảng khoái ngồi bên cạnh Khương Hồ, đưa cho anh một lon, “Quân Tử không sao, bác sĩ nói hiện tại thuốc còn chưa tan hết, đầu óc có chút mơ màng, ngày mai sẽ khá hơn, tôi bảo Dương Mạn về trước rồi, Di Ninh ở trong cục xử lý nốt công việc, muộn chút nữa có thể về cùng bố cô ấy, cũng an toàn.”

Khương Hồ thẫn thờ gật đầu một cái, nhận lấy cà phê, cũng không mở ra, chỉ ủ trong hai bàn tay. Thẩm Dạ Hi vỗ vỗ vai anh, “Cậu làm sao thế?”

Khương Hồ gượng cười, lắc đầu, vẻ mặt mệt mỏi nói không ra lời, Thẩm Dạ Hi cho đến bây giờ cũng chưa từng thấy tâm trạng tiêu cực biểu lộ trên gương mặt anh rõ ràng đến vậy. Hồi lâu sau, anh mới thấp giọng nói, “Tôi… không biết, là lỗi của tôi sao?”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, “Cậu nói gì cơ?”

“Anh Tô bị bắt, Thịnh Diêu bị đâm, bởi vì tôi đã không sớm nghĩ đến vấn đề của Kim Thu sao?” Khương Hồ nhẹ giọng hỏi, “Tôi trước kia… trước kia đều chỉ có một mình, cho tới bây giờ cũng chưa từng cùng làm việc với quá nhiều người, tôi coi các anh giống như là… “ Anh cau mày, tựa như không tìm được từ thích hợp, một lúc lâu sau, mới thở dài, “Giống như là người đứng xem.”

“Cậu cảm thấy vì cậu không hòa nhập được với chúng tôi, cho nên ảnh hưởng đến hiệu suất của tất cả mọi người?”

Khương Hồ gật đầu một cái.

Thẩm Dạ Hi cất tiếng cười khẽ, giống như Dương Mạn, đưa tay lên xoa đầu anh ta, Khương Hồ che mái tóc nâu sẫm rối tung chẳng khác gì ổ gà bới, mờ mịt nhìn anh, Thẩm Dạ Hi nói, “Vậy cũng phải là mọi người cùng nhau gánh vác trách nhiệm, cậu vẫn chưa hiểu thế nào là hợp tác ư?”

Khương Hồ không nói gì.

“Hợp tác, chính là tất cả mọi người cùng nhau cố gắng, sau đó cùng nhau gánh vác những hậu quả có thể xảy ra.” Thẩm Dạ Hi suy nghĩ một chút, lúc này một y tá đẩy xe đi qua trước mặt anh, anh rút đôi chân đang duỗi ra đằng trước về, nhẹ giọng nói, “Mỗi người chúng ta vừa là một cá thể đơn độc, vừa là một phần của chỉnh thể, lúc chúng ta làm việc là một người, lúc không làm việc là người một nhà, hiểu chưa?”

Vẻ mặt Khương Hồ có chút rung động, Thẩm Dạ Hi vỗ vỗ anh đứng dậy, “Đi thôi, phẫu thuật cũng phải mất một lúc nữa, ở đây cũng không có tác dụng gì, hai ta ra ngoài lấp đầy bụng trước đã, buổi tối còn phải theo tôi hành xác ở đây đấy. Người một nhà mà, tóm lại là để hai cô gái canh chừng ở đây cũng không tốt, cậu đành chịu khổ với tôi vậy.”

Khương Hồ lắc đầu cười cười, đột nhiên nói, “Sếp Thẩm, anh có lẽ đã từng bị chấn thương, nhưng tuyệt đối không có triệu chứng rối loạn stress sau sang chấn.”

Thẩm Dạ Hi sửng sốt, quay đầu nhìn anh, cặp kính của Khương Hồ phản quang dưới ánh đèn, che khuất đôi mắt của anh, chỉ nghe anh nói, “Nhưng mà nghe nói anh có một đoạn kí ức bị quên đi… cho nên tôi nghĩ, đó không phải là quên đi, hẳn là có chuyện giấu giếm mới đúng?” Sau đó anh cũng đứng lên, cười híp mắt nói, “Yên tâm đi, nếu anh muốn giấu, tôi cũng sẽ không thăm dò nữa, không phải nói là người một nhà sao?”

Thẩm Dạ Hi bĩu môi, trợn mắt nhìn anh một cái, “Mấy người làm tâm lý các cậu, đúng là phiền mà.”

5 thoughts on “Hoại đạo – Chương 16

  1. Èo, anh Thẩm đừng bảo với em là còn tình lác đác của anh hi sinh trong vụ lần trước nha (ˉ﹃ˉ) Kiểu này thì thể nào sau này cũng có vụ trúng, chỉ cần đừng ngược Hồ ca ca của tôi là được ╮(╯▽╰)╭ Định qua nhà cô kiếm vẫn may thôi, ai dè may thật, khui hàng like với comnt đầu tiên đây ≧□≦○ Cái chính là, tôi thấy mẹ Kim Thu ảo tưởng gớm ლ(¯ロ¯ლ) Cái chính hơn nữa là, Tô Quân Tử thẳng thật chứ?!? (づ ̄3 ̄)づ

    Liked by 3 people

    • Yên tâm đi Hồ ca ca là tình đầu của anh Thẩm đọ (◑‿◐) Tui chỉ biết sau này có nguyên một vụ nói lại chuyện anh Thẩm bị thương, nhưng ngược hay không thì không biết =))) Anh Tô vừa thẳng vừa cứng như Định hải thần châm luôn (‾-ƪ‾)
      Với cả người đọc như cô đáng yêu lắm ấy (≧ω≦) , nhờ thế mà beta yêu dấu của chúng ta có động lực để đăng bài đúng hẹn kìa =))) Về sau cứ cách một ngày cô mở mắt dậy là có chương mới rồi nhé (づ ̄3 ̄)づ

      Liked by 3 people

      • e chỉ muốn yên lặng âm thầm like comment của các bợn, nhg mà cái sự so sánh quá là hình tượng của bợn editor đã khiến e phải lên đây… cười 1 trận =))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))) Anh Tô nhà tui mà ví như Định Hải thần châm vừa thẳng vừa cứng =))))))))))))))))))))))) chắc tuôi chớt =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
        p/s: ╮(╯▽╰)╭ Gửi ngàn ❤ ❤ ❤ đến bạn độc giả eo dấu cụa nhà tui hehe (づ ̄3 ̄)づ

        Liked by 1 person

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s