Hoại đạo – Chương 13

Lúc nhóm Khương Hồ đi vào phòng khách mờ tối nhà Kim Thu, mẹ Kim Thu đang kề bên cô trên ghế sa-lon. Cô gái trẻ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn hai người Tô Quân Tử dẫn vào, ánh mắt có chút đờ đẫn.

Ánh sáng không được tốt, Khương Hồ có vẻ nhìn không được rõ lắm, theo bản năng tháo kính xuống, dùng vạt áo lau lau.

Thẩm Dạ Hi đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ Khương Hồ không đeo kính, sửng sốt một thoáng, anh nghĩ nếu người nọ dùng dáng vẻ này xuất hiện trước mặt mình nói chuyện, đây tuyệt đối là muốn được đặc biệt chú ý.

Khóe mắt Khương Hồ rất có ý vị, mỗi cái nhướn mi nhíu mày đều thú vị, con ngươi có lẽ là do huyết thống trộn lẫn, màu sắc rất nhạt, lông mi rất dài, nhưng mà… nói thế nào đây, lại cho người ta cảm giác rất lạnh lẽo.

Kim Thu chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy, không biết vì sao, bỗng nhiên rụt phắt một cái, ngón tay theo bản năng bắt lấy tay áo của mẹ.

Khương Hồ lại đeo mắt kính lên, tủm tỉm cười với Kim Thu, nhẹ nhàng nói, “Cô Kim, tôi hỏi cô mấy vấn đề được không?”

Anh nói bằng ngữ điệu nhẹ nhàng, kết hợp với nụ cười lễ phép có chút xấu hổ khi nói chuyện, trên căn bản đều sẽ một kích tất trúng điểm đáng yêu của toàn bộ nữ giới trong Cục, Dương Mạn mà gặp kiểu này thì nhất định muốn gì được nấy, An Di Ninh đại khái sẽ giãy dụa một chút, rồi cũng chìm đắm thôi.

Nhưng mà Kim Thu lại lùi lại vào trong ghế sa-lon, ngôn ngữ cơ thể dường như theo bản năng muốn cách xa Khương Hồ một chút, sau đó do dự một hồi, ôm hai tay trước ngực, nâng cằm lên, cảnh giác quan sát anh, lúc này mới gật gật đầu.

Khương Hồ bị địch ý và sự phòng bị đột ngột xuất hiện từ cô làm cho ngẩn người, Thẩm Dạ Hi vừa nhìn vừa len lén cười, rất không phúc hậu mà nói thầm trong lòng, cho nhóc con cậu giả vờ, đá phải tấm thép rồi chứ gì?

Khương Hồ hỏi, “Tối hôm qua cô gặp ác mộng sao?”

Kim Thu sửng sốt, chần chừ rồi khẽ gật đầu.

“Kể cho tôi nghe một chút được không?”

“Tôi… tôi mơ thấy… hắn hành hạ bọn họ, đánh bọn họ, nghe bọn họ kêu thảm thiết, mổ phanh bụng họ ra…” Kim Thu ngừng một chút, nhìn Khương Hồ, “Sau đó… sau đó hắn từng bước từng bước tiến đến chỗ tôi, tôi bắt đầu hét toáng lên, hét toáng lên … sau đó thì tỉnh dậy.”

Thẩm Dạ Hi thu lại vẻ cười cợt, nhíu mi.

“Trong giấc mơ, cô đang ở đâu?” Khương Hồ tiếp tục hỏi.

Kim Thu cúi đầu, thấp giọng đáp, “Hắn nhốt tôi vào một căn phòng, chung quanh đều là hàng rào sắt, hàng rào sắt bao lấy cửa sổ, hàng rào sắt bao lấy cửa ra vào…”

“Căn phòng bị bao vây bởi hàng rào sắt sao?” Khương Hồ hỏi.

Kim Thu không nói nữa, nghẹn giọng nức nở, mẹ Kim Thu ôm lấy vai cô, ngước đôi mắt hồng hồng lên nhìn ba người nói, “Tôi van xin các cậu, đi bắt cái thằng tội ác tày trời kia đi, đừng hỏi nữa, đừng hành hạ con bé nữa!”

Khương Hồ mím môi, không nói gì nữa, Thẩm Dạ Hi gật đầu một cái, nói với hai mẹ con ngồi trên ghế sa-lon, “Thật xin lỗi, đã làm phiền rồi, chúng tôi đi đây —— Quân Tử, anh theo tôi ra ngoài một lát.”

Đi ra khỏi phòng, Thẩm Dạ Hi nghiêng đầu nhìn cái cửa sổ trơ trọi nhà Kim Thu, khẽ nói với Tô Quân Tử, “Hôm nay anh ở lại nhà họ Kim bảo vệ bọn họ, ngày mai tôi tìm người khác đến thay anh… Nếu có thể, thay chúng tôi hỏi Kim Thu thêm nữa, tôi cảm thấy, hình như cô ấy đang che giấu điều gì đó.”

Tô Quân Tử sửng sốt, “Anh nghi ngờ cô ấy à?”

Thẩm Dạ Hi lắc đầu, “Tôi cảm thấy cô ấy có chút kì lạ, cũng có thể là chúng ta làm cô ấy sợ, nhưng xem ra cô ấy rất thích nói chuyện với anh, cố gắng nhé? Tôi sẽ điều thêm mấy người canh chừng ở bên ngoài nữa.”

Tô Quân Tử gật đầu, Thẩm Dạ Hi trước khi đi vỗ vỗ anh, ánh mắt dừng ở bao súng thấp thoáng bên hông Tô Quân Tử một chốc, dẫn theo Khương Hồ về cục cảnh sát.

Thịnh Diêu đi từ phòng trưng bày ra, liền chui vào quán cà phê khuất kia, gọi người đến, đợi bố trí người theo dõi hành động bên ngoài phòng trưng bày xong, An Di Ninh đã gọi điện giục anh đến ba lần, lúc này mới đứng lên đi ra, sắc trời cũng đã hơi tối.

Ra khỏi cái khu nghệ thuật ngoằn nghoèo như sông chín khúc kia, có một chiếc Bentley đậu trước cửa, Thịnh Diêu không để ý, đi thẳng qua bên cạnh nó, không biết tại sao, liên quan đến vụ án này, trong lòng anh có một cảm giác đặc biệt quỷ dị, không nói ra được, vừa nãy lúc chờ người trong quán cà phê, cảm giác đó lại càng mãnh liệt.

Lúc này, cửa sổ xe sau lưng đột nhiên hạ xuống, có người ở đằng sau gọi anh, “Này, A Sir.”

Thịnh Diêu ban đầu không kịp phản ứng, cho đến khi phát hiện chiếc Bentley đang chậm rãi theo sát anh, mới quay đầu lại.

Người đàn ông kính đen ngồi bên trong, hướng về phía anh lộ ra nụ cười rực rỡ như mặt trời, “A Sir, hết bận chưa?”

Sir cái gì mà Sir, anh cho rằng đang đóng phim Hong Kong à? Thịnh Diêu trấn tĩnh quan sát người đàn ông đeo kính đen này, mặt mũi trông cũng đẹp, nhìn dáng dấp cũng là người có tiền, nhưng mà… dây dưa với một người cảnh sát làm gì nhỉ?

“A Sir à, lúc mới vừa ôm eo anh, phát hiện eo anh có cái gì đó cưng cứng, không phải là súng thật chứ, ngầu thiệt nha!” Thật ra thì eo cũng rất nhỏ.

“Ừ, cảm ơn.” Mình mới mở cửa xe liền đỗ ở cách đó không xa, bình thường thì không vấn đề gì, lúc có chuyện, gặp phải loại dây dưa này, thật đúng là… ừm, khiến người ta dở khóc dở cười.

“A Sir xưng hô thế nào? Về sau gặp mặt mà cứ A Sir A Sir như vậy thì xa lạ quá nhỉ?” —— Mặc dù vừa nãy lúc đối phương lấy thẻ ngành ra, người nào đó đã nhìn thấy rồi.

Thịnh Diêu quay đầu lại nhìn hắn, cười, “Anh sẽ không hi vọng gặp được tôi đâu.” Bình thường điều đó nghĩa là ngài bất hạnh bị vướng vào một vụ án lớn, hơn nữa tình tiết còn rất tàn ác.

Người đàn ông kính đen bị nụ cười của anh làm chói mắt, ra sức nháy nháy mắt, “A Sir à, anh không cảm thấy tôi nhìn rất quen sao? Tôi là Thư Cửu, sau này dự định ở lại thành phố này phát triển, quen anh chẳng phải sẽ được giúp đỡ nhiều hơn sao?”

Tôi là Thư Cửu? Không phải nên là “Tên tôi là Thư Cửu”, hay “Kẻ hèn này là Thư Cửu” sao, dường như người khác bẩm sinh nên biết hắn vậy, Thịnh Diêu quan sát người này, mặc dù làn da toàn thân màu tiểu mạch, nhưng có thể thấy rõ được giữ gìn cực tốt, thậm chí còn có mùi vị của kẻ giàu sang, ừm… màu da đại khái là do tắm nắng mà thành, cánh tay vắt trên cửa xe còn mang một chiếc Rolex, vẻ mặt cùng giọng điệu lúc nói chuyện, cả cái kính đen lén lén lút lút vừa nãy đụng phải…

Thịnh Diêu hỏi, “Sao? Anh là nghệ sĩ à?”

Thư Cửu á khẩu, không ngờ rằng mình ở trên đất liền lại không có thị trường, hồi lâu sau, mới lắp ba lắp bắp hỏi, “A Sir, anh không xem ti vi hả?”

Thịnh Diêu nói thầm trong lòng, tôi nào có rảnh mà xem ti vi……

“Vậy sao anh biết tôi là nghệ sĩ?”

“Tôi là cảnh sát, nhìn chung tương đối nhạy cảm với thân phận của người ta.” Thịnh Diêu híp mắt cười đến phô diễn, mở cửa xe mình ra, chuẩn bị bước vào.

“Đợi đợi đợi đợi, A Sir, anh thật sự không cân nhắc chút nào sao?”

“Cân nhắc cái gì?”

“Chuyện làm bạn giường của tôi ấy. Lúc tôi có bạn giường cố định rất chung thủy, tuyệt đối không ra ngoài chơi bời, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, tôi…”

Thịnh Diêu lắc đầu một cái.

“Tại sao?” Thư Cửu được người ta nịnh nọt tương đối nhiều, rất ít khi bị từ chối năm lần bảy lượt như vậy.

Thịnh Diêu nghiêm túc suy nghĩ một lát, sau đó cũng nghiêm túc nhìn Thư Cửu, vô cùng nghiêm trang nói, “Tôi thích người mềm mại nhỏ bé một chút, ngoan ngoãn một chút, Thư tiên sinh như vậy, tôi sợ lúc lên giường mình bị thua thiệt.”

Nói xong đóng cửa lái xe đi mất.

Thư Cửu sững sờ tại chỗ, hồi lâu sau, mới nói thầm, vẻ như vừa bị đả kích, “Ai bảo người đại lục bảo thủ chứ?”

Thịnh Diêu ấy à? Thịnh Diêu đương nhiên sẽ không tức giận, đối phương không có ý xấu, anh cũng không phải không nhìn ra, nếu không phải tại người này xuất hiện đúng lúc mình đang bận rộn, hoặc là người này trông thanh tú một chút, nói không chừng anh đã lập tức gật đầu rồi. Thoát khỏi khúc nhạc đệm này, mở còi hú ra, phóng thẳng xe về, trừ Tô Quân Tử, tất cả mọi người đã đến đông đủ.

Dương Mạn và An Di Ninh thay phiên nhau ra trận thẩm vấn Ngô Chí Đạt, một người vỗ bàn mắng chửi uy hiếp, một người kiên nhẫn khẩn khoản khuyên bảo, đến bây giờ vẫn chưa hỏi ra được cái gì, trước hết chỉ có thể tạm giam, nhưng lại không có chứng cứ, tạm giam cũng không được bao lâu.

Dương Mạn ra khỏi phòng thẩm vấn điên cuồng uống nước, thấy Thịnh Diêu về liền cười, “Đi lâu thật đấy nhỉ? Vui đến mức quên đường về hả, có câu được em gái làm nghệ thuật nào không đấy?”

Thịnh Diêu bĩu môi, “Nửa em gái cũng không có, chỉ có một tên đàn ông cường tráng tự đề cử lên giường.”

Dương Mạn phun nước, đôi mắt phượng trợn trừng, Thịnh Diêu cho là chị lại muốn túm lấy mình dạy dỗ, kết quả lại nghe Dương đại tiểu thư gào lên “Oa” một tiếng, “Tại sao mấy chuyện này chị lại cứ không gặp được nhỉ? Sớm biết thế chị đã đi rồi! Ở lại thẩm vấn cái tên lưu manh này, còn thẩm ra mẹ nó một bụng lửa giận.”

Đúng lúc này Thẩm Dạ Hi đi vào, nghe thấy câu này, cười, “Đi cái gì mà đi, em họ tôi học nghệ thuật đây này, cái ý tưởng đó, chậc, chị nhìn đi, mặt Thịnh Diêu bây giờ còn đang tái xanh đấy.”

Thịnh Diêu cười trừ, không nói tiếp chuyện này, hỏi, “Quân Tử đâu?”

“Ở nhà Kim Thu hộ hoa.” An Di Ninh thuận miệng nói.

Thịnh Diêu đột nhiên cau mày, Thẩm Dạ Hi nhìn thấy, “Sao vậy?”

“Không biết… Kim Thu…” Cảm giác quái dị kia lại nổi lên, Thịnh Diêu muốn nắm lấy, nhưng không tài nào nắm được, “… Có chút kì quái.”

Thẩm Dạ Hi quay đầu nhìn Khương Hồ một cái, người sau sửng sốt, trầm mặc. Vì vậy Thẩm Dạ Hi kể tóm tắt lại chuyện ngày hôm nay với Thịnh Diêu. Thịnh Diêu suy nghĩ một lát, cầm chìa khóa xe ra ngoài, “Thế này đi, tối nay tôi qua phụ Quân Tử, nhỡ đâu có chuyện gì cũng có thể phối hợp, mọi người tiếp tục điều tra đi, có phát hiện gì gọi cho tôi biết.”

Nói xong vội vã bỏ đi. An Di Ninh nhướn một bên lông mày, lắc đầu than thở, “Người như gió thoảng, đi như chớp điện…”

“Nói chuyện chính đi, Di Ninh, Ngô Chí Đạt thế nào?” Thẩm Dạ Hi cắt đứt màn nói nhảm của cô.

“Là một người thô lỗ.” An Di Ninh suy nghĩ một lát, khái quát lại, “Chưa học xong lớp mười đã ra ngoài làm việc, đơn giản là không phải người cùng thế giới với anh trai Ngô Cư của hắn, khiến em có cảm giác… không giống loại người sẽ làm việc tỉ mỉ như vậy.”

Lúc cô nói bốn chữ “làm việc tỉ mỉ” gần như là nghiến răng nghiến lợi.

“Hơn nữa cũng không tiến hành ngược đãi nạn nhân, kết quả nghiệm thi đã chứng thực, những nạn nhân này trước khi chết, dưới tác dụng của thuốc, đều không có ý thức.” Thẩm Dạ Hi nói, “Đây coi như là điểm không giống với Ngô Cư, một trong những động cơ giết người chủ yếu của Ngô Cư chính là ngược đãi, nhưng sát thủ mới lại không có động cơ này, gần như chỉ vì giết người mà giết người.”

“Vậy anh cảm thấy động cơ của hắn là gì?” Dương Mạn hỏi.

Thẩm Dạ Hi trầm mặc một hồi, chậm rãi nói, “Tôi có cảm giác, giống như là hắn đang tưởng niệm Ngô Cư, gửi lời chào hỏi đến Ngô Cư.”

“Còn một điểm không giống nhau nữa.” Khương Hồ đột nhiên nói, “Nạn nhân của Ngô Cư có cả nam cả nữ, đối với hắn mà nói, những cô gái dễ dàng khống chế hơn giống như chẳng qua chỉ là thú vui, đàn ông mới là mục tiêu chủ yếu của hắn, còn người này…”

Anh không nói tiếp, bởi vì tất cả mọi người đều hiểu —— Nạn nhân của sát thủ Hổ Phách số hai, tất cả đều là những cô gái trẻ tuổi mảnh dẻ nhỏ nhắn.

6 thoughts on “Hoại đạo – Chương 13

  1. (¬‿¬) Có vẻ tôi nghi Kim Thu ngay từ đầu là đúng rồi, mấy kẻ bị hại mà còn sống sót hay trở thành kẻ hại người lắm ╮(╯▽╰)╭ ấy mà nói, tôi không thích tên Thư Cửu này, thấy tên đàn ông đã có vợ con kia ấm áp hơn…. ôi bế tắc ┌( ಠ‿ಠ)┘

    Liked by 2 people

Gửi gắm tình thương đến các bé trong nhà nào ~ 凸( ̄ヘ ̄) ( ̄  ̄|||) ( ̄ω ̄) ♡\( ̄▽ ̄)/♡ (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ヽ( ̄ω ̄(。。 )ゝ (ಥ﹏ಥ) Σ(°△°|||)︴ ┐( ̄∀ ̄)┌ (´ー`) Σ( ̄。 ̄ノ) (¬ ¬ ) Σ(゚ロ゚) (≧▽≦)/ |▽//) |・ω・) ( ̄(エ) ̄) ʕ •̀ ω •́ ʔ \(^∀^)メ(^∀^)ノ (ノ≧∀≦)ノ (〜 ̄▽ ̄)〜 ( ̄^ ̄)ゞ ( ̄﹃ ̄)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s